Lần này tiếng động lớn hơn, nghe cũng rõ ràng hơn nhiều.
Dương Bách Xuyên lắng tai phân biệt, biến sắc, nhìn sang Ngọc Linh Lung nói: "Không phải tiếng gió, nghe giống tiếng bước của thứ gì đó đang bò tới hơn."
Ngọc Linh Lung gật đầu: "Ừ, hơn nữa còn không nhỏ."
Trong đầu Dương Bách Xuyên lập tức hiện lên hình ảnh một con rắn khổng lồ.
Bởi hắn từng tiếp xúc với yêu thú loài rắn, âm thanh nghe vào rất giống.
"Ầm! Rầm!"
Bất thình lình, một tiếng nổ vang dội.
"Khè…”
Một cái đầu tam giác khổng lồ thình lình thò ra.
Vảy bảy màu lóe sáng, cả một mảng thân thể phủ đầy vảy như vảy cá.
Dương Bách Xuyên vừa nhìn đã không kìm được hít một hơi sâu.
"Đằng Xà…"
"Đằng Xà…"
Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung nối tiếp nhau thốt lên.
Cái đầu khổng lồ trước mắt to ngang một quả dưa hấu. Hai người lập tức nhận ra đó chính là Đằng Xà.
Trong Sơn Hải Kinh từng có ghi chép về Đằng Xà, còn gọi là Phi Xà, có thể cưỡi mây đạp gió, sinh ra đã mang đôi cánh, là dị thú cổ xưa thuộc loài rắn, còn có truyền thuyết nói nó là một loại thần thú, địa vị chỉ dưới Tứ Tượng.
Loại thần thú thế này đã tuyệt tích từ lâu, không ngờ ở nơi này lại tùy tiện chui ra một con.
"Khè khè ~”
Cái đầu khổng lồ ngẩng cao, hướng về phía Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung phun lưỡi rắn.
Lúc này cổ nó dựng thẳng, thân thể uốn lượn.
Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung đều nhìn rõ toàn bộ thân hình.
Dài hơn mười trượng, toàn thân phủ vảy bảy màu, lấp lánh ánh sáng.
Đôi cánh sau lưng mở rộng, đang rung lên khe khẽ.
Một đôi mắt đen tuyền, ngược lại hình như rất có linh tính.
Nhưng lúc này nó nhìn chằm chằm vào Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung, hệt như đang nhìn hai con mồi.
Khiến Dương Bách Xuyên thấy vô cùng khó chịu.
Hai người lùi vào góc vách đá.
Đôi bên giằng co.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, điều khiến Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung không ngờ tới là bọn họ lại nghe thấy Đằng Xà mở miệng.
Nó cất tiếng người: "Lâu lắm rồi chưa được ăn nhân loại, không ngờ vừa ngủ dậy đã có đồ tới miệng, không tệ, ha ha…"
Giọng nghe như một thiếu niên trẻ.
Nhưng Dương Bách Xuyên dám chắc, chính con Đằng Xà trước mặt đang nói chuyện.
Vốn tưởng chỉ là một con rắn, không ngờ lại biết nói tiếng người. Dương Bách Xuyên vô thức hỏi: "Là ngươi đang nói sao?"
"Ha ha, tiểu nhân loại, đầu óc ngươi không hỏng đấy chứ? Tất nhiên là gia gia nhà ngươi đây đang nói, chẳng lẽ còn có con sinh linh tiên thiên thứ tư nào ở đây chắc?" Đằng Xà lè lưỡi, khinh khỉnh đáp.
Dương Bách Xuyên suýt nữa bị nó chọc cho tức ngất, thân là người lại bị một con rắn mắng.
Nhưng từ miệng Đằng Xà, hắn nghe được một từ, sinh linh tiên thiên.
Đại khái là sinh linh trong thế giới này được gọi chung là sinh linh tiên thiên.
"Không đúng kịch bản rồi. Theo ta biết, Đằng Xà là thần thú cát tường, bây giờ xem ra ghi chép của giới Sơn Hải chưa chắc là thật. Con Đằng Xà này lại còn muốn ăn người…" Dương Bách Xuyên lầm bầm.
"Tiểu nhân loại, ngoan ngoãn lại đây để gia gia ăn thịt, lảm nhảm cái gì thế hả?" Đằng Xà vô cùng hống hách, cái đầu khổng lồ trườn tới phía trước.
"Xuyên Tử, cẩn thận. Con Đằng Xà này có đạo hạnh cấp Thần Vương, mà khí tức thì mạnh vô cùng, có thể sánh ngang Thần Đế. Xem ra thân thể nó cực kỳ cường đại, đừng để bị đuôi nó đánh trúng."
Ngọc Linh Lung căng thẳng, ánh mắt không rời Đằng Xà, dặn dò Dương Bách Xuyên.
"Ừ, ta biết, ngươi cũng cẩn thận." Dương Bách Xuyên liếc nhìn Ngọc Linh Lung, thấy lúc này trên mười ngón tay nàng đã hiện ra từng giọt máu màu xanh nhạt.
Trong lòng hắn chợt hiểu ra, nghĩ đến rất có thể đó chính là át chủ bài của nàng.
Còn hắn thì hai tay chắp ra sau lưng, trong lòng khẽ động, từ trong bình Càn Khôn lấy hết lá Ngũ Lôi và sấm dưa hấu ra, chuẩn bị liều mạng.
"Khè ~”
Một tiếng rít bén nhọn, Đằng Xà mất hết kiên nhẫn, lao thẳng về phía Dương Bách Xuyên.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất