Dương Bách Xuyên hiểu hắn phải giết lão Nhị trước, nếu không sẽ cực kỳ rắc rối. 

 

 

Nhắm vào lão Nhị, hắn chắc chắn sẽ phải gánh đòn của Vũ Tu Thần Quân. Hắn chỉ có thể liều một phen, thúc giục chiến giáp Hắc Ám và Bát Quái Tiên Thiên Đồ để thủ. 

 

Hắn đã hạ quyết tâm giết chết lão Nhị, mặc kệ đòn tấn công của Vũ Tu Thần Quân. 

 

Kiếm vừa rút ra, kiếm quang đã hoàn toàn bao phủ Trụ Tu Thần Quân. Dương Bách Xuyên không trông mong giết luôn được đối phương trong một đòn, vì hắn từng thấy lão Nhị lĩnh ngộ cả lực Phong Vân ngoài Đại Ngũ Hành. 

 

Quả nhiên, lão Nhị gầm lên: "Ngũ hành gia thân, phong vân tại thiên!" 

 

Khi kiếm khí của Dương Bách Xuyên lao đến, lão Nhị gầm lên phản kích. Vừa rồi chịu thiệt dưới tay Dương Bách Xuyên, lần này hắn ta không dám lơ là. 

 

Ầm! Ầm! Ầm! 

 

Kiếm khí va chạm với lực Phong Vân tạo ra một tiếng nổ trầm đục. 

 

Đùng! Đoàng! 

 

Phụt! 

 

Cùng lúc ấy, lưng của Dương Bách Xuyên bị Vũ Tu Thần Quân đánh trúng. 

 

Sức mạnh khủng bố giáng xuống, dù có Tiên Thiên Bát Quái Đồ và chiến giáp Hắc Ám bảo vệ nhưng hắn vẫn bị thương, phun máu. 

 

May mà vẫn trong phạm vi chịu đựng. 

 

Hắn nghiến răng, tiếp tục thúc giục chiến giáp Hắc Ám và Tiên Thiên Bát Quái Đồ. 

 

Lần này thì đánh cược tất cả. 

 

Ngay lúc bị Vũ Tu Thần Quân nện lên lưng, hắn bước lên, giơ cao kiếm Đồ Long, đồng thời thúc giục thần lực Đạo Chủng, rồi rót sưc mạnh Thần Điện Trong nháy mắt, uy lực tăng gấp bội. 

 

"Chết đi!” 

 

Dương Bách Xuyên bổ một kiếm xuống người Trụ Tu Thần Quân. 

 

"Lão nhị!" Vũ Tu Thần Quân giận dữ, lại đấm một quyền về phía Dương Bách Xuyên. 

 

Hắn ta biết lão Nhị không cứu nổi nữa. Cũng không kịp cứu. 

 

Tên Dương Bách Xuyên này đúng là kẻ điên, hoàn toàn mặc kệ đòn tấn công của hắn ta, dốc hết sức giết chết lão Nhị. 

 

Nhờ có chiến giáp cao giai và Tiên Thiên Bát Quái Đồ nên Dương Bách Xuyên mới dám không để ý đến đòn tấn công của Vũ Tu Thần Quân. 

 

Hắn phải giết lão Nhị. 

 

Một kiếm này khiến mí mắt Vũ Tu Thần Quân giật mạnh. 

 

Hắn ta cảm nhận rõ ràng uy lực chiêu kiếm của Dương Bách Xuyên tăng lên mấy lần, ẩn chứa một loại lực lượng mà hắn ta chưa từng thấy. Giống như quy tắc Áo Nghĩa. 

 

Vũ Tu Thần Quân chấn động, chẳng lẽ trên người tên này còn có lực lượng tầng thứ cao hơn? 

 

Nhưng hắn ta đã không cứu nổi Trụ Tu Thần Quân. 

 

"Đại ca cứu… A!” 

 

Dù Trụ Tu Thần Quân đỡ được đợt công kích đầu, nhưng không cách nào đỡ nổi nhát thứ hai. 

 

Chính hắn ta cũng cảm nhận được, kiếm này của Dương Bách Xuyên đã vượt xa mức mà một Thần Quân đỉnh phong có thể thừa nhận. 

 

Trong tiếng hét thảm, bị một kiếm chứa sức mạnh Thần Điện Càn Khôn và thần lực Đạo Chủng chém lên người, thân thể hắn ta nổ tung, hoá thành bãi máu rồi tan biến trong trời đất. 

 

Phụt! 

 

Dương Bách Xuyên lại bị Vũ Tu Thần Quân đánh trúng, phun thêm một ngụm máu. Nhưng lần này hắn lại cười. Cuối cùng cũng giết thêm được một tên. 

 

Lau vệt máu nơi khoé môi, khắc văn trên chiến giáp Hắc Ám và Tiên Thiên Bát Quái Đồ đều đang vận chuyển. Hắn quay người nhìn Vũ Tu Thần Quân, nói: "Tiếp theo đến lượt ngươi." 

 

"Đồ điên! Ngươi là đồ điên." Vũ Tu Thần Quân rủa Dương Bách Xuyên, nghiến răng căm hận xen lẫn bất lực. 

 

Hắn ta rất mạnh, nhưng chiến giáp và Tiên Thiên Bát Quái Đồ trên người Dương Bách Xuyên còn mạnh hơn. 

 

Hai lần tấn công toàn lực mà vẫn không phá nổi phòng ngự của đối phương, chỉ khiến Dương Bách Xuyên phun hai ngụm máu. 

 

Khoảng cách để giết chết hắn còn rất xa. 

 

Vũ Tu Thần Quân biết, hôm nay khó mà yên ổn được. 

 

"Ha ha ha, ngươi nói đúng. Lão tử chính là kẻ điên, một kẻ bị Thiên Điện 33 các ngươi bức đến phát điên. Mẹ kiếp, ta với các ngươi không oán không thù, vậy mà vừa đến đã liên tục đuổi giết. 

 

Đến đây! Lão tử đầu trọc không sợ bị nắm tóc. Hoặc ngươi chết, hoặc ta chết. Kể từ hôm nay, các ngươi đến bao nhiêu, ta giết bấy nhiêu. Sẽ có một ngày lão tử đánh đến Thiên Điện 33, giết cái tên Đế Tôn chó má kia. Một lũ rác rưởi, ngồi chễm chệ trên cao, muốn giết ai thì giết à? Muốn giết lão tử thì cứ tới đây!” 

 

Dương Bách Xuyên cười lớn, hai mắt đỏ lừ. Lúc này hắn có chút điên cuồng. Bị đuổi giết quá lâu, hắn thực sự đã bực đến phát điên. 

 

Cái gì mà con của kiếp nạn, Đế Tôn Chí Tôn, Càn Khôn Thần Tôn, liên quan quái gì tới ta? 

 

Vừa đặt chân lên Thần giới, hắn đã bị dán cái nhãn đó, rơi vào vòng đuổi giết. 

 

Đám thiên tộc của Thiên Điện 33 như cao dán chó, lần nào cũng lần ra được hắn, mỗi đợt lại mạnh hơn đợt trước. 

 

Nhưng thì sao? Hết đợt này đến đợt khác, không phải cuối cùng cũng bị hắn giết sạch đó sao. 

 

Vẻ mặt Vũ Tu Thần Quân không còn bình tĩnh nữa, hắn ta thở hắt một hơi. Ngay sau đó, cả người chấn động, hơi thở bắt đầu điên cuồng tăng vọt. 

eyJpdiI6IldHT20wVHVVN0FXc2ZEekwzUkZhSUE9PSIsInZhbHVlIjoieWE3VmtDQ09ROFk3TVQxdUhwUmRIcm9Wb01FbkxsdjNYYTUrSHYyTitrUDdmQkc4MmdWM2l0UU9ZanBUbCtCSCIsIm1hYyI6IjZiNmYzMTU5NzQzYmRiOTI4MjcxYTJmZjJkZGZhMGJhMzIyYjZiNzA3NmQ0YTdmNDViNTJiMjYyNDUwZWMyYjkifQ==
eyJpdiI6ImtnTTlERmdSdTN4N1wvV283eW1XK3BRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImlJaTE0QW8xTjUrYmVMNjlVdXVlQ3NuaVlCMW9YdWhnVDVHbFhoa2FwZU5wR3RXWk5KOHVhNXl4M3FQUTR6cEdncTlGb3lSa3QzVE9pS1hhdXlZTFB0aXE0S21pNmw3RVQ4bGF6SllEeVg2VG80akFPcnVyS0VETDhucXBjZ1RCVnRQTWdmWVdkbWRaTnFHRFFOODR4UVQ5eTZEaGZHazd4dGVpQ2xUUkd4UDdcL0NQdStZM0dhbDVnN3BGUGZYVmttT2E4VWlrOEdWeXhGYlJSK0h0Z3ZjTHRLalZ6b3NHNjlkdW93dnFpS1l4NXZxRVRNMHFqdW9LMzFHTGtwV01HUExFbjFxV1wvZkx6b1p3S1Boc3V5MlN6bzdKMG9jdTFMTG5RbllNdjE3bzdTRFRXdTdPa0J0MWtXSnVibk1PR3FrMythMFErdDllbUVDZHpiQWdzdXUwM2FvaEVQMVpTUjkxaWs4MFBiVXI3KzJWV0hQVXhcLzg1VjBXQlFMdGNSMlNEd0d1clF1Z29sd291UWQwWWZzK3VRT0s5ZXM4aXJOZzlhc29wNU9qSkNzaDVcL0NBa0ZUT3BkU1RyYW84M1BJIiwibWFjIjoiNGU3MDk4OGM3MDk3MTFiODJkZjZmYmZiMDljNjA0YWEwYzYxMGM1ZTdmMzYwNTgwMTYxYzhmNmI4Y2Y2ZDY5NCJ9

Advertisement
x