Lúc này, Dương Bách Xuyên hít sâu một hơi, đứng trước đại môn to lớn của Thần Điện, hắn giơ cánh tay trái lên, thúc giục bình Càn Khôn. 

 

 

Nhiệt lưu bỏng rát truyền đến, hơi thở cuộn trào. 

 

Từng luồng sáng bùng phát từ bình Càn Khôn nơi cánh tay trái. 

 

Dương Bách Xuyên rõ ràng cảm nhận được sức mạnh của thần điện Càn Khôn trên cánh tay lao thẳng về phía cánh cửa trước mặt. 

 

Cánh cửa Thần Điện to lớn nặng nề, dưới vòng sáng kim quang bao phủ, lập tức vang lên những tiếng ong ong rung động. Tiếp đó, vạn đạo kim quang xoay chuyển, rồi bộc phát ra một tiếng nổ trầm đục. 

 

Cánh cửa Thần Điện cao mấy chục trượng chậm rãi mở ra. 

 

Kim quang bên trong bùng phát, tỏa khắp toàn bộ thế giới thần điện Càn Khôn. 

 

Cùng lúc đó, có một loại âm thanh giống như tiếng Phạn vang lên. 

 

"Boong… boong… boong…" 

 

Tiếp theo đó là những hồi chuông du dương kéo dài. 

 

Liên tục chín tiếng. 

 

Ngay khi cánh cửa Thần Điện mở ra, Dương Bách Xuyên đã lao vào bên trong Thần Điện. 

 

Trong mắt Thỏ gia và đám người bên ngoài, cả tòa Thần Điện lúc này tỏa sáng chói mắt, bọn họ không nhìn thấy được gì. 

 

Sau khi chín tiếng chuông vang lên, tất cả mọi người đồng loạt cung kính quỳ bái từ xa. 

 

"Thần chung chín tiếng, cửu cửu quy nhất, Thần Tôn hữu linh, truyền thừa tái hiện, Thần Điện vạn phúc. Cuối cùng Thần Tôn vô thượng mới của thần điện Càn Khôn đã giáng lâm, ha ha ha… Thần Tôn có linh, Thần Tôn có linh, tân chủ xuất thế, kỷ nguyên mới đã tới. Thần điện Càn Khôn chúng ta sẽ bước vào thời đại huy hoàng mới.” 

 

Thỏ gia kích động tới mức giống như phát điên. 

 

Thật ra trước đó, cho dù là khi gặp Dương Bách Xuyên, biết trên người hắn có bình Càn Khôn, Thỏ gia vẫn chưa dám khẳng định trăm phần trăm rằng Dương Bách Xuyên chính là truyền nhân của Thần Tôn Càn Khôn. 

 

Mãi đến lúc này, khi cánh cửa Thần Điện mở ra, chín tiếng Thần Chung vang lên, Dương Bách Xuyên bước vào Thần Điện, lão mới hoàn toàn khẳng định Dương Bách Xuyên chính là truyền nhân mà Thần Tôn Càn Khôn đã chọn sẵn từ kỷ nguyên trước. 

 

Thần Điện có linh, đây là pháp bảo thuộc cảnh giới Hỗn Nguyên Thần. Không có truyền nhân được thừa nhận, Thần Môn sẽ không mở, Thần Chung sẽ không vang. Chuông Thần Điện vang chín tiếng, tượng trưng cho Thần Tôn, Thiên Đạo tám tiếng, Pháp Thần bảy tiếng, thấp hơn nữa Thần Chủ sáu tiếng, cứ thế mà giảm dần. 

 

Chỉ có chủ nhân của Thần Điện mới xứng với chín tiếng Thần Chung. 

 

"Thần Tôn vô thượng…" 

 

Tiếp đó, tất cả mọi người đều quỳ bái trong hư không. 

 

Thần Điện Càn Khôn đã trầm lặng cô tịch suốt một kỷ nguyên, Thần Tôn mới giáng lâm nghĩa là thần điện Càn Khôn sẽ tái hiện nơi Thần giới, một thời đại mới đang mở ra. 

 

Lúc này, ngay cả Tử Vong Pháp Thần Thi Vô Thanh cùng hai tên thần đồ thế hệ mới của lão ta cũng đều bị bầu không khí hùng tráng này cuốn vào, không ai dám manh động. 

 

Hiện giờ mọi người đều đang đợi, đợi Dương Bách Xuyên bước ra khỏi Thần Điện. 

 

Ai cũng đoán được, sau khi Dương Bách Xuyên tiến vào Thần Điện, chắc chắn sẽ có một cơ duyên cực lớn chờ đợi hắn. 

 

Thần Điện tầng thứ chín trong thế giới thần điện Càn Khôn, từ sau khi Thần Tôn Càn Khôn đời trước hợp đạo ngã xuống, chưa từng có ai mở được nữa. Kể cả Lôi Đình Hộ Pháp Tôn Giả cũng không làm được. 

 

Mọi người đều đang chờ đợi. 

 

Thi Vô Thanh cũng không có động tác gì, lão ta cũng muốn xem xem sau khi thằng nhóc Dương Bách Xuyên kia vào trong, lúc đi ra sẽ biến thành dáng vẻ thế nào? 

 

… 

 

Tạm không nhắc tới bên ngoài, sau khi Dương Bách Xuyên mở ra cánh cửa Thần Điện thì lập tức bị một sức mạnh khổng lồ hút vào. 

 

Ngay sau đó, hắn xuất hiện bên trong Thần Điện. 

 

Hệt như trong tưởng tượng của hắn, quả nhiên Thần Điện này và Thần Điện bên trong bình Càn Khôn giống nhau như đúc. 

 

Khác ở chỗ Thần Điện khổng lồ nơi này đã thực thể hóa, còn Thần Điện trong bình Càn Khôn thì mang cảm giác có chút hư ảo, giống như linh hồn. 

 

Đúng vậy, Thần Điện này và Thần Điện trong bình Càn Khôn, giống như mối quan hệ giữa thân xác và linh hồn của một con người. 

 

Dương Bách Xuyên có một loại cảm giác, ​​ 

 

Bước lên một bước, hắn đặt cánh tay trái mang bình Càn Khôn lên trên đó. 

 

"Ầm!” 

 

Hắn cảm nhận được tòa Thần Điện này đã sống dậy. 

 

Và đúng lúc này, một giọng nói hiền hòa vang lên: "Cuối cùng ngươi cũng đến rồi.” 

 

"Ai?" Dương Bách Xuyên giật bắn mình. 

eyJpdiI6ImtKcG81SHQ5WUNxU0lcL3FQa3h6amlBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImF5d25QVWJxcjAxTnBIXC9Gb1hhR05qYXFcL0VDelRDZmlRNXkyd1VCWjlwODJUUnViZEVWZ0U0bFZxQ1JwWTlsTiIsIm1hYyI6ImYwN2JmOGI0MDk4NWI4MjIxZTZmZDRhYzE4NmNkZTM0YjZlMWZjZDczNjkzMTc0NTU0ZDA2YmE1NmUzNzkwMGQifQ==
eyJpdiI6IkFXbG12d24yRk1kSFAwM0ptZXF6a2c9PSIsInZhbHVlIjoiOTE5Ymlib0QxZ3JabmRiRXBWQ2JHTFVJamRyemVnb1ZBbklEUml1U25qakJGaFRaUVB0NnFxR1JWSVVjT1pvSUlaVkVWZ3lYTUFMRHBTQUF5VFwvRzhocFMzcjhmaDNoZGs2N3UwVHo3SlwvTmFMbjNOZ3F6WUU4ekhkUm5Kc3pkXC9rY2pNM1U3dVhFQmt6UW5ycDcxVThuWEI3ZG04RUxzbFNrcEQzYWpnN2MydHVNdW9ZQlVzQTI0NGNcLytwKzJcL3ZONXp2RGRkcHlaRVVqWVdoNTZvaGJqcGlNVWFSYzYzYnl6TGwwTzNiSUZsMW1UXC9XY1VRQU5ib0U5T2RSamdRTUlLbCtFOUs1N0R5bnhJWW0rWStRSE4zTVUxWjU0T0dzK3NMQ2Fsd1hSMUM5NmNNK1dlYk9IVEpkQVAwcTNyZlhkVEdHdkdwUzduRXAwb0wzOVJlRTVERjhkMHhTQjVyMDY0Q2hmTllnYXpFWk1vY0FHRW1HSlk2eEdYUkJhZmlLMVJuUEJ4ZWpDVVI0cTBsUUZXWE5Zck9FcWtNYlZYUHRGK0NDaCtmUEVKS2N3NEJydGk3ZHRoWlhNZjAreVVFeCIsIm1hYyI6ImI4ZjE0YTQ2NGM2MmFlOGU3YmMzMTRhMTk3YzFiOTBkMWQ2ZGJhYWFmMjY4NjUwZDM0ODU1ZDdhMjc1Yzg4ZjgifQ==

Advertisement
x