Bất chợt, Tử Mặc – Chưởng môn Thục Sơn của Đạo Giới – lên tiếng gọi giật lại: "Khoan đã!"
Vút!
Diệp Phàm quét mắt nhìn về phía Tử Mặc, lạnh lùng hỏi: "Sao? Ông muốn đánh nhau à?"
"Vị công tử này, tại hạ thật lòng muốn mời cậu đến Thục Sơn một chuyến để đàm đạo!" Tử Mặc ôn tồn nói.
"Nếu tôi không đi thì sao?" Diệp Phàm hừ lạnh, tỏ vẻ bất cần.
"Đi hay không, chuyện này không do ngươi định đoạt!"
Ngay lập tức, một giọng nói trầm thấp nhưng vang rền như chuông lớn vọng tới.
Tiếp đó, một lão già tóc trắng xóa bất ngờ xuất hiện. Đôi mắt lão sâu thẳm tỏa ra ánh sáng nhiếp người, mang theo một áp lực vô hình cực lớn đè nặng lên không gian xung quanh.
"Sư thúc, sao người lại tới đây?"
Thấy lão già này, Tử Mặc vội vàng cung kính chào hỏi. Người này tên là Cổ Hà, là sư thúc của Tử Mặc và cũng là một cường giả ẩn thế của Thục Sơn, không ngờ hôm nay cũng đích thân xuất quan.
"Tử Mặc, con đường đường là Chưởng môn Thục Sơn, lúc cần cứng rắn thì phải cứng rắn lên. Kẻ này tuy nắm giữ Tam Thiên Đại Đạo nhưng chung quy cũng chỉ là một thằng ranh con vắt mũi chưa sạch, chưa trưởng thành hoàn toàn, việc gì phải khách sáo với nó như vậy?"
Cổ Hà lạnh lùng quở trách Tử Mặc, sau đó quay sang quét mắt nhìn Diệp Phàm, quát lớn: "Bây giờ, hoặc là ngươi ngoan ngoãn đi theo lão phu về Thục Sơn, hoặc là để lão phu đích thân ra tay bắt ngươi về. Ngươi chọn cách nào?"
"Tôi chọn cách thứ ba!" Diệp Phàm dửng dưng đáp.
"Cách thứ ba?" Cả Cổ Hà và Tử Mặc đều ngẩn ra, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Cách thứ ba chính là... tiễn ông xuống địa ngục!"
Diệp Phàm hét lớn. Dứt lời, thân hình hắn lóe lên, xuất hiện ngay trước mặt Cổ Hà, tung ra một cú đấm kinh hoàng. Sức mạnh của Tam Thiên Đại Đạo trong cơ thể hắn không hề giữ lại chút nào, bùng nổ toàn bộ.
"Tháp Tù Thiên!"
Sắc mặt Cổ Hà đanh lại, lão quát lên một tiếng. Từ trong cơ thể lão bắn ra một luồng sáng, hóa thành một tòa bảo tháp tỏa ra sát khí nồng nặc chắn ngay trước mặt, trực tiếp chặn đứng đòn tấn công mang theo sức mạnh Tam Thiên Đại Đạo của Diệp Phàm.
Ầm ầm ầm!!!
Khoảnh khắc Tam Thiên Đại Đạo va chạm với tòa bảo tháp, hàng loạt tiếng nổ chói tai vang lên rung chuyển trời đất.
"Tháp Tù Thiên!"
Tử Mặc nhìn thấy bảo vật này thì kinh ngạc thốt lên: "Sư thúc vậy mà lại mang cả Tháp Tù Thiên theo sao!"
"Đây chính là Tháp Tù Thiên của Thục Sơn, nghe đồn trên có thể giam cầm Thần Ma, dưới có thể trấn áp quỷ quái đó sao?"
"Nghe danh đã lâu, không ngờ hôm nay lại được tận mắt chứng kiến!"
Các cường giả Đạo Giới có mặt tại hiện trường nhìn chằm chằm vào tòa bảo tháp, bàn tán xôn xao, ánh mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ và thèm khát.
Tháp Tù Thiên là trấn giáo chí bảo của Thục Sơn, đồng thời cũng là một món Hậu Thiên Linh Bảo cực hiếm hoi trong cả Đạo Giới, uy lực vô cùng tận!
Cần biết rằng, tại các tinh cầu từ cấp bốn trở lên, vũ khí được phân chia cấp bậc rất nghiêm ngặt: Từ Nhất phẩm đến Cửu phẩm Pháp khí, sau đó là Hậu Thiên Pháp Khí, Tiên Thiên Pháp Khí, Hậu Thiên Chí Bảo, Tiên Thiên Chí Bảo, rồi mới đến Hậu Thiên Linh Bảo và cao nhất là Tiên Thiên Linh Bảo.
Trong đó, Tiên Thiên Linh Bảo là vũ khí vô thượng do trời đất thai nghén mà thành, uy lực thông thiên, chỉ tồn tại trong truyền thuyết, người thường cả đời cũng không thể thấy.
Vì thế, ở một tinh cầu cấp bảy như Đạo Giới, ai sở hữu được một món Hậu Thiên Linh Bảo đã là tồn tại nghịch thiên rồi!
Tháp Tù Thiên chính là một món Hậu Thiên Linh Bảo, hơn nữa còn là loại đỉnh cấp nhất, tương truyền có thể tiến hóa thành Tiên Thiên Linh Bảo. Khả năng của nó là giam cầm mọi thứ từ thần phật đến ma quỷ trong thiên địa, mạnh mẽ vô song!
Thậm chí có lời đồn đại rằng, bên trong Tháp Tù Thiên đang giam giữ một đại yêu ma vô thượng. Nếu hắn thoát ra, ngay cả cường giả của tinh cầu cấp tám cũng không đỡ nổi, nhưng may mắn thay đã bị tổ tiên Thục Sơn dùng tháp này phong ấn lại!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất