Thổ Tinh Nguyên vẫn cắn răng kiên trì tu luyện nguyên thần, bởi vì hắn phát hiện huyết mạch trong cơ thể đang thay đổi, hơn nữa còn thay đổi theo chiều hướng tốt hơn.
Tộc bọn họ tu nguyên thần, nhưng huyết mạch cũng rất quan trọng, huyết mạch được cải thiện có nghĩa là thân thể sẽ mạnh hơn, điều này có ý nghĩa rất lớn với lực lược nguyên thần. Điểm yếu của việc tu luyện nguyên thần nằm ở khó khăn trong việc cải thiện thể chất và huyết thống. Không ngờ giọt nước thần mà chủ nhân ban cho không chỉ giúp sinh cơ cường đại mà còn có công hiệu cải thiện huyết mạch. Thổ Tinh Nguyên biết đây là cơ duyên của hắn, vậy nên mới nghiến răng kiên trì. Chỉ cần vượt qua được kiếp này thì tu vi của hắn sẽ tăng lên…
Dương Bách Xuyên cũng ngạc nhiên.
Hắn tưởng nước Sinh Mệnh không có tác dụng nhiều với Địa Nhân tộc, nhiều nhất cũng chỉ giúp khôi phục chút thương thế, ai ngờ lại có tác dụng lớn như vậy.
Thật là ngoài dự đoán.
Bây giờ mới hiểu, Địa Nhân tộc không tính là Nhân tộc, ngoại hình tương tự nhau mà thôi, về bản chất thì vẫn là yêu vật.
Không sao, đây là chuyện tốt, dù sao thì đã thành tôi tớ của hắn rồi, có thể cải thiện huyết mạch, Thổ Tinh Nguyên cường đại thì hắn sẽ cường đại.
Nửa canh giờ sau, Thổ Tinh Nguyên kết thúc tu luyện.
Mắt Dương Bách Xuyên sáng lên, hắn phát hiện đạo hạnh Thổ Tinh Nguyên đạt tới Thần Vương đỉnh phong.
Nước Sinh Mệnh có tác dụng rất rõ ràng.
“Đa tạ chủ nhân ban thưởng, tiểu thần vô cùng cảm kích.” Đây là lần đầu tiên Thổ Tinh Nguyên cảm tạ Dương Bách Xuyên.
“Không tồi, tăng được tu vi cũng xem như may mắn của ngươi, sau này làm việc tốt là được.” Dương Bách Xuyên cũng khen một câu.
“Tiểu thần nhất định tận tâm.” Thổ Tinh Nguyên không hoa lệ, nhưng rất chân thành.
Dương Bách Xuyên rất hài lòng, đối phương có vẻ là người trung thành.
Hắn thích.
“Đứng lên đi ~” Hắn thuận miệng nói.
Lúc này, Thổ Tinh Nguyên mới bò dậy, sau khi nghĩ ngợi, hắn há miệng phun ra một hạt châu năm màu to như quả óc chó, hắn cung kính đưa tới trước mặt Dương Bách Xuyên: “Chủ nhân, đây là Huyễn Linh Thần Châu, dùng nguyên thần để khống chế, có thể tạo ra thế giới ảo cảnh giữa thực hư, cũng là bảo vật mà thành chủ đã ban cho tộc của thần, xin chủ nhân hãy nhận lấy.”
Mắt Dương Bách Xuyên sáng lên, nhìn Huyễn Linh Thần Châu Thổ Tinh Nguyên được đưa tới, hắn thật sự rất động tâm, nhưng lại không nhận.
Trong lòng hắn rõ, Huyễn Linh Thần Châu nằm trong tay hắn chưa chắc đã phát huy được công hiệu lớn nhất.
Nếu Thổ Tinh Nguyên không thần phục hắn thì hắn sẽ không khách khí mà nhận lấy Huyễn Linh Thần Châu, nhưng bây giờ Thổ Tinh Nguyên đã thần phục hắn, sao hắn có thể nhận thứ này được, vậy chẳng phải cướp đoạt bảo vật của thuộc hạ sao?”
Hơn nữa hắn cũng không thiếu gì bảo vật, hiện tại tu vi của Thổ Tinh Nguyên đã tăng lên, hạt châu này sẽ phát huy được công hiệu lớn nhất. Địa Nhân tộc đã nghiên cứu, sử dụng nó biết bao nhiêu năm, bọn họ rất quen thuộc với tác dụng của Huyễn Linh Thần Châu, làm thế nào để phát huy được công hiệu lớn nhất, kết hợp với thiên phú khống chế bùn đất trời sinh của Địa Nhân tộc, uy lực chắc chắn sẽ không tầm thường.
Đặt vào tay hắn thì chưa chắc.
“Ngươi cứ giữ đi, bản chủ nhân không thiếu bảo vật, vẫn là câu nói đó, làm việc cho tốt.” Dương Bách Xuyên không cần.
Bảo vật nhiều chưa chắc đã tốt cho việc tu hành.
Hắn hiểu rất rõ điều này.
Thổ Tinh Nguyên sững người, không ngờ chủ nhân lại không nhận, lúc này, trong lòng Thổ Tinh Nguyên thoáng chấn động, cũng thở phào nhẹ nhõm, mặc dù Huyễn Linh Thần Châu là bảo vật do thành chủ ban cho tộc họ, nhưng Địa Nhân tộc bọn họ truyền thừa vô số năm tháng, nếu phải giao ra thật thì trong lòng hắn chắc chắn sẽ có tiếc nuối.
Bây giờ cả Địa Nhân tộc chỉ còn lại một mình hắn, Huyễn Linh Tần Châu cũng xem như là kỷ niệm của Địa Nhân tộc, có thể giữ lại đương nhiên là vui vẻ.
Trong lòng hắn cũng rất cảm kích Dương Bách Xuyên, hắn thầm nghĩ: “Từ giờ trở đi, mình nhất định sẽ trung thành với chủ nhân.”
“Đa tạ chủ nhân.” Lần này Thổ Tinh Nguyên không nói thêm lời nào, chỉ ghi nhớ trong lòng.
“Được rồi, dẫn chúng ta đến Thần Dược Viên xem đi, ta nghe nói Thần Dược Viên của thành Vu Vương có một loại thần vật do Địa Nhân tộc các ngươi tạo ra, gọi là rượu Địa Nhân có phải không?”
Thổ Tinh Nguyên nói: “Chủ nhân, có thì có nhưng không nhiều, chỉ còn lại rượu được bảo quản từ trước, rượu Địa Nhân được dùng từ hơn nghìn loại thần dược trong Thần Dược Viên để ủ, hơn nữa cần rất nhiều người của tộc ta mới có thể ủ được. Một mình ta không thể, bây giờ chỉ còn lại chín bình, có thể nói là sắp không còn rồi.
Nó là tinh túy của toàn bộ văn minh Thế Giới Vĩnh Hằng, nổi danh cùng với quả nhân sâm của đại thần hồng hoang – tổ thần Địa Tiên, nhưng quả nhân sâm là thần vật nhắm vào nguyên thần, còn rượu Địa Nhân của tộc chúng ta dùng cho tu luyện thân thể…”
“Khoan đã, ngươi nói cái gì? Tổ thần Địa Tiên, quả Nhân Sâm?” Dương Bách Xuyên nghe Thổ Tinh Nguyên nói vậy, trong đầu bỗng nhiên hiện ra hình ảnh, Địa Tiên thủy tổ Trấn Nguyên Tử.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất