Dứt lời, Lão Tổ Đại Hoang lao tới tấn công, sức mạnh ngập trời bùng nổ, thế như chẻ tre oanh sát Diệp Phàm.
Dù đang ở trong kết giới và bị áp chế sức mạnh, Diệp Phàm vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh trước đòn tấn công hủy diệt đang lao tới.
Ầm ầm ầm!!!
Ngay khoảnh khắc mấu chốt, Cửu Tiêu Thần Lôi trong cơ thể Diệp Phàm hóa thành một con lôi long màu tím dũng mãnh lao ra, lao thẳng vào Lão Tổ Đại Hoang với nguồn năng lượng cuồn cuộn.
Thấy con lôi long khổng lồ lao tới, sắc mặt Lão Tổ Đại Hoang đại biến. Chưa kịp nói câu nào, lão đã bị Cửu Tiêu Thần Lôi đánh bay, ngay cả kết giới cũng bị phá nát.
Phụt!!!
Lão Tổ Đại Hoang bị hất văng xa cả ngàn mét, rơi xuống đất hộc máu điên cuồng. Con lôi long tím vẫn lượn lờ trên không trung, tỏa ra lôi uy đáng sợ khiến cả hư không vang rền tiếng sấm.
Đám cường giả Đại Hoang Giới chứng kiến cảnh tượng này đều chết lặng, trong mắt hiện lên nỗi sợ hãi tột độ.
"Ngươi..."
Lão Tổ Đại Hoang trừng lớn mắt nhìn Diệp Phàm, nhất thời không thốt nên lời.
Diệp Phàm bước về phía lão, lạnh lùng nói: "Ngươi là người của Thánh Địa Đại Hoang đúng không?"
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Lão Tổ Đại Hoang nhìn chằm chằm Diệp Phàm.
"Thánh Chủ Đại Hoang của các ngươi đã bị ta giết rồi, không ngờ lại lòi ra thêm một lão già như ngươi nữa!" Diệp Phàm lạnh nhạt đáp.
Xôn xao!!!
Nghe Diệp Phàm nói vậy, Lão Tổ Đại Hoang cùng đám cường giả có mặt đều biến sắc, nhìn Diệp Phàm với vẻ không thể tin nổi.
"Chủ nhân Thánh Địa Đại Hoang của ta là do ngươi giết?"
"Ngươi..."
Ầm!!!
Lão Tổ Đại Hoang còn chưa nói hết câu vì quá sốc, Diệp Phàm đã vung kiếm chém xuống, chém nổ cả hư không.
Phụt!!!
Lão vội vàng vận hết sức bình sinh để chống đỡ, nhưng kết quả vẫn bị một kiếm của Diệp Phàm đánh bay xa thêm ngàn mét, đập mạnh xuống đất, máu tươi phun ra xối xả.
Gào!!!
Lúc này, con lôi long do Cửu Tiêu Thần Lôi hóa thành gầm lên một tiếng long ngâm, lao thẳng xuống dưới, nuốt chửng Lão Tổ Đại Hoang ngay tại chỗ.
Hít!!!
Tất cả mọi người có mặt đều hít một hơi khí lạnh.
Vút! Vút! Vút!
Đúng lúc này, giữa hư không, một nhóm người mặc áo bào đen đạp không bay đến. Dẫn đầu là một lão già khoác áo choàng, tay cầm quyền trượng, sắc mặt thâm trầm. Đôi mắt đục ngầu của lão nhìn chằm chằm vào Diệp Phàm, mở miệng nói: "Không hổ danh là truyền nhân được Thương Khung Chi Chủ lựa chọn, quả nhiên bất phàm!"
Diệp Phàm nhìn lão già này, lại thấy gã đàn ông áo đen từng chạy thoát đứng bên cạnh lão, hắn lạnh lùng nói: "Lại là các ngươi? Các ngươi đúng là dai như đỉa đói, muốn cắt đuôi cũng không được!"
"Chỉ cần ngươi chịu giao Trái tim Thương Khung và Thương Khung Biến ra đây, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống!"
Lão già cầm quyền trượng thẳng thắn ra điều kiện.
"Đồ đã vào tay Diệp Phàm ta thì chưa bao giờ có lý do phải nhả ra. Muốn có Trái Tim Thương Khung và Thương Khung Biến? Tự mình đến lấy đi!"
Diệp Phàm quát lớn đầy lạnh lùng.
"Người trẻ tuổi, ngươi quá tự cao tự đại rồi!"
Lão già mặc áo choàng buông một câu, quyền trượng trong tay vung về phía Diệp Phàm. Một luồng sức mạnh vô hình bùng nổ, oanh sát về phía hắn.
Ầm!!!
Diệp Phàm vội vã vung Thiên Đế Kiếm, đồng thời thúc giục Cửu Tiêu Thần Lôi để chống đỡ. Nhưng kết quả hắn vẫn bị đòn tấn công này đánh bay, hư không nổ tung.
Phụt!
Diệp Phàm quỳ một chân xuống đất, miệng thổ huyết, sắc mặt trắng bệch!
"Cứ ép ta phải động thủ, hà tất phải khổ như vậy?"
Lão già lắc đầu, chậm rãi bước về phía Diệp Phàm.
"Dám đả thương đồ đệ của ta, ngươi có biết hậu quả sẽ thế nào không?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất