Quách Giang Long ngã bệt xuống đất, quai hàm trật hẳn, miệng há ngoác không khép lại nổi. 

             Máu trộn nước dãi không ngừng rỉ ra nơi khóe môi. 

             Nửa bên mặt áp sát đất, da đã tróc hết! 

             Nửa bên mặt bị giẫm lên, da thịt bị nghiền nát nham nhở! 

             Máu tươi rỉ ra từ hốc mắt và lỗ mũi, cả khuôn mặt trông rợn người. 

             Quách Giang Long há miệng trong vô vọng, không kêu thành tiếng, cổ họng chỉ phát ra tiếng rên trầm đục đau đớn. 

             "Giẫm xong hết rồi chứ? Không muốn vào trong đào mỏ thì cút!" 

             Lý Chấn Hoa phất tay. 

             Đám thủ hạ của Quách Giang Long lập tức co giò chạy mất, đứa nào đứa nấy chạy bán sống bán chết, sợ chậm một bước là bị giữ lại lôi đi đào mỏ. 

             Chớp mắt đã chỉ còn Quách Giang Long trơ trọi nằm bẹp dưới đất, đau đến chết đi sống lại. 

             Lý Chấn Hoa và Diêu Vũ ôm quyền cáo từ với Diệp Thiên Tứ. 

             "Tên 'rồng vượt sông' giờ thành phế vật này giao cho cậu xử lý đấy." 

             Diệp Thiên Tứ liếc nhìn Viên Trung Hoàng. 

             Viên Trung Hoàng nhếch môi cười hiểm: "Trại chó của tôi bên kia đang thiếu thức ăn, con 'rồng vượt sông' này đủ cho mấy con ngao Tây Tạng no bụng." 

             "Kéo đi!" 

             Vài tên thủ hạ lôi hắn đi như lôi xác chó chết. 

             Sau đó, Viên Trung Hoàng cho người chở đi cả ngàn khối ngọc liệu do Diệp Thiên Tứ chọn. 

             Anh vừa định rời đi thì Bùi Vũ Nhu đỡ Bùi Khánh Chi tiến lên. 

             "Diệp tiên sinh, xin dừng bước!" 

             Bùi Khánh Chi yếu ớt cất lời. 

             "Nhu Nhi, đỡ… đỡ ông quỳ xuống." Ông ta yếu đến mức ngay cả sức quỳ cũng không còn. 

             "Ông ơi!" Bùi Vũ Nhu kinh hô. 

             Ông cô là đại gia ngọc thạch Thục Thành, từng đứng ở đỉnh cao của giới ngọc thạch, là người bao kẻ phải nịnh bợ, giờ lại chủ động muốn quỳ trước Diệp Thiên Tứ? 

             Điều này khiến Bùi Vũ Nhu khó lòng chấp nhận. 

             "Cháu cũng quỳ xuống!" 

             Sắc mặt Bùi Khánh Chi vô cùng nghiêm túc. 

             Thấy ông không phải đang đùa, Bùi Vũ Nhu đành đỡ ông nội cùng quỳ xuống đất, chặn trước mặt Diệp Thiên Tứ. 

             Cả sảnh ồ lên! 

             "Đại gia ngọc thạch Bùi Khánh Chi quỳ trước chàng trai trẻ này? Trời ạ!" 

             "Cả Thục Thành, không ai có thể khiến Bùi Khánh Chi chủ động quỳ xuống! Cậu trai này là người đầu tiên!" 

             "Bùi Vũ Nhu hình như nằm trong top 10 danh sách mỹ nhân Thục Thành, người đàn ông có thể khiến cô ấy quỳ, cậu trai này cũng là người đầu tiên!" 

             "Người ta có tư cách đấy chứ! Không thấy à? Đại ca Tam Long Viên Trung Hoàng cũng nghe theo lệnh cậu ta, Phó các chủ Tuần Thiên Các Diêu và ông Lý bên phân khu chiến Thục Thành cũng cung kính với cậu ta, không biết là đại nhân vật từ đâu tới!" 

             "Chắc chắn là nhân vật tầm cỡ rồi!" 

             Người xem lại xúm lại, ai nấy đều sững sờ. 

             Mọi ánh mắt vừa hâm mộ vừa kính sợ đổ dồn về phía Diệp Thiên Tứ. 

             Anh thản nhiên nhìn hai ông cháu đang quỳ, nói: "Hai người đang làm gì vậy?" 

             "Diệp tiên sinh, đa tạ cậu ra tay nghĩa hiệp, cứu nhà họ Bùi của tôi, xin nhận một lạy của lão già này." 

             Bùi Khánh Chi nói rồi định dập đầu. 

             Ông tóc bạc trắng, lại muốn quỳ dập đầu trước một chàng trai mới ngoài hai mươi như Diệp Thiên Tứ. 

             Diệp Thiên Tứ khẽ vung tay, Bùi Khánh Chi không quỳ xuống nổi. 

             Tuy tu vi đã mất sạch, nhưng từng là người luyện võ, ông hiểu là Diệp Thiên Tứ không cho mình dập đầu. Ông chân thành nói: "Diệp tiên sinh, xin cho tôi dập đầu bái tạ." 

             "Tôi xin lỗi vì trước đây không tin cậu, đã khinh thường và nghi ngờ cậu; lại càng phải cảm tạ cậu đã cứu nhà họ Bùi." 

             "Ông Bùi, không cần đâu." Giọng Diệp Thiên Tứ phẳng lặng. 

             Bùi Khánh Chi vội nhìn sang cháu gái: "Nhu Nhi, mau thay ông dập đầu với Diệp tiên sinh, giúp ông một lạy." 

             Lúc này Bùi Vũ Nhu rất nghe lời, ngoan ngoãn, không hề do dự, lập tức định dập đầu. 

             Cô cũng bị Diệp Thiên Tứ ngăn lại, không dập nổi. 

             Anh nâng tay, cả hai đồng thời bị nâng đứng dậy. 

             "Chuyện qua rồi, không cần nhắc nữa. Cáo từ." 

             Diệp Thiên Tứ không lưu luyến, khẽ ôm quyền rồi quay lưng rời đi. 

             Bùi Vũ Nhu liếc ông nội đang yếu ớt, bỗng quỳ sụp xuống: "Bịch!" 

             "Diệp tiên sinh! Mong anh nể tình chúng ta có duyên gặp gỡ, cứu ông nội của tôi một mạng!" 

             "Lương y như từ mẫu, Diệp tiên sinh, tôi biết anh nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn!" 

             Bùi Vũ Nhu quỳ trên đất, hướng về bóng lưng của Diệp Thiên Tứ cầu khẩn, nước mắt tràn mi. 

             Diệp Thiên Tứ dừng bước, chậm rãi quay người, nhàn nhạt nhìn cô đang rơi lệ. 

             "Ông Viên, xin ông nói giúp mấy lời." Bùi Vũ Nhu yếu mềm cầu khẩn, nước mắt lưng tròng, trông khiến ai nhìn cũng xót xa. 

             Viên Trung Hoàng khẽ nói bên cạnh Diệp Thiên Tứ: "Môn chủ, ông Bùi tuổi già mất con, mấy năm nay vẫn luôn làm việc thiện, Trung Nghĩa Đường cũng từng nhận quà biếu của ông ấy." 

             "Hay là…" 

             Ông ấy cũng không dám nói nhiều, chỉ nhìn sắc mặt Diệp Thiên Tứ. 

             Diệp Thiên Tứ thở dài một hơi, bước đến đỡ Bùi Vũ Nhu dậy: "Đứng lên đi. Ông nội cô chưa đến mức vô phương cứu chữa. Ở đây ồn quá, đổi chỗ khác đã." 

             Bùi Vũ Nhu gạt lệ nhoẻn cười, lập tức cung kính mời Diệp Thiên Tứ về dinh thự nhà họ Bùi. 

             Vào đến phòng ngủ của Bùi Khánh Chi, cô đỡ ông nằm lên giường. 

             Diệp Thiên Tứ xem xét tình trạng của Bùi Khánh Chi, châm cứu cho ông, rồi kê một toa, đưa cho Bùi Vũ Nhu: "Đây là Cháo Lục Vị Sinh Huyết, sáng tối cho ông nội cô dùng mỗi lần một bát." 

             "Ngoài ra, đừng tùy tiện cho ông uống thuốc. Cơ thể ông ấy không chịu nổi bất kỳ loại thuốc nào có tính kích thích mạnh, bồi bổ bằng ăn uống là tốt nhất." 

             Đồng thời, anh chỉ vào đồ đạc trong phòng, nói: "Tháo rèm cửa đi, dẹp hết mấy món bày biện này. Phòng ngủ càng đơn giản càng tốt." 

             "Còn nữa, để ông nội cô phơi nắng nhiều hơn, tránh gió lộng. Trong nửa tháng, sức khỏe ông sẽ dần khá lên." 

             Cầm toa thuốc, Bùi Vũ Nhu nhìn Diệp Thiên Tứ đầy biết ơn: "Diệp tiên sinh, trước đây thực sự là tôi không đúng, tôi…" 

             Cô còn muốn xin lỗi, Diệp Thiên Tứ xua tay: "Không cần nói thêm. Về sau, tôi hy vọng trước mặt tôi không còn là một tiểu thư kiêu ngạo bướng bỉnh." 

             Bùi Vũ Nhu mím môi, gật mạnh: "Tôi nghe lời anh. Tôi nhất định sẽ sửa!" 

             Bùi Khánh Chi cố ngồi dậy, dặn: "Nhu Nhi, còn ngẩn ra làm gì? Mau mang lễ tạ ra!" 

             Bùi Vũ Nhu như sực tỉnh, cho người bưng đến năm món đồ ngọc tinh xảo. 

             Không hổ danh là đại gia ngọc thạch Thục Thành, năm món ngọc ấy món nào cũng là cực phẩm! 

             Hơn nữa Diệp Thiên Tứ còn cảm nhận được, trong từng món ngọc đều ẩn chứa Linh Khí nồng đậm! 

             Nếu có thể hấp thu hoàn toàn Linh Khí trong năm món ngọc này, đối với bản thân anh sẽ là một bước tăng tiến không nhỏ! 

             Diệp Thiên Tứ hơi động lòng. 

             Là kẻ có mắt nhìn đời, Bùi Khánh Chi dĩ nhiên nhận ra. Ông bảo Bùi Vũ Nhu: "Nhu Nhi, cháu ra ngoài trước đi, ông có mấy lời muốn nói với Diệp tiên sinh." 

             Bùi Vũ Nhu lui ra, khép cửa phòng. 

             Bùi Khánh Chi gắng gượng đứng dậy, cúi người hành lễ với Diệp Thiên Tứ: "Diệp tiên sinh, năm món ngọc này cậu nhất định phải nhận! Tôi còn một việc muốn nhờ." 

eyJpdiI6IlhGXC81ZDZuNDA0ZmQxeW9nTGFHTkNRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkQxSHhlQmIxMllDS21VOU9nN3FSb2pMQm5XQmVGUU50cVV1S1wvSUF1emxcLzRDZ0hIUmxsSHBJOUYwMlJIa2NrS0I1OVRzcmFNRXJpbnhcL0dmcHdzcURFaWY1RFhhSVArYmpnb08wK0RnQ0llTG94V1dEQyttclwvZTZKR2RWY3JHN09GbTZibVp6V2NNdUE4aTdTSlZZTExVd0lyblZXTXY5R3VkeTNRM1FEQll2OE52dlRwWnVyWFRuWEZBekJkdmFOSDZtOXg1aUxXU21zMWdtU1U2akNSWGRDQzRDQ1Jvb2w2UDdONnQ0MTB3eDRENjJpOFpLWjdXNCtpYzdCTHlPNVBrM0NRS0ZVZXdaUDRaUEwxY2ZGUnlJeVwvQ0FtVDFkeWtrbTVDZGdQSndYaDR3ZHZhVm5CWlJ3cHdnR2E4bGEiLCJtYWMiOiI2OTJlOWY5NDRkNGIyZjIwZmNjOTM5NDc0YTU1ODUzODcyZTNhYzdiZGVjZmU1ZDkzNTEzNTkzZmY0YThlNjQ4In0=
eyJpdiI6InFcL3g5SlZselBpb3JuMUZFQmhkNXBBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkZYaHRkWGVvYVZWYk5MYmphRTBFb3Nwc041NDVLaEh0NWljWVY3bWppQU9HYTd4bHB4emNrYVROQzVwU0VnUVpRRlRTQW55N29wcmpYd3NZZ0JvUXlxd0wxK2ZRbjJXQWhNS0t0TW9CZ3pvditVT3p6cWlLQVRmdlBOMTBoZm01bUlUdm1PU2UrQXQxZ3hWUXUrcVJDbHkyelJUcGRKcDFLT210SkhzTUhoR1lkUGZcL1hsb3ZoWmFUS1wvM0wzNUFWMzV2MnFubUtob1F5VXJEOVJnRm9INzRqXC9CS3pqUXNiMXI4Yk9DY256TWNkQ0JvRHBjZ2lnV0luRFU1VXRqTkt6TERId1BMREdRNEh1TUhmSitGVEhLSVB0dzluaHIrTDRaNzU1elFMaXE0PSIsIm1hYyI6ImNkNGJmMzhlYmJjNDM2YjFlYmVlZTI2MTAwOTNkMjYwMWZiNjczZjA4ZmU1OGMzZjE0YzdmYWFhMjEyZjllNTMifQ==

             Diệp Thiên Tứ đành đỡ ông: "Ông Bùi đừng làm vậy. Quà thì tôi nhận. Còn việc gì, ông nói đi."

Advertisement
x