Kết quả này khiến Dương Bách Xuyên vừa bất ngờ, vừa mừng rỡ khôn xiết.
Một tia Lực Hỗn Nguyên xuất hiện đúng lúc chẳng khác nào cứu mạng.
Càng như vậy, hắn càng cảm thấy lựa chọn năm xưa của mình là vô cùng đúng đắn.
Khi hắn đã khôi phục hoàn toàn pháp lực và thần hồn, nhất định cũng có thể nghĩ cách dùng khí Hỗn Nguyên để giúp Ngọc Linh Lung hồi phục.
…
Sau khi nhảy ra khỏi vách đá, Dương Bách Xuyên vận chuyển công pháp, điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất.
Hắn nheo mắt nhìn về phương xa, thân hình “vút” một cái lao đi.
Động tĩnh cách đó mấy trăm mét vẫn rất dữ dội, chứng tỏ trận chiến giữa Ngọc Linh Lung và Đằng Xà vẫn đang tiếp diễn.
Trong tình trạng không thể vận dụng pháp lực, Dương Bách Xuyên biết cho dù Ngọc Linh Lung là cường giả Pháp Thần thì khi đối mặt với Đằng Xà cũng sẽ rơi vào thế yếu.
Trước đó hắn đã thấy Ngọc Linh Lung sử dụng thuật Huyết Cấm, hắn biết rất rõ loại bí thuật này, chỉ dùng trong lúc ngàn cân treo sợi tóc. Một khi thi triển thì sẽ tổn hại tới nguyên khí của bản thân, nhẹ thì tu vi thụt lùi, nặng thì có khi bỏ mạng.
Lúc này Dương Bách Xuyên vô cùng lo lắng cho Ngọc Linh Lung, hắn vội vàng lao tới.
Mặc dù hiện tại hắn mới chỉ là Thần Vương trung kỳ nhưng hắn có đủ tự tin để chiến một trận.
Trong tay hắn còn có rất nhiều pháp bảo.
Kiếm Đồ Long, Tiên Thiên Đồ Bát Quái, chiến giáp Hắc Ám.
Bất kỳ món bảo vật nào cũng không thể xem thường, tất cả đều là ngoại lực trợ giúp hắn.
Theo như những gì Ngọc Linh Lung nói, con Đằng Xà này có đạo hạnh Thần Vương, nhưng thực lực có thể sánh ngang với Thần Đế, quả thực không tầm thường.
Dương Bách Xuyên vẫn phải cẩn thận.
Cách đó năm sáu trăm mét.
“Phụt ~”
Ngọc Linh Lung phun ra một ngụm máu. Máu nơi khóe miệng nàng tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, bản chất máu vẫn là màu đỏ, vầng sáng màu xanh nhạt kia là Sinh Mệnh Đại Đạo mà nàng tu luyện.
“Xì”
Đôi mắt của Đằng Xà chuyển từ đen sang đỏ, nó lè lưỡi về phía Ngọc Linh Lung. Vảy trên người nó rơi rụng nhiều chỗ, tình trạng cũng vô cùng thê thảm.
Rõ ràng là nó đã bị Ngọc Linh Lung làm bị thương. Trận chiến giữa một người một rắn vô cùng khốc liệt.
Mặc dù Ngọc Linh Lung không thể vận dụng pháp lực nhưng nhờ thuật Huyết Cấm, nàng vẫn có thể chiến đấu ngang tay với Đằng Xà.
Nàng chịu thiệt, nhưng Đằng Xà cũng chẳng chiếm được lợi.
Nhổ ra một ngụm máu, trong lòng Ngọc Linh Lung đầy chua chát.
Nhìn Đằng Xà bay vọt lên không trung, nàng cảm nhận được sự bất lực.
Dù là Pháp Thần, nhưng Pháp Thần không thể vận dụng pháp lực và thần hồn, chỉ có thể dựa vào thuật Huyết Cấm, nàng đã chống đỡ đến cực hạn.
Sự cường đại của Đằng Xà vượt xa sức tưởng tượng của nàng.
Nói đúng hơn nàng đã đánh giá thấp sinh linh của Thần Giới Vĩnh Hằng. Con Đằng Xà này nhìn thì chỉ có đạo hạnh Thần Vương thượng vị, nhưng sức mạnh bộc phát ra đủ để sánh ngang Thần Đế, thậm chí thân thể còn mạnh hơn cả Thần Đế cấp cao của Thần Giới.
Thuật Huyết Cấm mà nàng dùng không phải vạn năng, đây chỉ là thủ đoạn bất đắc dĩ để bảo toàn mạng sống.
Thi triển liên tiếp bốn lần thuật Huyết Cấm, nguyên khí nàng tổn thương nặng nề nhưng cũng chỉ đánh rơi được vảy trên người Đằng Xà.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất