Tiếng kiếm ngân không dứt.
Kiếm Đồ Long như đang reo mừng, giống như kẻ đói khát đã lâu cuối cùng cũng được ăn một bữa no nê, vui sướng đến mức chuôi kiếm trong tay Dương Bách Xuyên cũng run lên.
Hắn vung kiếm chém thẳng vào một con đằng long đang lao tới.
Kiếm Đồ Long tỏa ra vầng sáng bạc thuần khiết chói mắt.
"Ầm!"
Kiếm và dây gai va chạm.
Bạc trắng và đỏ thẫm giao nhau, sóng năng lượng nổ mạnh rồi lan ra xa.
"Gào… A…"
Hai tiếng thảm kêu vang lên, tiếng long ngâm trước, tiếng kêu đau đớn sau.
Dương Bách Xuyên mừng rỡ, không ngờ một kiếm này lại sắc bén đến thế, trực tiếp chém rơi đầu rồng.
Hắn biết hai tiếng kêu đó, một là của đằng long, một là của Thị Huyết lão tổ, nhưng thực chất chỉ là một.
Một kiếm chém đứt một cái đầu rồng, con rồng lập tức hiện ra nguyên hình, biến thành một sợi dây gai, lui về phía sau.
"Không thể nào…”
Thị Huyết lão tổ gầm lên, vừa kinh vừa giận.
"Lão yêu quái, có gì mà không thể? Hôm nay chính là ngày chết của ngươi, không chém đứt sạch chín cái rễ già của ngươi thì ta thề không họ Dương." Dương Bách Xuyên lạnh lùng cười nói.
Cùng lúc đó, hắn thoáng thấy sợi dây gai vừa bị mình chém đứt phủ kín huyết quang, rồi lại hóa thành xích long, nhưng kích cỡ nhỏ hơn một nửa.
Dương Bách Xuyên nhếch môi cười: "Còn có thể khôi phục cơ à? Nhưng ta cứ chém mãi, xem ngươi chống đỡ được bao lâu."
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Phía bên kia tiếng nổ vang trời, hắn vội quay đầu nhìn, thấy Ngọc Linh Lung đang một mình đối phó với sáu con xích long. Tuy không rơi vào thế yếu, nhưng nhìn qua vẫn vô cùng chật vật.
Còn Đằng Xà và Thổ Tinh Nguyên thì mỗi người kiềm chế một con.
Hắn cũng vậy.
Có điều, thanh kiếm trong tay hắn quá đỗi sắc bén, nên hoàn toàn không chút sợ hãi.
Lúc này hắn lo cho Ngọc Linh Lung hơn. Dù nàng đã khôi phục cấp bậc Thần Chủ, nhưng đối mặt với sáu xích long cũng không dễ dàng.
Còn tu vi hiện tại của Thị Huyết lão tổ, hắn cảm nhận được hình như cũng đang ngang ngửa Ngọc Linh Lung.
"Vút!"
"Ầm!"
Dương Bách Xuyên dịch chuyển, định lao tới giúp Ngọc Linh Lung, nhưng lại bị một con xích long lao đến chắn lại.
Hắn vung kiếm chém ngược, bản thân bị đánh bật lùi, vầng sáng trên thân xích long tối đi, nhưng lần này lại không chém đứt được khiến hắn hơi sững người.
“Tiểu tử, ngươi tưởng bản thần không giết nổi các ngươi sao?”
Sau đó huyết quang trên bản thể của Thị Huyết lão tổ bùng nổ, khí tức liên tục tăng lên.
Dương Bách Xuyên biến sắc, cảm thấy không ổn.
Bên kia, Ngọc Linh Lung gấp gáp nói vọng sang: “Xuyên Tử, lão yêu đang hấp thu lực lượng của cả dãy núi để tăng pháp lực. Ta giữ chân chín con xích long, các ngươi đi tấn công bản thể của lão ta, tuyệt đối không được để lão ta đột phá. Nếu không thực lực của lão yêu sẽ đạt đến cấp Chủ Thần, chúng ta sẽ không đánh lại được lão ta nữa.”
Nói xong, nàng vung tay, từng giọt máu xuất hiện, lục quang bùng nổ. Nàng khẽ quát, chín luồng thần quang hội tụ, hoàn toàn không thu kém chín xích long của Thị Huyết lão tổ, nhanh chóng quấn lấy chín xích long.
Dương Bách Xuyên biết đây không phải lúc dây dưa. Tuy rất lo lắng cho Ngọc Linh Lung, nhưng cũng hiểu nàng nói không sai, lập tức quay sang Đằng Xà và Thổ Tinh Nguyên quát lớn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất