Lúc này, vẻ mặt Khương Thiên Lăng nghiêm nghị, lạnh lùng quát lớn. Hai tay gã đánh ra từng đạo ấn quyết huyền ảo vào trong đại ấn, khiến nó phát ra tiếng nổ vang rền, bùng nổ uy thế kinh người, lao thẳng về phía Diệp Phàm hòng trấn áp hắn.
Ầm ầm ầm!!!
Khi đại ấn kia trấn áp xuống, trời cao sụp đổ, không gian vỡ nát!
Tất cả mọi người tại hiện trường đều cảm nhận được nỗi sợ hãi tử vong mãnh liệt, cứ như thể họ sẽ bị hủy diệt bất cứ lúc nào!
Ngay lập tức, đám đông bị áp lực đè bẹp, quỳ rạp xuống đất, vẻ mặt đầy đau đớn.
"Tiên Thiên Linh Bảo lại đáng sợ đến thế sao?"
Các cường giả thi nhau hô lên kinh hãi, ánh mắt đầy vẻ chấn động. Đây là lần đầu tiên họ được tận mắt chứng kiến uy thế của một món Tiên Thiên Linh Bảo!
"Tiên Thiên Linh Bảo!"
Diệp Phàm hờ hững liếc nhìn đại ấn, vẻ mặt bình thản, chẳng chút sợ hãi.
"Chẳng lẽ hắn có thể chống lại cả Tiên Thiên Linh Bảo?"
Thiên Uyên Thành chủ nhìn biểu cảm điềm tĩnh của Diệp Phàm, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc. Với uy thế của món bảo vật này, dù ông ta là cường giả Chí Tôn Cảnh cũng chẳng thể nào chống đỡ nổi.
Tháp Thương Khung!
Diệp Phàm trực tiếp triệu hồi Tháp Thương Khung, tung ra một đòn mạnh mẽ không kém.
Ầm! Ầm! Ầm!
Khi đại ấn và Tháp Thương Khung va vào nhau, một chuỗi tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, không gian xung quanh hoàn toàn hóa thành hư vô!
Dư chấn năng lượng khủng khiếp từ cú va chạm này hất tung tất cả mọi người ra xa.
"Ngươi cũng có Tiên Thiên Linh Bảo?"
"Sao có thể chứ?"
Khương Thiên Lăng nhìn Diệp Phàm, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
"Tiên Thiên Linh Bảo à? Ngươi tưởng chỉ mình ngươi có chắc?" Diệp Phàm cười khẩy.
ẦM!!!
Ngay sau đó, Diệp Phàm lại triệu hồi thêm Bát Hoang Đỉnh, điều khiển nó lao lên tấn công.
Dưới sự điều khiển của Diệp Phàm, Bát Hoang Đỉnh bùng nổ uy thế "chân đạp bát hoang, tung hoành ngang dọc", đập mạnh vào chiếc đại ấn kia.
Uy lực của Bát Hoang Đỉnh lúc này chẳng hề thua kém gì món Tiên Thiên Linh Bảo kia.
Ầm ầm ầm!!!
Tiếng nổ liên hồi vang lên. Đại ấn của Khương Thiên Lăng dưới sự trấn áp kép của Tháp Thương Khung và Bát Hoang Đỉnh lập tức bị đánh văng ngược trở lại, lao thẳng về phía chủ nhân của nó.
PHỤT!!!
Khương Thiên Lăng thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã bị chính chiếc đại ấn của mình đập trúng người, bay vèo ra ngoài, đập mạnh xuống đất, miệng phun máu tươi điên cuồng.
"Tam thiếu gia!"
Đám người Khương tộc thấy vậy thì biến sắc, vội lao đến đỡ Khương Thiên Lăng dậy.
Lúc này, đầu tóc gã rũ rượi, mặt mày trắng bệch, trông vô cùng thảm hại!
"Ngươi... Sao ngươi có thể sở hữu tận hai món Tiên Thiên Linh Bảo?"
Khương Thiên Lăng trừng mắt nhìn Diệp Phàm, khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ pha lẫn ghen tị.
Đám đông xung quanh nhìn Diệp Phàm lấy ra hai món báu vật cũng chết lặng. Một người mà sở hữu cùng lúc hai món Tiên Thiên Linh Bảo, thế này thì quá mức giàu có rồi.
"Xem ra Diệp tộc vẫn còn để lại không ít bảo bối nhỉ!" Thiên Uyên Thành chủ lẩm bẩm.
Rõ ràng, ông ta cho rằng hai món bảo vật này là di sản của Diệp tộc.
Lúc này, Khương Thiên Lăng gầm lên giận dữ: "Lên hết cho ta! Bất chấp mọi giá phải giết chết hắn! Ta muốn hắn sống không bằng chết, nghiền xương thành tro!"
Nghe lệnh chủ nhân, các cường giả Khương tộc đồng loạt lao về phía Diệp Phàm. Tất cả bọn họ đều có thực lực trên Cổ Tôn Cảnh, thậm chí có người đã vượt qua cả Chí Tôn Cảnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất