Bùi Khánh Chi sững sờ nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Tứ. 

             Chỉ nhìn vẻ mặt ông ấy cũng đủ biết Diệp Thiên Tứ nói trúng phóc mọi thứ! 

             "Cậu đúng là thần y, lại còn xem tướng như thần! Cậu nói câu nào trúng câu ấy. Hồi trẻ tôi cũng từng có tên trên Huyền Bảng của giới võ giả!" 

             "Ngay cả cách đây năm năm, đám thanh niên tầm thường cũng chẳng phải đối thủ của tôi." 

             "Thế mà mấy năm gần đây, thân thể tôi ngày một sa sút, giờ đã yếu đến mức kiệt quệ, đi lại cũng thở không ra hơi. Chẳng lẽ... thật sự là do cái thứ quỷ quái trong pho Ngọc Điêu Quan Âm này gây ra?" 

             Bùi Khánh Chi bán tín bán nghi nhìn Diệp Thiên Tứ. 

             Bùi Vũ Nhu im bặt, ánh mắt nhìn Diệp Thiên Tứ đầy kinh ngạc và nghi ngờ. 

             Quách Giang Long bước lên: "Sếp Bùi, đừng nghe tên thầy cúng lừa đảo này ba hoa. Tôi thấy hắn rất tà, biết đâu thứ quỷ quái kia là do hắn vừa nhét vào." 

             Hắn còn trơ tráo vu oan ngược lại cho Diệp Thiên Tứ. 

             Đúng lúc đó, Phùng Tiểu Yến đang nằm sõng soài dưới đất, bỗng dùng tay trái ôm chặt cánh tay phải, toàn thân co giật, miệng lẩm bẩm, chẳng ai nghe rõ cô ta đang nói gì. 

             "Tiểu Yến, con sao thế?" Bùi Khánh Chi hỏi đầy lo lắng. 

             Dẫu Phùng Tiểu Yến là con gái nuôi, nhưng với Bùi Khánh Chi, cô được coi như con gái ruột. 

             "Cô ơi, cô không sao chứ?" Bùi Vũ Nhu cũng lo lắng hỏi. 

             "Yến!" Quách Giang Long kêu lên. 

             Phùng Tiểu Yến như chẳng nghe thấy ai, mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà, môi run bần bật, thân người rung lên như lên cơn rét. 

             Diệp Thiên Tứ lạnh giọng: "Vừa rồi lúc ngã, ngón tay cô ta chạm vào môi của Quỷ Ngẫu, đó là chỗ tử khí nặng nhất!" 

             "Lại thêm ngón tay bị thương chảy máu, cơ thể không hề có chút phòng vệ nào, tử khí theo vết máu xộc thẳng vào người, giờ đã ảnh hưởng đến não rồi." 

             "Cụ Bùi, ông có muốn biết ngọn nguồn của con Quỷ Ngẫu này không?" 

             Nói rồi, Diệp Thiên Tứ nhìn sang Bùi Khánh Chi. 

             Bùi Khánh Chi gật đầu: "Xin được nghe tường tận!" 

             Diệp Thiên Tứ vẽ một lá bùa Mê Hồn, rồi vỗ lá bùa lên lưng Phùng Tiểu Yến. 

             "A a a!" 

             Tiếng lẩm bẩm của Phùng Tiểu Yến bỗng trở nên rõ ràng: "Anh Ngọc Đình! Đừng trách em. Không hạ độc chết anh thì ông cụ mãi mãi sẽ không thật lòng xem em là con gái ruột, gia sản nhà họ Bùi cũng chẳng bao giờ về tay em!" 

             "Em trai Ngọc Đào, em... đừng nhìn chị với mặt mũi bê bết máu như thế, chị sợ lắm! Em mà không chết, vẫn sẽ có người tranh giành gia sản nhà họ Bùi với chị." 

             "Nhưng người hại chết em không phải chị, là anh Long! Anh Long cho người động tay động chân vào xe của em, khiến em lái xe lao xuống vực. Em đi tìm hắn đi! Đi tìm hắn đi!" 

             "Đừng! Đừng nhìn chị như thế nữa!" 

             Phùng Tiểu Yến ngồi bệt dưới đất, mắt trừng trừng nhìn vào khoảng không, miệng la hét không ngừng. 

             Mặt mũi đầy sợ hãi, cứ như đang thấy ma. 

             Dù giọng cô run rẩy, nhưng Bùi Khánh Chi và Bùi Vũ Nhu nghe rõ mồn một. 

             "Cô nói gì? Bác cả của tôi với ba tôi, đều là do cô hại chết à?" 

             Bùi Vũ Nhu trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn chằm chằm Phùng Tiểu Yến! 

             Bùi Khánh Chi thì chết lặng, sững sờ đến ngẩn người! 

             Phùng Tiểu Yến run cầm cập, mắt vằn tia máu, hai hàm răng va lập cập: "Không phải một mình tôi làm, là anh Long! Anh Long nói nếu họ không chết thì tôi vĩnh viễn không thể có được gia sản nhà họ Bùi!" 

             "Họ chỉ có thể chết! Tôi buộc phải khiến họ chết!" 

             Phùng Tiểu Yến gào lên như phát điên. 

             "Đồ cầm thú!" 

             Lấy lại bình tĩnh, Bùi Khánh Chi giận dữ quát lớn, rồi trừng mắt nhìn Quách Giang Long: "Mày từ Thành Lạc Giang Bắc tới, nể tình đồng hương, tao cưu mang, giúp mày gây dựng từ hai bàn tay trắng, để mày trở thành một trong Tam Long của Thục Thành!" 

             "Vậy mà mày lại thông đồng với con đàn bà cầm thú này, hại chết hai đứa con trai của tao!" 

             "Tao vẫn tưởng hai đứa con tao đều gặp tai nạn, là phúc mỏng! Nào ngờ là tap mù mắt, rước sói vào nhà!" 

             Quách Giang Long nói: "Sếp Bùi, đừng nghe Phùng Tiểu Yến nói nhảm, tôi thấy cô ta điên rồi." 

             "Lời của kẻ điên không thể tin." 

             Bùi Khánh Chi nghiến răng ken két, mắt rực lửa: "Còn dám cãi? Người đâu, bắt Quách Giang Long cho ta!" 

             Hai vệ sĩ vừa lao lên thì Quách Giang Long đã chộp cổ Bùi Khánh Chi. 

             Bùi Khánh Chi lập tức khó thở, khuôn mặt già nua tái nhợt. Ông đưa hai tay gỡ cổ tay Quách Giang Long nhưng vô ích. 

             "Sếp Bùi, ông đã mất hết công lực, đừng vùng vẫy nữa. Bóp cổ ông dễ như bóp chết một con kiến!" 

             Quách Giang Long cười nham hiểm. 

             "Mau buông ông nội tôi ra!" Bùi Vũ Nhu hét lên. 

             Khóe môi Quách Giang Long nhếch lên đầy vẻ âm hiểm, hắn hừ lạnh: "Đằng nào chuyện cũng bị tay thầy cúng họ Diệp kia khui ra, vậy để tôi nói luôn." 

             "Đúng thế, bác cả Bùi Ngọc Đình và cha cô Bùi Ngọc Đào đều do tôi cấu kết với Phùng Tiểu Yến hạ thủ!" 

             "Con Quỷ Ngẫu trong pho Ngọc Điêu Quan Âm này cũng là tôi bảo Phùng Tiểu Yến bỏ vào!" 

             "Tưởng đâu một hai năm là ông nội cô sẽ chết lặng lẽ không ai hay biết, ai ngờ lão già này mạng dai, cầm cự suốt năm năm mà còn chưa chết!" 

             Trong giọng hắn còn vương chút bực bội. 

             "Phụt!" 

             Lời vừa dứt, Bùi Khánh Chi phun ra một ngụm máu, mặt càng tái bệch! 

             "Ông nội!" 

             Bùi Vũ Nhu vừa khóc vừa quỳ xuống, bất lực kêu: "Quách Giang Long, tôi xin anh, mau thả ông nội tôi ra!" 

             Thấy cô khóc nước mắt đầm đìa, Quách Giang Long liếc Phùng Tiểu Yến đang co giật hấp hối dưới đất, lạnh lùng hừ: "Con đàn bà này tôi chơi chán rồi, trông có vẻ cũng chẳng sống nổi, không còn giá trị lợi dụng gì với tôi nữa." 

             "Còn cô trẻ đẹp, da trắng dáng xinh, có thể làm đàn bà của tôi." 

             "Chỉ cần cô chịu phục vụ tôi, tôi sẽ thả ông nội cô." 

             Bùi Vũ Nhu biến sắc, thốt lên: "Đừng hòng!" 

             Ngón tay Quách Giang Long siết mạnh. 

             "Oa!" 

             Bùi Khánh Chi lại phụt ra một ngụm máu, mắt trắng dã, gần như lịm đi. 

             "Ông nội!" 

             Bùi Vũ Nhu hoảng hốt gào lên, rồi bỗng trấn tĩnh, lau nước mắt, nhìn Diệp Thiên Tứ: "Diệp tiên sinh, xin hãy giúp tôi." 

             Diệp Thiên Tứ bình thản nhìn cô: "Thực ra tôi đã giúp cô rồi. Tôi giúp các người vạch trần sự thật, vậy mà cô không biết ơn, còn mỉa mai châm chọc, quả quyết rằng tôi nhắm vào tiền bạc của nhà họ Bùi." 

             "Phịch!" 

             Bùi Vũ Nhu quỳ rạp xuống, cắn môi cầu xin: "Diệp tiên sinh, Vũ Nhu biết sai rồi!" 

             "Vũ Nhu có mắt mà không thấy Thái Sơn, đã trách lầm tiên sinh! Xin Diệp tiên sinh rộng lòng tha thứ!" 

             "Chỉ cần lần này tiên sinh ra tay giúp tôi, giúp nhà họ Bùi hóa giải kiếp nạn này, Vũ Nhu nguyện theo hầu tiên sinh." 

             Khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch, thản nhiên: "Cô quả thật rất đẹp, nhưng tôi không hứng thú." 

             "Cô muốn bằng chứng, tôi đã đưa ra rồi. Sự hưng vong của nhà họ Bùi chẳng liên quan gì đến tôi." 

             Nói xong, Diệp Thiên Tứ quay người định rời đi. 

             "Khoan đã!" 

             Là Quách Giang Long lên tiếng: "Thằng nhóc, tao cho mày đi chưa?" 

             Diệp Thiên Tứ nhàn nhạt nhìn hắn: "Mày muốn thế nào?" 

             Khóe môi Quách Giang Long cong lên một nụ cười dữ tợn: "Vừa nãy mày dẫm lên mặt tao. Nằm sấp xuống đất, để tao dẫm lên mặt mày một trăm cái! Không thì đừng hòng rời khỏi đây!" 

             "Vì anh em của tao tới rồi!" 

             Lời vừa dứt, tiếng phanh xe nối tiếp nhau vọng từ bên ngoài vào! 

             Tiếp đó là tiếng bước chân dồn dập, tiếng chửi rủa ầm ĩ và tiếng hò hét vang lên cùng lúc! 

             Hơn trăm người ào vào. 

eyJpdiI6IlBLWUlyOEtLTEJxZ3NUSmdSYVIwZEE9PSIsInZhbHVlIjoiVUFFU3l3cjJUQzBuTGQzQXNqY1IyempVa2R5WmxUT3Jxc3J0XC9uUFN5eFJGMW1kV0pWR20rTEZWSVczeXB2Q3I1XC9oQ3lcL3ZMNVhIMTBKcGxTXC9RYVlhcHoxanFcL0JUWmozRzdMMStOaDY5SzdLYmxqNW1MMUNESUNxOTNcL2lsK1NINXBSblBBSHFYVFZFWUhUUGVET0E4T2VHdHRPSFJTdHRMaXNvZW1nTXZNPSIsIm1hYyI6ImFlNmU4YmU1ZjgwNDZlM2Y3Yzg3MzkyZTEwMGUyZjBlZmJkMjk3NDdhOTRkODQ2M2QyYTNkMWMwY2YyNmQ2YzIifQ==
eyJpdiI6Ik5BQzY2a1gzcmdMS3B1TFwvb1VoTUxRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InNsbEhFYmhlN0hrekxBTDc4Q2llTnpcL0ZBMlwvZnpOaWhvZnliekhTWjBXN0U2eHludVh6VUh0VU85aHk4SHNzTkJcL1F3aUJpb0U4cjdRZlJZNCs4NWtpcmpEY0tTQjNQUTVnQWlpVUlubnBoa3dWSkxESDN0VkZ3UlJUR3lLRDFadmsxTDh3cGpMRXBLMkdyWDhtWUJUNEg2WWdmcjNEWmJxVGw3RUU1WTRVSTBMRElkSDI4Tml2endMWTgwRkFJM0N3ZzljZFp4ZTE2VVRcL2c4U29leVJIamJXUUxIb1VMY0xoTTducTdhS3pnPSIsIm1hYyI6ImUyOGJjNGZhYzZiNGM4MWMxZmZjNWNiZWI5N2RmYWI2Yjg4YTZjOWE5NTYxODdkYjZhNzU3NWEwOTFlYzlhNmYifQ==

             Đám đàn ông ùa vào thi nhau hô lớn, toàn là người của Quách Giang Long.

Advertisement
x