Nhưng nàng ta không hỏi, Dương Bách Xuyên nói vậy thì cứ thế đi. Ai mà chẳng có bí mật. 

 

 

Lấy lại bình tĩnh, Dao Quang cúi người cung kính: "Cảm ơn tiền bối đã cứu mạng." 

 

"Tiểu nha đầu không cần khách khí. Ngươi có thể ở bên tiểu tử này, còn che chở cho hắn, Thỏ gia phải cảm ơn ngươi mới đúng. Ngươi rất tốt, rất có tiền đồ." Thỏ gia mỉm cười khen. 

 

Nghe vào tai Dương Bách Xuyên, lại hơi có cảm giác già mà không đứng đắn. 

 

Mặt Dao Quang cũng ửng đỏ, nhưng không nói thêm. 

 

Vừa rồi nàng ta đã quan sát một vòng, xung quanh toàn là xác chết đã cháy đen, rõ ràng bị lực Lôi Đình đánh chết. 

 

Trước khi hôn mê, nàng ta cũng kịp thấy Băng Phong Thần Vương bị đánh thành tro. Giờ nhớ lại vẫn thấy run, lực Lôi Đình thật đáng sợ. 

 

Giờ nghĩ kỹ, e rằng những luồng sét ấy không phải tự nhiên xuất hiện trong rừng Yêu Quang, mà rất có thể liên quan đến vị Thỏ gia trước mặt. 

 

Dù rất tò mò về Thỏ gia, Dao Quang biết có những chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi. 

 

Sau đó, Dương Bách Xuyên thả Thiên Cơ sư nương ra, rồi giới thiệu Thỏ gia. Mọi người chào nhau xong, Dương Bách Xuyên bảo sư nương nói về suy diễn liên quan đến sư phụ. 

 

Thiên Cơ vốn là người thông minh, không hỏi nhiều về sự xuất hiện của Thỏ gia, bởi bà tin tưởng Dương Bách Xuyên. 

 

Bà nói: "Ta chỉ suy diễn được rằng sư phụ con từng xuất hiện ở Thiên Thành. Muốn suy diễn tiếp, vẫn phải tới Thiên Thành thử thêm." 

 

"Vậy đi thôi, chúng ta tới Thiên Thành." Dương Bách Xuyên lập tức quyết định. 

 

Bốn người đi ra ngoài. 

 

Có Thỏ gia kề bên, Dương Bách Xuyên cảm thấy an tâm hơn hẳn. 

 

Tới rìa vùng khí độc, Dao Quang bỗng hoảng hốt: "Là Hổ Lang thú!" 

 

Quả nhiên, hơn trăm con Hổ Lang thú tụ tập ở rìa khí độc. 

 

Lúc này Thỏ gia mỉm cười: "Tiểu nha đầu đừng căng thẳng. Chỉ là bọn súc sinh mà thôi, nhảy nhót được mấy hồi. Đi theo Thỏ gia." 

 

Vừa nói, Thỏ gia chống gậy bước chậm rãi về phía trước. Đám Hổ Lang thú như nhìn thấy hung thú đáng sợ, hú lên rồi chạy tán loạn, chớp mắt đã biến mất. 

 

Chẳng bao lâu, bọn họ đã ra khỏi rừng Yêu Quang. 

 

Dương Bách Xuyên nhìn Dao Quang: "Dao Quang cô nương, ngươi đi trước đi. Mục tiêu của ta quá lớn, lần này lại đến Thiên Thành. Đợi xong chuyện ở Thiên Thành, ta sẽ đi tìm ngươi và Ứng Minh Quân để cảm ơn.” 

 

Dao Quang nghĩ thấy cũng phải. Dù rất muốn khuyên Dương Bách Xuyên đừng vào Thiên Thành, nhưng thấy Thỏ gia bên cạnh, nàng ta đành nhẫn. Dù sao nàng ta là người của Đệ Nhất Thần Phường ở Thiên Thành, có ủng hộ Dương Bách Xuyên cũng chỉ làm âm thầm, không thể công khai. 

 

Dao Quang gật đầu: "Được, các người bảo trọng." 

 

Đôi bên chia tay. 

 

Thỏ gia nói: "Lại đây. Ta đưa các ngươi đi.” 

 

Dương Bách Xuyên và Thiên Cơ nghe vậy, đứng sát bên Thỏ gia. 

 

Ngay sau đó, hai người chỉ thấy thân thể bồng bềnh, nháy mắt đã vọt lên vạn dặm trên cao. Gió gào rít, cảm giác như di chuyển cực nhanh, gió lớn đến không mở nổi mắt. 

 

Mở mắt ra, Dương Bách Xuyên trợn tròn mắt khi thấy mình đã đứng trước cổng thành Thiên Thành! 

 

"Nhanh vậy sao?" Hắn không kìm được thốt lên. 

 

“Ngưng mây ngự gió. Ngươi cũng làm được, nhưng chưa nắm được phương pháp nhẹ nhàng hơn. Lúc khác ta dạy cho.” Thỏ gia nói. 

 

"Cảm ơn Thỏ gia." Dương Bách Xuyên mừng rỡ. 

 

Những thần thông hắn được học không nhiều, hầu hết toàn tự mày mò, chưa ai cầm tay chỉ việc. Dù là thuật ngưng mây ngự gió đơn giản, hắn cũng biết cần có bí quyết. Có Thỏ gia dạy thì quá tốt. 

 

"Xuyên nhi, có người đến.” Thiên Cơ sư nương lên tiếng, hơi căng thẳng. 

 

"Không cần lo. Đến thì đến. Không kiếm chuyện thì thôi,dám kiếm chuyện, ta không ngại thể hiện thực lực của mình ngay tại Thiên Thành này." Thỏ gia cười nói. 

 

"Từ giờ, thần điện Càn Khôn phải xuất hiện trước mắt hàng vạn vạn sinh linh Thần giới. Chẳng phải ngươi nói có Hỏa Thần vương với Ác Nhân bang tìm ngươi gây khó dễ sao? Vậy lấy bọn chúng khai đao.” 

 

Dáng điệu của Thỏ gia vẫn ung dung, như thể chẳng việc gì đủ khiến lão căng thẳng. 

 

Vừa dứt lời, một đội thiên binh của Thiên tộc đang đến gần bọn họ. 

 

"Lũ tôm tép." Thỏ gia khinh miệt, không buồn để ý. 

 

Cộng lại có năm mươi thiên binh. Đứng cách bọn họ hơn mười trượng thì dừng lại, rõ ràng nhắm vào bọn họ, hàng ngũ nghiêm chỉnh, sẵn sàng ứng chiến. 

 

"Tu vi không cao, đều là bậc Thiên Thần." Dương Bách Xuyên cũng không quá để tâm. 

 

"Chúng ta ra tay?" Thiên Cơ hỏi. 

 

Thỏ gia mở miệng: "Đợi đã. Có hai con kiến to còn tạm xem được đang tới. Không đúng, còn có hơn ngàn Thần Quân cũng xuất hiện. Ừm, thú vị đấy, ha ha.” 

 

Quả nhiên, vừa dứt lời, bốn phía trên không, sau lưng, những luồng thần quang lần lượt hiện ra. 

 

Vô số thần quang bao vây bọn họ. 

 

Dương Bách Xuyên nhìn một vòng, quả nhiên toàn là Thần Quân, kẻ yếu nhất cũng là Thần Quân trung vị. 

 

Ngay sau đó, hai luồng hơi thở cường đại lao đến từ hai hướng, một trước một sau kẹp chặt bọn họ. 

 

Đây là hai Thần Vương cao giai. 

eyJpdiI6IkROSzdsU2FcL2VOdG1CVFpKN01KbzhnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImtHbWNZc3NKN3VRcUp3aVwvbE1paGs4OUUrT25iNWpyb09BN2R4WUlTOFVKQ3Q1NVZiNk1SUEUycFFNYXdlQnluIiwibWFjIjoiODBkN2FkOTE3N2VjMjQyYzA0NGVlODE5NWU2ZjdlMzgzODY0OWI4Yjg4MjI4MWQyY2I4Nzg1ZmE2MzQxNDQ2YSJ9
eyJpdiI6IlVRUHgwWlNVdGYrMGxpdGFrdnV0bWc9PSIsInZhbHVlIjoiNk96TjZXVnRDR2Q2OURkSTdOeFlFeW1KTW9QcXAyRU1QTWlVRXpRS3h3YVR0QzdRMlwvQkYwdmYwMEpWdWdqZzRvR1JGZmlrUFgrQ09RQmdneEtPaERHOUVTeHhqXC9oaGgxWjJxaVpYSDBXQWJ5UXlSekdxN0dRV00wbGJDS3lKUlVJc2k0VkpUMmZYaHZHWVBZK0w2YjFHUGhROENSeStLcVBBaUNQMExVdjE0KzdcL0lBVDdBTHRWU0N5NWtuUU9aOEozeEQ2aStWbjNIQ2R3WTNORWU0Y0NoU1A2SHFueUdrZ1c4UFBpY0w2RThTMnJMZ3FJWUVcL0FRUmlQdkNDN0t0WjVFT2hheGZZb0VTVWlxbXdLVGxrT2tTZ09hcFo2MW9LbVhhQkc2T096UzhHZjBaeHJqSUZJVW1WWStPRERTZHdwc3Z0dzJveHFmMDFJWVFJQUtrVTF0Qml0QUdVUTF5NmFQXC9DbkVjSGRcL3cxdGZEZ0pmclpPOGtJUUxJOWxWdTI2N1JTQjE1VjlrQUU2djVkVk5pb1M2dnhIMitvaU9lVE1hUWRUeGpEQ3dCUWNSZlVsREFNNUNJd1NETUZTZmhpNHdSQ0xBQUZZUFRQQ1R3ck1GYWxFMFZMQWNYbXB5YUtjRGhGT3Zta01YYitQS01FNlpYaTJJRVRTb1BPT2JsaU9TbmczWjNBYWZFSjFKb3c0RnpxWFNZc3JzdkFSM3ZNSTFyd3NRcTlBUnluOVo4N0lrUitKTisxdEpCTVhqNHNnd1ZTVEc2NzI0TnJaWkdKQ3ZHQ2kzcUF6dEdYMW11eEk5emVjZHV2RVZXUFJBNWpzM2I5UGhVU2N0ZGZVUiIsIm1hYyI6ImQ1NzcwYWUwZDA3MWNhOTljYzc4MjAzMmQzYzBlNDczYmE2YTg5MjM1YmQwOGY3MjYyNTdmODk2NGIxOWNkZTIifQ==

Advertisement
x