Dương Bách Xuyên nghe xong gật đầu: "Vậy phải thử thế nào?"
"Rất đơn giản, chúng ta lần lượt thử nhỏ máu lên khắc văn. Nếu khắc văn xoay chuyển, sắp xếp lại, rồi dùng pháp lực thúc đẩy, có lẽ sẽ mở được cánh cửa." Ngọc Linh Lung nói.
Lúc này Thổ Tinh Nguyên lên tiếng: "Chủ nhân, ta nguyện ý thử trước."
"Cũng được, tộc của ngươi với người khổng lồ tộc Vu khá gần gũi, có khi lại được." Lần này là Ngọc Linh Lung mở miệng.
Dương Bách Xuyên cũng gật đầu: "Vậy ngươi thử đi."
Hắn rất hài lòng với biểu hiện lần này của Thổ Tinh Nguyên.
Không xa bên kia, Đằng Xà nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nịnh hót…"
Thổ Tinh Nguyên bước lên một bước, đứng cách cánh cửa khắc văn chừng mười mét, khẽ nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa, giữa ấn đường của hắn có một giọt tinh huyết bay ra, phóng thẳng tới cánh cửa khắc văn.
Cùng lúc, Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung cũng đồng thời đứng ở hai bên trái phải Thổ Tinh Nguyên để phòng ngừa cánh cửa khắc văn phản phệ.
Giọt tinh huyết của Thổ Tinh Nguyên là bản mệnh tinh huyết, coi như hắn đã bỏ vốn lớn. Thái độ làm việc này khiến Dương Bách Xuyên rất hài lòng.
Giây tiếp theo, tinh huyết rơi lên cửa.
Một tiếng ù vang vọng, toàn bộ khắc văn trên cánh cửa bùng nổ kim quang.
Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung lập tức chuẩn bị sẵn sàng ứng phó lực phản phệ của cánh cửa.
Hai đôi mắt căng ra nhìn chằm chằm.
Rồi bọn họ phát hiện huyết dịch của Thổ Tinh Nguyên thất bại.
Khắc văn chỉ lóe sáng một cái, rồi lại khôi phục như cũ, trật tự sắp xếp không hề lay chuyển chút nào.
"Chủ nhân, huyết dịch của ta không được." Thổ Tinh Nguyên tiếc nuối nói.
"Chủ nhân, để ta, để ta. Thử huyết dịch của ta xem. Ta là thần thú Đằng Xà, huyết mạch cao hơn tộc Địa Nhân nhiều.”
Cuối cùng Đằng Xà cũng bắt được cơ hội, vừa tranh công vừa không quên chê bai Thổ Tinh Nguyên.
Thổ Tinh Nguyên tức đến nghiến răng, quát.
“Đồ sâu đáng ghét, tộc Địa Nhân thì sao? Dù thế nào bọn ta cũng là tộc tinh linh hình người, còn ngươi chỉ là một con sâu mà thôi.”
Bị Đằng Xà coi thường, Thổ Tinh Nguyên thẳng thừng phản kích lại.
Đằng Xà nổi giận: "Được lắm, đồ người lùn, dám ăn nói với ta như vậy.”
Dương Bách Xuyên lên tiếng cắt ngang Đằng Xà, rồi lạnh lùng nhìn chằm chằm Đằng Xà và Thổ Tinh Nguyên.
Cả hai rùng mình, cúi gằm đầu xuống.
"Thuộc hạ đáng chết.”
Hai người đồng loạt nhận lỗi.
"Ta không muốn có lần sau. Tập trung vào việc chính đi." Dương Bách Xuyên cảnh cáo.
Chuyện này qua đi, Đằng Xà ngoan ngoãn bước lên, cũng nhỏ một giọt tinh huyết lên cánh cửa khắc văn.
Có điều, phản ứng chẳng khác gì của Thổ Tinh Nguyên.
Lúc này đến lượt Thổ Tinh Nguyên cười híp mắt: "Xem ra huyết mạch thần thú Đằng Xà cũng chẳng cao hơn tộc Địa Nhân là bao.”
"Ngươi…" Đằng Xà tức nghẹn.
Nhưng Dương Bách Xuyên còn đang đứng bên cạnh, nó cũng khó mà phát tác. Quả thật huyết dịch của nó không có tác dụng, khiến Đằng Xà cảm thấy vô cùng mất mặt.
Tiếp đó, Ngọc Linh Lung nhíu mày: "Để ta thử xem, không biết có được không."
Dương Bách Xuyên vội vàng nịnh nọt: "Chắc chắn sẽ được, tỷ là Pháp Thần mà."
“Thât ra đẳng cấp cao thấp của huyết mạch liên quan đến mệnh hồn, không liên quan đến tu vi đạo hạnh.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất