Lúc mới vào, tầm nhìn vẫn còn khá tốt, có thể nhìn thấy được vài chục mét phía trước. Nhưng sau khi đi được vài chục mét, bất thình lình sương mù dày đặc kéo đến, tầm nhìn giảm xuống chưa đầy ba mét.
"Cẩn thận, sương mù đã thay đổi, ảo trận đã khởi động, thần thức cũng không dùng được nữa~" Ngọc Linh Lung nhắc nhở.
Dương Bách Xuyên và Đằng Xà tất nhiên cũng cảm nhận được.
Lúc này ba người dừng lại, hiện tại cần phải xác định phương hướng.
Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung đứng yên tại chỗ cảm nhận kỹ lưỡng, vài phút sau, Ngọc Linh Lung lên tiếng trước: "Thử đi về hướng Đông Nam xem sao."
Dứt lời, nàng ấy dẫn đầu đi trước.
Dương Bách Xuyên và Đằng Xà vội vàng đi theo.
Thực ra Dương Bách Xuyên cũng cảm nhận được hướng Đông Nam, vì trong cảm nhận của hắn, sương mù ở hướng Đông Nam có phần mỏng hơn.
Nhưng cho đến hiện tại, hắn vẫn chưa nhìn ra thuộc tính của trận pháp này là gì.
Mọi sự vật trên đời đều có thuộc tính, trận pháp cũng không ngoại lệ.
Đầu tiên phải nhìn ra thuộc tính trận pháp thì mới có dấu vết để tìm ra hạt nhân trận pháp, khi đó việc phá trận hay tìm sinh môn mới dễ dàng.
Đi theo sau Ngọc Linh Lung hướng về phía Đông Nam, lúc đi lúc dừng, bất giác đã trôi qua mấy canh giờ nhưng Ngọc Linh Lung vẫn chưa dừng lại, mà sương mù xung quanh vẫn dày đặc y nguyên như cũ.
Một lát sau, Ngọc Linh Lung dừng lại tự lẩm bẩm: "Lạ thật, rõ ràng cảm nhận thấy hướng Đông Nam là nơi sương mù mỏng yếu, đáng lẽ phải là một sinh môn, sao mãi vẫn không ra được nhỉ?"
"Đúng là có kỳ quái, tính ra chúng ta đã đi mấy canh giờ, phương hướng không hề sai, đáng lẽ đã phải thấy được chút manh mối rồi, sao cảm giác cứ như đang giậm chân tại chỗ." Dương Bách Xuyên tiếp lời, cũng rơi vào suy tư.
"Chủ nhân, thực ra mấy lần trước ta vào cũng gặp tình trạng này, cứ luôn giậm chân tại chỗ." Đằng Xà xen vào một câu.
Trong đầu Dương Bách Xuyên nảy ra ý định, hỏi: "Năm đó ngươi thoát ra bằng cách nào?"
Dương Bách Xuyên nhớ lại lời Đằng Xà vừa nói, nhớ rằng tên này bảo bị vây khốn trăm năm nhưng cuối cùng vẫn ra được, điều này có nghĩa là sương mù ở đây chắc chắn có quy luật để tìm.
"Sau khi không đi ra được thì ta không đi nữa, cứ nằm lì tại chỗ ngủ một giấc thật dài. Đợi đến khi hết trăm năm, sương mù bỗng nhiên sẽ thưa dần đi, lúc đó ta mới đi ra." Câu trả lời của Đằng Xà khiến Dương Bách Xuyên không nói nên lời, nhưng hắn lại hiểu rõ suy đoán của mình chắc là không sai.
"Linh Lung tỷ, theo lời Đằng Xà nói thì sương mù ở đây chắc chắn có quy luật, chúng ta có thể tìm ra. Có lẽ chúng ta nên quan sát kỹ một chút, hoặc có thể thử phá nó xem sao." Dương Bách Xuyên đưa ra quan điểm của mình.
Ngọc Linh Lung gật đầu nói: "Ừm, ta cũng vừa phát hiện ra một vài điểm khác biệt. Sương mù ở đây nhìn thì hỗn loạn nhưng thực chất là có quy luật. Cứ mỗi nửa giờ, sương mù sẽ trôi theo chiều thuận, sau nửa giờ lại nghịch chuyển trong mười nhịp thở, cuối cùng lại quay về chiều thuận. Bây giờ xem ra mấu chốt nằm ở mười nhịp thở nghịch chuyển kia."
"Được, lát nữa đến lúc nó nghịch chuyển, ta sẽ thử dùng sức mạnh cưỡng ép phá trận." Dương Bách Xuyên nói.
"Được, hai người nghe theo chỉ huy của ta." Lần này Ngọc Linh Lung nói chuyện đầy tự tin.
Dương Bách Xuyên thầm nghĩ nàng ấy chắc chắn cũng là một bậc thầy về trận pháp.
Cứ thế, ba người đứng yên tại chỗ, Ngọc Linh Lung nhắm mắt lại kỹ lưỡng cảm nhận sương mù dày đặc.
Một lúc sau, Ngọc Linh Lung bỗng mở trừng mắt nói: "Sương mù bắt đầu nghịch chuyển rồi, Xuyên tử, tấn công hướng Bắc mười mét!"
"Đằng Xà, hướng Nam ba mét!"
"Được~"
"Được!"
Dương Bách Xuyên và Đằng Xà đồng loạt ra tay, đánh mạnh vào hư không theo hướng Ngọc Linh Lung chỉ định.
Đồng thời, Ngọc Linh Lung cũng xoay ngón tay, một đạo pháp lực đánh vào màn sương phía trước.
"Ầm ầm ầm~"
Ba tiếng động trầm đục liên tiếp vang lên.
Ngay sau đó sương mù cuồn cuộn rút lui.
Trong tầm mắt của Dương Bách Xuyên xuất hiện một pho tượng đá, nhưng không phải kiểu tượng đá cự nhân như lúc vào thung lũng, mà là một pho tượng chỉ cao có nửa mét, trông rất thấp bé.
Trong đầu hắn lập tức hiện ra ba chữ "Địa Nhân tộc". Hắn nhớ Đằng Xà từng nói Địa Nhân tộc là những người canh giữ vườn Thần Dược, tất nhiên theo lời Đằng Xà thì đó chỉ là lời đồn, còn Địa Nhân tộc thật hay không thì chưa ai xác định.
Giờ xem ra, có chút dấu vết rồi, lời đồn chưa chắc đã là giả.
"Đi, qua đó xem thử~" Ngọc Linh Lung lên tiếng.
Cả ba phá trận có hiệu quả, sương mù xung quanh lùi xa trăm mét, ở hướng Đông xuất hiện pho tượng đá thấp bé kia.
"Linh Lung Pháp Thần quả nhiên lợi hại~" Đằng Xà nịnh nọt một câu.
Tên này đã từng xông vào sương mù trận pháp của vườn Thần Dược nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên thấy trận pháp sương mù dày đặc bị phá khai và nhìn thấy một pho tượng đá người lùn.
Ba người tiến lại gần xem xét, pho tượng người lùn này quả nhiên có vấn đề, nó tỏa ra những gợn sóng năng lượng nhàn nhạt.
"Chủ nhân, đây chắc hẳn là Địa Nhân tộc, xem ra lời đồn là thật, Thần Dược Cốc có Địa Nhân tộc canh giữ, nhưng có lẽ chỉ là những tượng đá thế này thôi, chưa chắc đã có Địa Nhân tộc thực sự." Đằng Xà vừa nhìn tượng đá vừa nói.
Pho tượng gọi là Địa Nhân rộc này, trong mắt Dương Bách Xuyên thì có chút xấu xí.
Tay chân đều ngắn ngủn và thô kệch, trông có vẻ rất đầy sức bật.
"Trong đầu pho tượng này có dao động năng lượng, có lẽ sương mù có liên quan đến nó." Ngọc Linh Lung mở lời.
"Để ta đánh vỡ tượng đá xem sao~" Dương Bách Xuyên nói.
Ngọc Linh Lung gật đầu: "Ừm, cẩn thận một chút."
Đằng Xà vội vàng lên tiếng: "Chủ nhân, để ta đi, ta da dày thịt béo."
"Cũng được." Dương Bách Xuyên cười cười, rất hài lòng với biểu hiện của Đằng Xà.
"Ầm~"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất