Trong cơ thể theo vận công vận hành, huyết lực bị thôn phệ sạch sẽ không còn chút nào, nơi nào đi qua giống như gió cuốn mây tàn…
Giây trước còn vô cùng hung hăng, lúc này Thị Huyết lão tổ đã bị Dương Bách Xuyên thôn phệ.
Sau đó, Dương Bách Xuyên điên cuồng vận chuyển Càn Khôn Đạo Chủng Công, bắt đầu luyện hóa lực thị huyết.
Trong cơ thể Dương Bách Xuyên có lực Hỗn Nguyên trợ giúp, sau khi vận chuyển công pháp, lực thị huyết liên tục bị luyện hóa. Kinh mạch rách nát cũng nhờ lực Sinh Mệnh của Ngọc Linh Lung nên đang được chữa trị với tốc độ kinh người.
"Ầm!”
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong thân thể.
Tu vi của hắn chính thức đột phá tới cảnh giới Thần Đế sơ cấp.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Bởi vì sức mạnh của Thị Huyết lão tổ vô cùng khổng lồ, thêm cả lực sinh mệnh quý giá nhất của Ngọc Linh Lung, tất cả đều đã tràn vào cơ thể hắn.
Cộng thêm lực Hỗn Nguyên phụ trợ, trong người Dương Bách Xuyên tràn đầy một nguồn lực vô song, chuyện đột phá cảnh giới mới chỉ vừa bắt đầu.
Tu vi của hắn bắt đầu điên cuồng tăng.
"Ầm!”
Hắn bước vào cảnh giới Thần Đế trung vị.
"Ầm!”
Rồi thẳng tiến đến Thần Đế thượng vị.
Liên tục đột phá.
Ngay cả Dương Bách Xuyên cũng bị dọa sợ.
Nhưng sức mạnh trong cơ thể vẫn còn rất nhiều.
Chẳng bao lâu, tu vi đã chạm tới Thần Đế thượng vị đỉnh phong, Dương Bách Xuyên không dám hấp thu thêm nữa.
Bởi vì trong đạo chủng, mười đạo thụ đều đã mọc dài hơn một thước, cây nào cây nấy đều như vậy.
Nếu cứ tiếp tục đột phá, hắn có cảm giác mình có thể trực tiếp đột phá đến cấp bậc Thần Chủ.
Nhưng đó chưa chắc là chuyện tốt.
Không khéo lại trở thành mối họa lớn cho con đường tu luyện sau này.
Tu luyện không chỉ tu pháp lực, mà còn là sự lĩnh ngộ thiên địa. Nếu tâm cảnh không theo kịp, căn cơ rất khó vững.
Hắn thấy như vậy đã quá đủ.
Vì thế hắn dừng vận chuyển Càn Khôn Đạo Chủng Công, chuyển sang thúc giục Tổ Vu Thành Thánh Công, bắt đầu tôi luyện thân thể.
Lực thị huyết trong cơ thể quá dồi dào, mới tiêu hao được một nửa, còn chưa tính đến lực sinh mệnh tiên thiên của Ngọc Linh Lung.
Hắn quyết định dùng chúng để rèn luyện nhục thân, tu luyện Tổ Vu Thành Thánh Công.
Không biết đã trôi qua bao lâu, toàn thân Dương Bách Xuyên chấn động, hắn bừng tỉnh khỏi trạng thái tu luyện, nhục thân đã đạt tới thân thể Hồng Hoang thượng giai.
Không biết từ lúc nào, Ngọc Linh Lung đã rời khỏi thân thể hắn, những dòng khắc văn trên da cũng biến mất, song trên bề mặt cơ thể vẫn lưu chuyển một tầng kim quang nhàn nhạt.
Nhưng Dương Bách Xuyên không kịp để ý đến chuyện này, hắn vội vàng tìm kiếm Ngọc Linh Lung, vị nữ thần trong lúc nguy hiểm đã ngoài ý muốn trở thành nữ nhân của hắn.
"Linh Lung tỷ.”
Dương Bách Xuyên vội vàng cất tiếng gọi, quay đầu tìm kiếm bóng dáng nàng.
"Ngươi không sao chứ?”
Giọng nói yếu ớt của Ngọc Linh Lung vang lên từ một góc hang.
Trong lòng Dương Bách Xuyên thở phào, lập tức đứng dậy bước nhanh về phía Ngọc Linh Lung.
Lúc này Ngọc Linh Lung đã ăn mặc chỉnh tề, ngồi xếp bằng ở một góc cây để điều dưỡng, trên mặt phủ một tầng khăn che.
"Ta không sao, thậm chí ta còn đột phá đến Thần Đế thượng vị đỉnh phong. Cảm ơn tỷ, nếu không có tỷ, e rằng ta đã bị Thị Huyết lão tổ cắn nuốt rồi...”
Hắn hưng phấn nói, nhưng đến cuối lại không sao thốt nổi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất