Phụt!
Cô ta bay xa hơn chục trượng, quỳ rạp nửa người xuống đất, máu tràn khỏi khóe môi, mặt tái nhợt.
Ma Càn sải bước đi tới, hừ lạnh: "Hừ, Mộ Tử Vân, cho dù cô có thiên phú mạnh thì sao? Cuối cùng chẳng phải ngoan ngoãn quỳ trước bổn thiếu sao!" Hắn cúi đầu, giọng càng thêm độc địa: "Cha cô đã chết, cô nghĩ còn ai che chở được cho cô?"
Sắc mặt Mộ Tử Vân cực kỳ khó coi, đôi mắt rực lửa căm phẫn: "Ma Càn, ngươi đáng chết!"
"Còn dám chửi bổn thiếu?" Ánh mắt Ma Càn vụt lạnh, vung tay tát Mộ Tử Vân.
"Đàn ông mà ỷ lớn hiếp nhỏ, bắt nạt một cô gái bị thương, không thấy nhục à?" Một tiếng hừ lạnh bất ngờ vang lên.
Ngay sau đó, một bàn tay từ đâu quất tới, giành đánh trước. Cái tát ấy đập thẳng vào mặt Ma Càn, quăng hắn bay đi như diều đứt dây.
Người ra tay chính là Diệp Phàm.
Phụt!
Ma Càn bị tát văng, ngã sấp xuống đất, ọc máu.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức chưa có ai kịp phản ứng.
"Thiếu chủ!" Đám cường giả Ma Môn lúc này mới bừng tỉnh, vội vã xúm lại đỡ Ma Càn dậy, sau đó đồng loạt trừng mắt nhìn Diệp Phàm: "Ngươi dám động vào thiếu chủ, to gan lớn mật!"
"Đồ khốn… dám đánh bổn thiếu?" Ma Càn được đỡ dậy, nghiến răng trừng Diệp Phàm.
"Thiếu gia Ma Càn, hắn chính là tên đàn ông của Mộ Tử Vân!" Một trong ba vị đại trưởng lão Thiên Ma Giáo lên tiếng nhắc. Lời ấy làm sắc mặt Ma Càn sa sầm, trong mắt bốc lên hàn quang lạnh rợn: "Thì ra con chó gian dâm với Mộ Tử Vân là ngươi! Đồ đáng chết, cướp đàn bà của bổn thiếu, còn dám đánh bổn thiếu, bổn thiếu sẽ cho ngươi sống không bằng chết!"
"Xông lên! Bắt hắn lại! Bổn thiếu phải xé hắn thành tám khúc!"
Vèo! Vèo! Vèo!
Theo tiếng quát giận dữ, cả đám người Ma Môn đồng loạt lao về phía Diệp Phàm, từng người bùng nổ khí thế Chiến Quân, Chiến Vương.
Mộ Tử Vân nhìn đám người xống tới Diệp Phàm, trong mắt loé lên vẻ lo lắng. Nhưng Diệp Phàm đối diện với làn sóng ấy vẫn ung dung thản nhiên.
Hắn vung Kiếm Thiên Đế, thi triển kiếm thuật của tộc trưởng đời thứ tám của Diệp tộc – Diệp Thanh Đế: Thanh Liên Kiếm Quyết!
Ầm!!!
Thanh Liên Kiếm Quyết vừa xuất, kiếm quang cuộn trào như biểm gần, như một đóa hoa sen nở rộ, phóng thẳng về phía đám người Ma Môn.
Phụt! Phụt! Phụt!
Trong nháy mắt, tiếng máu phun xối xả vang dậy. Đám cường giả Ma Môn chưa kịp phản ứng đã bị kiếm khí thanh liên xé nát thân thể, tay chân đứt lìa, gục đổ đầy đất.
Cảnh tượng ấy khiến tất cả sững sờ. Ba vị đại trưởng lão lẫn Ma Càn đều ngơ ngác. Ngay cả Mộ Tử Vân cũng kinh ngạc đến thất thần.
"Muốn giết tao? Đám đó chưa đủ tư cách." Diệp Phàm hừ lạnh, ánh mắt quét sang Ma Càn. Hắn siết chặt kiếm, từng bước đi tới.
"Ngươi… ngươi định làm gì?" Ma Càn nhìn hắn áp sát, sắc mặt biến hẳn, giọng lạc đi vì sợ.
"Giết mày." Diệp Phàm dứt khoát đáp, nói xong liền vung kiếm chém thẳng.
Tất cả mọi người đều kinh hãi. Không ai ngờ Diệp Phàm lại dám giết thiếu chủ Ma Môn. Hắn điên rồi sao?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất