Không hiểu sao, tim hắn bỗng đập lỡ một nhịp, trong lòng dâng lên cảm giác chẳng lành. 

 

Thân là người tu hành, loại dự cảm này thường vô cùng chuẩn xác. 

 

Quả nhiên, trong tầm mắt hắn, nơi đường chân trời bỗng vang lên những tiếng trầm đục. 

 

Tiếng nọ nối tiếp tiếng kia, không có quy luật, giống như tiếng bước chân của kẻ mặc trọng giáp. 

 

Ngay sau đó, trên đường chân trời mù mịt kia, Dương Bách Xuyên trông thấy từng bóng đen hiện ra. 

 

Thân hình không cao. 

 

Một cái, hai cái... 

 

Rồi bốn phương tám hướng, đâu đâu cũng có. 

 

Đợi đến khi bọn chúng tiến lại gần hơn, hắn nhìn kỹ, không khỏi hít sâu một hơi. 

 

Một đám người lùn. 

 

Trong đầu hắn lập tức hiện lên mấy chữ, Địa Nhân tộc. 

 

Nhìn kỹ lại, đó là từng bức tượng đá Địa Nhân tộc. 

 

Được lắm, hàng nghìn hàng vạn tượng đá đồng loạt sống lại. 

 

Chỉ chớp mắt, hắn đã bị bao vây vào giữa. 

 

Đôi mắt chúng đỏ rực. 

 

Từng bức tượng đá như một đội ngũ hỗn tạp. 

 

Chỉ thiếu trong tay có thêm binh khí nữa thôi, cũng may là chúng không cầm vũ khí. 

 

Nhưng dù như vậy, cảnh này vẫn khiến da đầu Dương Bách Xuyên tê dại. 

 

Bởi vì mắt của từng tượng đá Địa Nhân tộc đều biến thành màu đỏ sậm, mà Dương Bách Xuyên nhìn ra được, đây tuyệt đối là thật, không phải ảo ảnh biến thành. 

 

Mỗi khi tượng đá lại gần, hắn phát hiện trên người nó đang lập lòe ánh sáng đỏ, rất giống khối Huyễn Linh Thạch trong tay Ngọc Linh Lung trước đó, thứ có thể tăng cường sức ảnh hưởng của ảo cảnh, vô cùng đáng sợ. 

 

Một mình bị vây giữa vòng, bảo hắn không sợ là nói dối. 

 

Nhưng lúc này hắn cũng đã hết cách. 

 

Chỉ có thể đối mặt. 

 

Hắc Ám chiến giáp mặc lên người, kiếm Đồ Long trong tay. 

 

Dương Bách Xuyên ra tay. Hắn không định ngồi chờ chết, mà chủ động tấn công, hắn muốn xem thử nếu đập nát hết những tượng đá Địa Nhân tộc này, thì chúng còn giở được trò gì nữa? 

 

"Ầm!” 

 

Một kiếm bổ xuống, chém thẳng lên một tượng đá. Tiếng nổ vang lên, không ngờ tượng đá kia lại giơ nắm đấm lên đỡ. 

 

Lửa tóe bốn phía. 

 

Dương Bách Xuyên chấn động. 

 

Tuy hắn chưa dùng lực Đạo Chủng, nhưng cũng dùng toàn lực xuất kiếm, vậy mà lại bị tượng đá chặn lại. 

 

Đúng lúc này, hắn cảm giác sau lưng có một luồng gió mạnh ập tới. 

 

Dương Bách Xuyên vội giơ kiếm nghênh đỡ, đồng thời lách người tránh. 

 

Nhưng chân trái chấn động, suýt nữa ngã sấp mặt. 

 

Hắn không ngờ, mấy tượng đá trông cứng đờ chậm chạp kia, lúc phát động tấn công thì tốc độ lại nhanh như U Linh. 

 

Bắp chân hắn đau rát. 

 

Cúi đầu nhìn, nơi đó đang bốc khói, trông y như bị bỏng. 

 

Ngẩng lên nhìn đám tượng đá, toàn thân chúng đều phủ hồng quang, thật sự giống như đang bốc lửa. 

eyJpdiI6ImZTME9sSjdpMHNybjlUdUIrNHBDeHc9PSIsInZhbHVlIjoiOXlhY1NsS0NMM3gxOWVpSGhkQUdkaHhJWDJoVzJxeTNNUjFxOWRlcE9NSFRYTnU2WmdPMmtqVmhnSHM1cmtxcCIsIm1hYyI6Ijk0MDc2ZWRlMTE2MDBlNDBjZGRiYTZiNmY5ZTVkOWRlZWY4OWQyY2I2OWU1NGUyMzBlNWZjODU3Zjc4NGJlMDUifQ==
eyJpdiI6IjN0SjhyN0ptT210QnB4RUtHd3RhQkE9PSIsInZhbHVlIjoiSjJzMGhNZlZoQVQ2WU51eUpzYjJFTVhSSjBPTFwvbG1vcVB3Y2lHZ1BObStGMkpjVU9JdW5wbVBBOUxyeVJaK2E4a096eGdOcDlWcml1NVpxUURQaXhiOTJBV3BlRks1eHVNWUgwUTU1ZFk4PSIsIm1hYyI6ImMxYWIzZjkzNjJlNTUwNTJiMTE0MDE0OTVhYjYxNTZkMGVhOGFmZDM4MDgxNmRiOTlkMTNkMzk0MTNkMmRhNzIifQ==

"Nghiệt súc, ta không tin giết không nổi các ngươi!" Dương Bách Xuyên quyết định liều, vận chuyển Đạo Chủng, mười cây đạo thụ trong cơ thể bùng phát, vung kiếm chém ra.

Advertisement
x