Ngay khi mọi người đinh ninh Diệp Phàm chết chắc, một tiếng nổ kinh thiên động địa từ bên trong hố đen vọng ra!
Giây sau, cái hố đen vỡ vụn, bùng nổ năng lượng khủng khiếp. Kèm theo đó là cơn mưa máu xối xả trút xuống – đó chính là máu của Thiên Uyên Thú. Khi hố đen bị phá huỷ, thân xác Thiên Uyên Thú cũng nổ tung thành từng mảnh vụn, tạo nên cảnh tượng máu thịt bay rợp trời.
Giữa màn mưa máu ấy, Diệp Phàm chậm rãi bước ra. Toàn thân hắn nhuốm đầy máu tươi, trông như một sát thần đáng sợ!
"Sao có thể chứ?"
"Hắn đánh lại được cả hung thú Thiên Uyên sao?"
"Người Diệp tộc ai cũng là quái vật thế này à?"
Đám đông bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn Diệp Phàm đầy vẻ không thể tin nổi.
"Ngươi..." Thiên Uyên Thành chủ vừa mở miệng, Diệp Phàm đã lạnh lùng ngắt lời: "Ra tay đi!"
"Ta đã quá coi thường ngươi rồi!" Thiên Uyên Thành chủ nhìn chằm chằm Diệp Phàm, trầm giọng nói.
Diệp Phàm hừ lạnh: "Sao? Sợ rồi à?"
"Sợ?" Thiên Uyên Thành chủ cười khẩy đầy khinh miệt: "Ta đến Thiên Uyên còn dám xông vào, thậm chí còn sống sót trở về, ngươi nghĩ ngươi đủ tư cách khiến ta phải sợ sao?"
"Không sợ thì chết đi!"
Ánh mắt Diệp Phàm sắc lạnh, hắn định ra tay kết liễu luôn vị Thành chủ này. Nhưng đúng lúc đó, từ trên trời cao vọng xuống một tiếng quát lạnh lùng, ngạo nghễ:
"Ngươi chính là kẻ mang huyết mạch Diệp tộc đó sao?"
Bất thình lình, một nhóm người xuất hiện. Dẫn đầu là một thanh niên tóc đỏ rực, mặc trường bào màu đỏ, khí thế bất phàm, ánh mắt sắc như dao, vẻ mặt cao ngạo nhìn xuống Diệp Phàm.
"Ngươi là ai?" Diệp Phàm lạnh lùng hỏi.
Gã thanh niên quát lớn: "Bản thiếu gia là Thiếu tông chủ Nhật Nguyệt Thánh Tông – Dương Phong!"
"Nhật Nguyệt Thánh Tông!"
Ánh mắt Diệp Phàm ngưng trọng. Hắn nhớ lại hồi ở Đại lục Cửu Châu, hắn từng giao chiến với Cửu Châu Chi Chủ, hình như kẻ đó cũng là người của Nhật Nguyệt Thánh Tông.
"Ngươi đến báo thù cho đám người Nhật Nguyệt Thánh Tông kia?" Diệp Phàm hờ hững hỏi.
Dương Phong hất hàm, giọng điệu trịch thượng: "Không sai! Ngươi giết người của Nhật Nguyệt Thánh Tông ta, mà tông môn ta đường đường là thế lực đỉnh cao của vũ trụ này, làm sao có thể bỏ qua dễ dàng? Nếu không tru diệt ngươi, thể diện của Nhật Nguyệt Thánh Tông ta biết để đâu?"
ẦM!!!
Dương Phong vừa dứt lời, bóng dáng Diệp Phàm đã thình lình xuất hiện ngay trước mặt gã. Một quyền đấm thẳng, thế như chẻ tre, không cho đối phương bất kỳ cơ hội phản ứng nào.
PHỤT!
Ngay lập tức, vị Thiếu tông chủ Nhật Nguyệt Thánh Tông bị đấm bay ngược ra sau, ngã xuống đất thổ huyết điên cuồng.
"Thiếu tông chủ!" Đám tùy tùng của Nhật Nguyệt Thánh Tông thấy vậy thì mặt cắt không còn giọt máu.
"Đây là thực lực của các ngươi sao? Chút bản lĩnh mèo cào này mà đòi giết ta, chờ kiếp sau đi!" Diệp Phàm bĩu môi, mỉa mai.
"Ngươi..." Mặt Dương Phong vặn vẹo, tức đến nổ phổi, trừng mắt nhìn Diệp Phàm đầy oán độc.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất