Thứ ba là nghi vấn lớn nhất: lôi đình đầy trời trước đó đột nhiên xuất hiện trong hư không, thời điểm xuất hiện lại ngay sau khi Băng Phong Thần Vương tấn công con thỏ. Quan trọng hơn, tuy lôi đình nhiều như vậy nhìn rất đáng sợ nhưng đa số trong mắt Dương Bách Xuyên chỉ to bằng cánh tay, duy chỉ có đạo lôi đình quấn lấy Băng Phong Thần Vương là một con lôi long to bằng thùng nước, giống như cố ý nhắm vào Băng Phong Thần Vương vậy.
Xâu chuỗi những nghi vấn này lại thì thật không bình thường chút nào, khiến Dương Bách Xuyên không thể không nghi ngờ sự quái dị của con thỏ này.
Nếu đúng là trận lôi đình đó do con thỏ gây ra thì quá đáng sợ.
Trăm vị Thần Quân và một vị Thần Vương gần như hóa thành tro bụi chỉ trong chớp mắt.
Nếu đây là thủ bút của con thỏ, vậy nó khủng khiếp đến mức nào?
Vả lại, đối tượng bị tấn công còn có cả hắn và Dao Quang. Không nói đến hắn, Dao Quang cũng là cao thủ cấp bậc Thần Vương, kết quả cũng chẳng khác gì, đều không tránh khỏi đòn tấn công lôi đình.
Hiện giờ may mắn là cả hắn và Dao Quang đều còn sống, trong lòng Dương Bách Xuyên vẫn chưa hết bàng hoàng.
Thế nên lúc này khi đối mặt với con thỏ, hắn muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết nói gì cho phải...
Tuy nhiên, khi hắn còn đang lắp bắp chưa nói trọn câu, con thỏ lại thốt ra một câu khiến tim Dương Bách Xuyên đập thình thịch.
Chỉ nghe con thỏ cất giọng già cỗi hỏi: "Tiểu tử, bình Càn Khôn có phải đang ở trên người ngươi không?"
Câu nói này vừa thốt ra, mí mắt Dương Bách Xuyên giật liên hồi, theo bản năng lùi lại mấy bước để giãn khoảng cách với con thỏ.
Lúc này, lòng Dương mỗ lạnh toát.
Đây là người đầu tiên kể từ sau khi hắn lên Thần giới, à không đúng, phải nói là từ khi hắn bắt đầu tu đạo cho đến nay, người đầu tiên biết về bình Càn Khôn, đồng thời gọi chính xác được tên của bình Càn Khôn. Ồ không đúng, phải là một con thỏ già.
Người đầu tiên biết đương nhiên là lão đầu tử Vân Thiên Tà, điểm này không cần tính đến, bởi bản thân lão già chết tiệt đó từng ở trong bình Càn Khôn rồi.
Còn những người khác, ngay cả người thân cũng chỉ biết hắn có một món chí bảo không gian, chứ không hề biết nó tên là bình Càn Khôn.
Trong lòng Dương Bách Xuyên đang khổ sở không thôi. Kể từ khi tới Thần giới, hắn đã bị Thiên tộc của Tam Thập Tam Thiên Điện truy sát, sau đó lại đến đám tàn dư của Thần Điện Càn Khôn.
Đám sau này muốn đoạt lấy chí bảo của Thần Côn Càn Khôn từ trên người hắn. Dương Bách Xuyên nghĩ món chí bảo đó chắc chắn chính là bình Càn Khôn, nhưng đến tận bây giờ, đám tàn dư kia cũng không biết món bảo vật truyền thừa đó rốt cuộc là thứ gì, bọn chúng chỉ biết hắn có bảo vật, chứ không biết đó là bình Càn Khôn.
Vậy mà bây giờ, con thỏ già này vừa mở miệng đã gọi tên bình Càn Khôn, đối với hắn mà nói, chuyện này chẳng khác nào sét đánh ngang tai.
Phải làm sao đây?
Con thỏ này cũng muốn đoạt bình Càn Khôn của hắn sao?
Nếu con thỏ già này muốn cướp, Dương Bách Xuyên biết mình hoàn toàn không có sức phản kháng. Bởi vì con thỏ này quá quái dị, hay nói đúng hơn là quá mạnh mẽ, mạnh đến mức hắn không thể phán đoán nổi thực lực và thủ đoạn của nó.
Dương Bách Xuyên chưa bao giờ hoảng loạn và mất phương hướng như lúc này.
Hắn không biết con thỏ già này làm sao mà biết đến bình Càn Khôn, giờ phút này hắn chỉ lo lắng, nếu bình Càn Khôn bị lão thỏ đoạt mất, hắn phải làm sao?
Nói cho cùng, hắn có được ngày hôm nay đều là công lao của bình Càn Khôn, bình Càn Khôn chính là mạng sống của hắn.
Nó không đơn thuần chỉ là một món chí bảo bản mệnh bình thường.
Nếu lão thỏ muốn đoạt lấy bình Càn Khôn trên người hắn, tất nhiên cũng sẽ giết hắn. Bởi vì sau khi bình Càn Khôn được hắn luyện hóa, nó đã trở thành chí bảo bản mệnh, chỉ sau khi giết hắn thì bình Càn Khôn mới trở thành vật vô chủ, bằng không kẻ khác không cách nào lấy đi được.
Chẳng lẽ bây giờ đến cái mạng nhỏ cũng không giữ được sao?
Trong lòng Dương Bách Xuyên nghĩ ngợi mông lung, nhưng trên mặt lại cố tỏ ra trấn tĩnh, nói: "Bình gì mà bình, trên người ta chẳng có gì cả..."
"A ha ha ha..."
Đúng lúc này, lão thỏ lại ngửa mặt lên trời cười lớn.
Lão thỏ cười lộ ra hai chiếc răng cửa đặc biệt lớn, trông vừa hài hước vừa buồn cười, nhưng Dương Bách Xuyên lại chẳng thể cười nổi, trong lòng chỉ thấy từng đợt lạnh lẽo run người.
"Phù... phù..."
Dương mỗ không tự chủ được mà hít thở sâu, thầm nghĩ: "Thôi vậy, là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi. Chuyện gì đến sẽ đến, nếu con thỏ này thực sự muốn cướp bình Càn Khôn, vậy cũng chỉ đành nhận mệnh thôi, có lẽ đây là ý trời."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất