Chuyển xuống hạ giới tu luyện lại từ đầu, như vậy tương lai chắc chắn có thể bước vào Thiên Đạo, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. 

 

Còn Thời Không Pháp Thần sau khi Thần Tôn hy sinh đã trực tiếp đi đến vùng đất vô định của Thần Giới, lập lời thề Thiên Đạo: không vào cảnh giới Thiên Đạo thề không trở về. 

 

Kể từ đó biệt vô âm tín. 

 

Ba vị Pháp Thần còn lại như bọn họ thì ở lại thủ hộ Thần điện Càn Khôn. Qua ngàn vạn năm đằng đẵng, cả ba đều từ Pháp Thần sơ cấp tu luyện đến Pháp Thần thượng vị đỉnh phong, nhưng giống như bị dính lời nguyền, bọn họ dù dùng đủ mọi cách cũng không thể bước chân vào cảnh giới Thiên Đạo. 

 

Nhưng không ai chịu thua cả. 

 

Lời tiên tri của Thần Tôn dựa vào cái gì mà bảo Quang Minh và Thời Không tương lai có thể thành tựu Thiên Đạo, còn ba người bọn họ thì không? 

 

Trong lòng lão ta rất không cam tâm. 

 

Kết quả là vài trăm năm trước, Hắc Ám Pháp Thần đã rời khỏi Thần điện Càn Khôn để tìm kiếm cơ duyên tiến giai Thiên Đạo. 

 

Còn Sinh Mệnh Pháp Thần thì trực tiếp cam chịu số phận, chọn một nơi phong cảnh hữu tình trong Thần điện Càn Khôn để ẩn thế, không màng thế sự, không hỏi han gì đến công việc của Thần điện Càn Khôn nữa. 

 

Trong tình cảnh đó, Tử Vong Pháp Thần lão ta nghiễm nhiên trở thành cường giả duy nhất và cũng là thủ lĩnh của Thần điện Càn Khôn. Suốt thời gian dài đằng đẵng, lão ta đã quen với việc được vạn vạn thần linh kính ngưỡng... 

 

Lão ta say mê cảm giác cao cao tại thượng này, thống lĩnh toàn bộ Thần điện Càn Khôn, lời nói ra như thánh chỉ. 

 

Dần dần, tâm tính của Thi Vô Thanh đã thay đổi... 

 

Ngũ đại Pháp Thần vốn là những người được Thần Tôn để lại thủ hộ Thần Điện, chờ đợi truyền nhân của Thần Tôn xuất hiện, lúc đó Thần Điện tự nhiên sẽ huy hoàng trở lại. Nhưng giờ ngũ đại Pháp Thần chỉ còn lại mình lão ta, lão ta cũng không cam lòng. Theo thời gian, lão ta nếm trải được hương vị của quyền lực, một ý nghĩ táo bạo nảy ra: Thay thế. 

 

Thay thế truyền nhân của Thần Tôn, chính lão ta sẽ đột phá cảnh giới Pháp Thần để bước vào Thiên Đạo, danh chính ngôn thuận nắm giữ Thần điện Càn Khôn, trở thành Thần Tôn Vô Thượng đời mới. 

 

Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã không thể kìm nén được nữa. 

 

Qua vô số năm điều hành, lão ta đã lần lượt loại bỏ những kẻ không phục tùng mình khỏi Thần Điện, bồi dưỡng phe cánh trung thành với mình. Giờ đây, hàng triệu tộc nhân Càn Khôn Thần tộc đều tôn lão ta là Minh chủ. 

 

Bảo lão ta từ bỏ tất cả hiện tại, Thi Vô Thanh không làm được. 

 

Kể từ khi Dương Bách Xuyên xuất hiện vài ngàn năm trước, Thi Vô Thanh — kẻ vốn đã chuẩn bị kế hoạch từ lâu — cuối cùng đã đợi được cơ hội. Theo lão ta nghĩ, truyền nhân của Càn Khôn Thần Tôn xuất hiện chẳng qua cũng chỉ là có được chí bảo truyền thừa của Thần Tôn để hiệu lệnh Thần Điện mà thôi. 

 

Chỉ cần sau khi truyền nhân xuất hiện, lão ta đoạt lấy truyền thừa, giết chết Dương Bách Xuyên, thì mọi thứ tự khắc sẽ thuộc về lão ta. Đáng tiếc là mấy lần phái người đi đều bị giết sạch, điều này khiến lão ta rất tức giận. 

 

Lão ta còn đang tính xem có nên đích thân ra tay hay không…? 

 

Thế nhưng không ngờ lúc này lại lòi ra một Lôi Đình Tôn Giả, lại còn trực tiếp xông vào tận Thần điện Càn Khôn. Phải biết rằng lối vào Thần Điện đã bị lão ta sửa đổi hoàn toàn, vậy mà đối phương vẫn vào được một cách lặng lẽ. 

 

Vấn đề hiện giờ là: Lão ta có nên thần phục hay không? 

 

Địa vị của Lôi Đình Tôn Giả trong Thần Điện chỉ đứng sau Càn Khôn Thần Tôn, nay trở về, đúng là lão ta phải tham bái và thần phục, đồng nghĩa với việc lão ta phải từ bỏ mọi thứ. 

 

Nhưng điều đó có khả thi không? 

 

Trong lòng Thi Vô Thanh, câu trả lời là: Không thể nào. 

 

Lão ta không thể từ bỏ những gì mình đang có. 

 

Lão ta vẫn muốn kiên trì với ý định của mình, không cam lòng với lời tiên tri của Thần Tôn rằng cả đời chỉ dừng lại ở Pháp Thần. Lão ta muốn làm cường giả Thiên Đạo, mà muốn làm cường giả Thiên Đạo thì chỉ có cách giết chết truyền nhân của Càn Khôn Thần Tôn, cướp đoạt truyền thừa, thay thế vị trí đó. 

 

Vì vậy, dù biết rõ Lôi Đình Tôn Giả trước mắt là thật, Thi Vô Thanh lúc này cũng không định thừa nhận. 

 

Sở dĩ lão ta đưa ra quyết định như vậy là vì trong mắt lão ta, Thỏ gia — vị Lôi Đình Tôn Giả này — hiện tại tu vi cũng chỉ ngang bằng lão ta, là một Pháp Thần thượng vị chứ không còn là cường giả Thiên Đạo cấp ba của năm xưa nữa. 

 

Thi Vô Thanh biết chắc chắn Lôi Đình Tôn Giả đã gặp biến cố gì đó nên cảnh giới mới sụt giảm nghiêm trọng như vậy. 

 

Ngược lại, đối với lão ta đây lại là chuyện tốt. Nếu lúc này đứng trước mặt lão ta là một vị Tôn giả cấp bậc Thiên Đạo, lão ta chỉ có nước ngoan ngoãn thần phục. 

 

Tiếc thay, cảnh giới hiện tại của Lôi Đình Tôn Giả chỉ là Pháp Thần thượng vị. 

eyJpdiI6ImZMRVZuWmJDZnNUSitJZjMwRldkSUE9PSIsInZhbHVlIjoiRFZSc3NrTEFKbERUekowUU9lZnZzNElSSkd0UDZ6NStzRUV2WlA0M0RFWXdYZTg0OGxrM0Voa3ltTFZ2Vm5OTiIsIm1hYyI6IjdkZDI2MjNmZDQ5NzA0Y2EyYTgwNTQ2M2E3ZWU4MmQ5MWQ5ODQ4MWE4NDVkYmE0YmIxYWZiMTQ0ZjM4YTVlY2EifQ==
eyJpdiI6Ik4wcFU1SFFaUFhpdXFCMjNuOGIzS3c9PSIsInZhbHVlIjoiY2xEcitiWmlFUDF1amJlQWFuTzRrc091ZlRWOVhZTGVkb2QzTTdxOG0xZ1JtR3VMaFZHMUhid0hVcDNiZVU5Z2hWY2VEQytmbmFYWEVJbmxNdWZvUjR4MTBBTit3dGxOUjl6aXVZdU5NZDRJaVpXQlVycUt0dlJhbitJT2VuaDIxcWpoVG9keHY2R1wvaFp6XC90T2xFVE9HeGd6RzBBVkM0UUFyeXhRVmNPWVdjRXZlM1VHVXhuTm1GRHhWZ2tlWWRXbUxSVm5jd2k1ZlFZQWJJeU9Yb3lrT2tTSFBpTGpMcm5oU3ZcL0NFdHA1c2FLRkRBWHpwM2RrZWc4UnYxXC9paVF3TTlVVnlIRkdvUFhTMktXcFFzeURZR2pScUMwa245dk1QaVlMNUJ1SmQ4N3k2MlduT01GT0dQY0hiWkxWUXJ3Zzh6dzg5bWozcXRCcVBMeXhyN0NGWUxjSUl3Tmxxam9RWnlyV1wvMkFYV01YcjZuNVR5MnltNlUzak5CRWtKaEFRVloyOGVDYUd3b3hobFZ2b084djhFUjR5SnNGcFhCSDA4VTFtM29waFwvUGxHMUlyZldScEt0MGtERTc3dmZIWXB0enRHNVU0NlhWT2hlN3RCdDR3UlVMNUNzNVVHdzV2aVNmNUhVdjlKcDRLR1NHbjJtbzFqWHVtQlI1U0EyV1Jzdjd4SjBCaE8wVEV1UzIxRlVlMXhHY3U5ZThNemROVXdra2oydTlwXC91N2RRRXVWQnFoVkY5U3NGMFhVS0JzVTczN0YxN0VTNEJ4M0xpUjFITDJ5VWc9PSIsIm1hYyI6IjNmY2Q3MmEwNzFjMjQwOGQ3M2ZlZjRlM2U5MjU3MmViZDYxMmY5N2I0NGU0NzhmYmUwM2NlZTExZGE1ZjJjNzIifQ==

Lúc này nhìn Thỏ gia, Thi Vô Thanh nheo mắt lại. Còn về Dương Bách Xuyên và Thiên Cơ bên cạnh Thỏ gia, lão ta trực tiếp phớt lờ, coi họ như là tùy tùng hầu hạ bên cạnh Thỏ gia mà thôi.

Advertisement
x