Tối hôm đó, Diệp Thiên Tứ vận dụng Tụ Linh Trận tu luyện, hấp thu Linh Khí suốt cả đêm.
Cả đêm không chợp mắt, đến sáng tinh thần anh còn phấn chấn hơn.
"Tu vi của mình hình như chỉ sau một đêm đã tăng tiến thấy rõ, Huyết Linh Ngọc đúng là đồ tốt thật!"
Diệp Thiên Tứ thốt lên.
Ăn sáng xong, Lâm Thanh Thiển bỗng nhận được một cuộc gọi, cầm điện thoại, sắc mặt cô thoắt cái đổi hẳn.
"Sao thế? Ai gọi vậy?", anh hỏi.
Cô đưa máy cho anh: "Triệu Tú Kiệt. Hắn nói chuyện hôm qua phải tính sổ với anh."
Diệp Thiên Tứ nhận máy, nói vào ống nghe: "Tôi, Diệp Thiên Tứ đây."
"Đồ họ Diệp, hôm qua mày làm tao mất tiền, mất mặt, còn khiến tao bị người ta đánh."
"Món nợ này tao với mày chưa xong đâu!"
"Nói cho mày biết, trước buổi trưa phải ngoan ngoãn mò tới hội quán Cẩm Long! Bằng không, đừng trách tao sai người ra tay với Lâm Thanh Thiển!"
Đầu dây bên kia, giọng Triệu Tú Kiệt âm hiểm độc địa, dám lấy sự an toàn của Lâm Thanh Thiển ra để đe dọa Diệp Thiên Tứ.
Ánh mắt anh lập tức lạnh hẳn đi.
Người khác đe doạ anh thì còn tạm bỏ qua, nhưng tuyệt đối không cho phép ai động tới người phụ nữ của anh!
Hôm qua Triệu Tú Kiệt đã khiêu khích hết lần này đến lần khác, nay còn gọi tới doạ dẫm-đúng là muốn tìm chết!
Cúp máy, Diệp Thiên Tứ nói với Lâm Thanh Thiển: "Không sao, anh đã hẹn với Triệu Tú Kiệt rồi, trưa anh sẽ gặp hắn. Em đừng lo, chuyện này anh sẽ xử lý ổn thỏa."
Lâm Thanh Thiển lo lắng: "Em đi cùng anh."
Anh mỉm cười: "Không cần, chuyện nhỏ này anh tự lo được."
"Vậy anh nhất định phải cẩn thận." cô dặn.
Diệp Thiên Tứ cười gật đầu, vẻ mặt bình thản.
Giữa trưa, anh một mình bắt taxi tới hội quán Cẩm Long.
Hội quán Cẩm Long tọa lạc ở khu sầm uất của Thục Thành, bề thế lộng lẫy.
Vì là giữa trưa nên bãi đỗ không có nhiều xe đậu, trước cửa cũng vắng người ra vào, Diệp Thiên Tứ sải bước đi vào.
Tầng một là sảnh thông tầng, trang trí xa hoa dát vàng chói mắt.
Vài bảo an ngồi túm tụm trong góc khu nghỉ chuyện trò tán gẫu.
Trên màn hình LCD cỡ lớn bên cạnh đang chiếu phim hoài cổ Anh Hùng Tinh Võ, đúng tới đoạn cao trào.
Thấy Diệp Thiên Tứ, một người bước ra: "Mày tới đây làm gì?"
"Tìm người."
"Chỉ mình mày? Tìm ai?" Bảo an trợn trắng mắt.
"Triệu Tú Kiệt. Nói với hắn: Diệp Thiên Tứ tôi đã tới."
Vài bảo an "vèo vèo" lao tới, vây anh vào giữa, mắt hằm hằm.
"Mày là Diệp Thiên Tứ?"
"Chính mày khiến thiếu gia Kiệt mất mặt còn bị đánh hôm qua à?"
"Nói nhảm gì nữa, đập cho nó một trận, khiêng tới trước mặt thiếu gia Kiệt, thế là lập công!"
"Lên!"
Mấy tên bảo an nhe răng cười ác, đồng loạt nhào vào.
"A!!"
Tiếng thét thảm vang dồn dập, mấy tên bảo an lần lượt ngã lăn ra đất, tay chân gãy rời!
"Mau! Mau gọi người! Có kẻ gây sự!"
Một tên bảo an gắng đau bật bộ đàm gào lên.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Tiếng chân rầm rập, hơn chục bảo an từ tầng hai phóng xuống sảnh, tay lăm lăm dùi cui và gậy thép, không nói không rằng, chửi rủa rồi lao vào đánh.
"Bốp!"
"Keng!"
Diệp Thiên Tứ lại áp sát ra tay, thủ đoạn tàn độc!
Không hề nương tay!
Trong chớp mắt, hơn chục tên ấy cũng ngã rạp xuống, tay chân vẫn gãy gập! Vẫn là thương tích nặng nề!
"Vút!"
Hình ảnh trên màn hình lớn trong sảnh bỗng đổi, một gã đàn ông mặc áo Đường phục màu xanh xuất hiện ngay chính giữa.
Gã mặt lạnh, chậm rãi vỗ tay, giọng cũng vang lên: "Mày là Diệp Thiên Tứ, kẻ hôm qua làm nhục cháu tao hả?"
"Là tôi!"
Diệp Thiên Tứ đứng chắp tay sau lưng.
Khóe miệng gã áo Đường phục nhếch lên lạnh lùng: "Mày gan thật, dám đơn thương độc mã đến hội quán Cẩm Long của tao! Tốt lắm!"
"Tao, Triệu Cẩm Long, cho mày cơ hội. Tao chờ ở tầng năm, có gan thì lên đây mà đấu!"
Màn hình lóe lên, bóng người biến mất, cả màn chuyển thành mười sáu ô nhỏ bằng nhau.
Trong mỗi ô là cảnh hơn chục bảo an đang tập hợp: mặc đồng phục, đội mũ sắt, lựa vũ khí thuận tay, cấp tốc tập kết rồi xông ra khỏi phòng.
Dàn trận chờ sẵn!
Đó chính là hình ảnh giám sát của toàn bộ hội quán Cẩm Long, bao quát cả trong lẫn ngoài.
Nhìn màn hình lớn, khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch.
"Nếu các người chẳng có chút bản lĩnh nào, trái lại tôi lại mất hứng; thế này thì vừa hay, cho tôi đánh đã tay."
Anh lẩm bẩm.
Ngay giây sau, từ ngoài hội quán ùa vào hơn hai chục bảo an, đồng phục chỉnh tề, tay cầm gậy gộc.
Đồng thời, hơn chục bảo an khác cũng từ tầng hai lao xuống.
Hai toán người hợp lại, trước sau kẹp chặt Diệp Thiên Tứ.
"Thằng nhãi, dám tới hội quán Cẩm Long gây sự, mày có mấy cái đầu đấy?!"
Một tên trông như đội trưởng quát vào mặt anh.
Diệp Thiên Tứ mặc kệ, quay người bước về phía cửa hội quán.
"Thằng này sợ rồi muốn chạy! Đừng cho nó chạy!" Tên đội trưởng thét.
Đám bảo an ầm ầm vây tới, Diệp Thiên Tứ khựng chân, cả bọn hoảng hốt vội vàng lùi lại.
"Hừ!"
Anh hơi ngẩng đầu, cách mặt đất hơn năm mét có treo một tấm biển.
"Hội quán Cẩm Long"!
Bốn chữ vàng chóe, chói mắt.
Diệp Thiên Tứ bỗng động thân, đạp chân lên tường, người nhẹ như mèo vọt lên!
Anh một tay giật phắt tấm biển xuống, đáp đất thanh thoát.
Sau đó, anh kẹp ngang tấm biển trước ngực, hai tay dồn lực.
"Rắc!"
Tấm biển chữ vàng của hội quán Cẩm Long gãy đôi tức khắc!
"Thằng này điên rồi!"
"Dám phá biển hiệu của bọn tao! Giết nó!"
"Ngạo mạn! Anh em xông lên! Đánh chết nó!"
Đám bảo an gầm rú như bầy sói đói, nhào về phía Diệp Thiên Tứ.
"Bốp!"
Một cú đá của anh tung ra, tên chạy đầu bị hất văng hơn mười mét, đập mạnh vào tường, phun máu tại chỗ!
"Á!"
Bên trái, một tên vung dùi cui giáng xuống, bị Diệp Thiên Tứ chụp gọn cổ tay, thuận thế bẻ quặt, cánh tay gãy răng rắc, hắn gào lên một tiếng thảm thiết, nghe chẳng còn giống người!
Chưa hết, anh lại nện một quyền vào mạn sườn hắn, xương sườn lún thụp vào người, thân thể bay ra, rơi phịch xuống chiếc bàn trà cách mấy mét.
Mảnh vỡ tung tóe!
Hắn lập tức trọng thương bất tỉnh!
Mọi chuyện đều gói gọn trong chớp mắt!
Hai tên kia vừa bay đi, đám còn lại cũng đã áp sát trước mặt anh.
Không ngừng lại một nhịp, Diệp Thiên Tứ như hổ xuống núi, xông thẳng vào giữa bầy bảo an.
Tiếng kêu thảm thiết nối tiếp nhau, bảo an của hội quán Cẩm Long lần lượt đổ rạp!
Không một ai đỡ nổi anh quá một chiêu!
Chỉ trong vài hơi thở, hơn ba chục bảo an trong sảnh gần như nằm la liệt cả!
Chỉ còn dăm ba kẻ, mặt mày hoảng loạn, nhìn chòng chọc vào anh.
Ánh mắt băng lạnh, Diệp Thiên Tứ chậm rãi bước lên cầu thang; dăm ba tên kia theo nhịp chân anh mà bò lê lết lùi lại.
Đầu cầu thang tầng hai.
Hơn chục bảo an tiếp viện ùa tới.
"Lên!"
Một tiếng quát, bọn chúng lại ùn ùn xông vào.
Đúng như dự đoán, hơn chục tên lại ngã lăn, Diệp Thiên Tứ tiếp tục tiến lên.
Tầng ba!
Tầng bốn!
Tầng năm!
Diệp Thiên Tứ đánh thẳng một mạch, đứng trước một cánh cửa bằng gỗ hồng mộc.
"Két--"
Cửa gỗ hồng mộc từ từ mở ra, đập vào mắt là một đại sảnh rộng rãi sáng sủa.
Vàng son lộng lẫy!
Tấm thảm đỏ dài trải từ cửa vào tới tận cuối phòng!
Hai bên thảm xếp hàng hai mươi gã áo đen lực lưỡng, vai u thịt bắp, ánh mắt hung hãn.
Hai gã áo đen đứng đầu đồng thời vung nắm đấm về phía anh: "Đồ rác rưởi ở đâu tới? Cút ra ngoài!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất