Dương Bách Xuyên nói ra suy nghĩ của mình: “Ta quyết định đi đến vùng đất vô danh của Thần Giới, tìm Thời Không Pháp Thần của Thần điện Càn Khôn. Theo chỉ dẫn của Càn Khôn Thần Tôn, Thời Không Pháp Thần hẳn vẫn còn sống. Muốn tìm Lục Đạo Luân Hồi để tiến vào U Minh Giới, không thể thiếu cường giả cấp Thiên Đạo…”
Lúc này Vân Thiên Tà lên tiếng: “Ta đồng ý đi tìm Thời Không Pháp Thần. Năm đó, Càn Khôn Thần Tôn cho rằng hai người chúng ta có thể bước vào cảnh giới Thiên Đạo. Ta chọn chuyển sinh trùng tu để đột phá, còn Thời Không Pháp Thần thì đi đến vùng đất vô danh của Thần Giới tìm kiếm cơ duyên. Theo lý mà nói, rất có thể lão đã bước vào cảnh giới Thiên Đạo.
Nếu có thể tìm được Thời Không Pháp Thần quay về, thần điện Càn Khôn sẽ có trợ giúp rất lớn.” Vân Thiên Tà cũng đồng y.
Dương Bách Xuyên không nhịn được hỏi: “Vùng đất vô danh của Thần Giới rốt cuộc là nơi như thế nào?”
Thỏ gia tiếp lời: “Theo truyền thuyết, đó là vùng man hoang của Thần Giới, chưa từng có ai thật sự đặt chân tới. Nơi đó tồn tại những sinh linh còn sót lại từ thuở khai thiên lập địa, vô cùng nguy hiểm, nhưng cũng đầy cơ duyên.
Thế nhưng người tới đó thập tử nhất sinh, trong lịch sử Thần Giới có rất ít thần nhân đặt chân tới vùng đất đó mà vẫn có thể bình an trở về. Người trở về cũng không nhắc tới bất kỳ điều gì, dường như rất kiêng kỵ. Vậy nên không ai biết rốt cuộc đó là nơi như nào, chỉ vì ‘không ai biết’ nên được gọi là vùng đất vô danh.”
“Chờ đã, Thỏ gia,” Dương Bách Xuyên hỏi, “Ý ngài là vẫn có người từng bước chân tới vùng đất đó và an toàn trở về? Đó là ai?”
Thỏ Gia chậm rãi đáp: “Người khác thì ta không rõ nhưng ở kỷ nguyên trước, Đế Tôn Thiên Tộc và Càn Khôn Thần Tôn đều từng tiến vào vùng đất vô danh, cả hai đều trở về. Từ đó hai người này đã thể hiện tài năng của mình. Một người lập ra điện Tam Thập Tam Thiên, trở thành Đế Tôn tối cao, người kia sáng lập Thần điện Càn Khôn, trở thành Càn Khôn Thần Tôn vô thượng.
Lão phu theo hầu Thần Tôn đã nhiều năm nhưng chưa từng nghe ngài nhắc đến vùng đất vô danh của Thần Giới là nơi thế nào, bên trong có gì.”
Lúc này, Sinh Mệnh Pháp Thần Ngọc Linh Lung người vẫn luôn im lặng lại lên tiếng: “Gần đây cũng có một số người tiến vào vùng đất vô danh. Thần Hoàng Phục Hy của Thần Tộc chính là một trong số đó. Nghe đồn còn có vài lão quái của Thiên Tộc cũng từng vào đó rồi trở ra. Nhưng cụ thể là ai thì ta không rõ, chỉ biết Phục Hy Thần Hoàng, nhưng chưa ai từng nói gì về tình hình ở vùng đất đó.”
Nghe đến Phục Hy Thần Hoàng, Dương Bách Xuyên lên tiếng hỏi: “Phục Hy Thần Hoàng có quan hệ gì với Thần điện Càn Khôn không?”
Ngọc Linh Lung đáp: “Không có, Phục Hy Thần Hoàng cũng là một phi thăng giả rất thần bí, cổ xưa, nhưng không thuộc Thần điện Càn Khôn. Thật ra tộc Phi Thăng có lịch sử rất lâu đời, thậm chí còn bắt đầu từ thời khai thiên lập địa.
Phi thăng giả cũng chia thành nhiều phái khác nhau. Trước khi Càn Khôn Thần Tôn xuất thế, mọi người tu luyện độc lập, cũng không có xung đột gì lớn với Thiên Tộc.
Có khi thế lực đứng sau Phục Hy Thần Hoàng còn cổ xưa hơn cả Thần Điện. Hiện nay cục diện Thần Giới đã hình thành thế đối lập rõ ràng giữa Thiên Tộc và Thần Tộc. Tương lai có thể liên hợp với thế lực của Phục Hy Thần Hoàng để chống lại Thiên Tộc, như vậy mới có thể bảo đảm sống còn.”
Dương Bách Xuyên nói: “Thật ra lúc ta vừa phi thăng lên Thần giới, bị Hỏa Thần Vương của điện Tam Thập Tam Thiên đuổi giết, Không Gian Thần Vương dưới trướng Phục Hy Thần Hoàng đã cứu ta, sau đó còn dẫn ta đi gặp ngài ấy. Ông tặng ta Tiên Thiên Đồ Bát Quái, cũng từng nhắc về Đế Tôn của Thiên Tộc. Ngài nói sẽ kiềm chế Đế Tôn, để ta cạnh tranh vị trí chủ Thần Giới, bảo toàn Thần Tộc. Có lẽ mục tiêu của chúng ta đều giống nhau.”
“Như vậy thì tốt, tộc Phi Thăng Giả chúng ta chưa bao giờ thiếu kẻ mạnh, chỉ không tập trung một chỗ mà thôi. Càn Khôn Thần Tôn từng hòa hợp tất cả Thần Tộc, thậm chí còn hy vọng Thiên Tộc và Thần Tộc không còn xảy ra xung đột nữa, từ đó Thần Giới trở nên Thái Bình. Xem ra Phục Hy Thần Hoàng cũng tansn đồng với lý tưởng này, có cơ hội thì chúng ta có thể đi bàn bạc.” Thỏ gia nói.
Dương Bách Xuyên gật đầu: “Nếu có cơ hội, ta sẽ đi gặp Phục Hy. Tiếc là bây giờ ngài ấy đã rời đi. Nhưng đã có thể xác định, hướng đi của chúng ta giống với Phục Hy Thần Hoàng, ngài ấy cũng không hy vọng Đế Tôn hợp đạo, cai quản Thần giới rồi diệt trừ tộc Phi Thăng Giả.”
Vân Thiên Tà hỏi Dương Bách Xuyên: “Vậy tiếp theo chúng ta sẽ tới vùng đất vô danh?”
“Đúng vậy, con sẽ đi một chuyến, ta có cách tìm được Thời Không Pháp Thần.” Dương Bách Xuyên đáp. Trên người hắn có sự chỉ dẫn của bình Càn Khôn, Thời Không Pháp Thần xuất thân từ Thần điện, có ấn ký thì hắn sẽ có thể tìm được, nhưng với điều kiện là Thời Không Pháp Thần vẫn còn sống.
“Vậy để ta đi cùng con.” Vân Thiên Tà nói.
Dương Bách Xuyên nhìn sư phụ mình, lắc đầu: “Sư phụ, người biết điều con để tâm nhất là gì, người hãy ở lại đi. Có lẽ Vân Môn dưới hạ giới có người sắp phi thăng rồi, người biết rõ Vân Môn, vậy nên con hy vọng người sẽ giúp con tiếp đón họ.”
“Chuyện này...” Vân Thiên Tà không nói nên lời. Ông hiểu rõ chấp niệm lớn nhất trong lòng Dương Bách Xuyên chính là thân nhân và bằng hữu. Nếu không sắp xếp ổn thỏa cho những người ở hạ giới, tiểu tử này sẽ không thể an tâm.
“Được rồi,” Vân Thiên Tà gật đầu. “Ta ở lại, phụ trách tiếp đón người của Vân Môn từ hạ giới.”
“Còn nữa, con trai Dương Tinh Phó và vài người khác cũng đã phi thăng lên Thần Giới. Phiền sư phụ tìm họ giúp con, trước kia con bị điện Tam Thập Tam Thiên đuổi giết nên không dám đi tìm. Bây giờ đã tìm được sư phụ, lại có thêm thần điện Càn Khôn, việc này xin giao lại cho người.”
Hắn đương nhiên không quên Dương Tinh Phó, Hồng Y, Lão Liễu, Lục Nhĩ, Lữ Xuân Thu, Hoàng Tuyền Lão Tổ, Hắc Liên, Tạ Linh Vận…
“Việc này để ta xử lý.” Vân Thiên Tà đáp.
“Vậy để ta và nha đầu Linh Lung đi cùng ngươi đến vùng đất vô danh.” Thỏ Gia lên tiếng.
Dương Bách Xuyên suy nghĩ rồi nói: “Thỏ gia, ngài vẫn nên ở lại trấn thủ Thần điện Càn Khôn thì hơn. Có ngài ở đây, Thần điện Càn Khôn sẽ không xảy ra vấn đề gì. Hơn nữa, ngài còn có thể giám sát điện Tam Thập Tam Thiên. Hôm nay ta mở Thần Điện gây ra động tĩnh quá lớn, sợ là điện Tam Thập Tam Thiên sẽ có cảm ứng. Đừng để kẻ khác lợi dụng sơ hở.
Ngoài ra, ngài ở lại cũng có thể giúp ta che mắt. Lần này, một mình ta đi thì mục tiêu sẽ thu nhỏ hơn.”
“Không được.” Thỏ Gia nghiêm giọng. “Vậy để Linh Lung đi cùng ngươi. Dù ngươi có Thần Tôn chỉ dẫn tiến vào vùng đất vô danh nhưng dù sao thì nơi đó cũng là chỗ đáng sợ nhất của Thần Giới. Tu vi hiện tại của ngươi còn quá yếu, không có cao thủ bên cạnh lão phu không yên tâm.” Lão cũng chấp nhận đề nghị ở lại trấn thủ Thần điện Càn Khôn, hơn nữa còn phải suy tính vài chuyện, quả thật không thích hợp rời đi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất