Hai con thú Thiên Ma là những dị thú đầu tiên hắn thu phục ở Thần giới, nên hắn không muốn chúng chết oan. 

 

Nhưng đối mặt với cục diện này, ngay cả hắn cũng không biết kết cục ra sao, chỉ đành nói được đến vậy. 

 

Đối với Tam Nhãn và A Mãnh, tuy hắn cũng muốn che chở, nhưng không thể thu chúng vào bình Càn Khôn vì hắn cần chiến lực của chúng nó. 

 

Dẫu vậy, hắn không dám đảm bảo hai bọn chúng sẽ ra sao. 

 

Chỉ có thể phó mặc cho số mệnh. 

 

“Khè khè khè ~” 

 

“Gào gào ~” 

 

Nghe chủ nhân dặn, hai thú Thiên Ma gầm lên, như đang tuyên thệ sống chết với chủ nhân. 

 

Trong cục diện này, ngay cả thú Thiên Ma cũng cảm thấy áp lực khủng khiếp. 

 

Dương Bách Xuyên không nói gì thêm. 

 

Trong lòng vừa động, chiến giáp Hắc Ám phủ lên người, che kín từ đầu đến gót, chỉ lộ ra đôi mắt kiên định. 

 

Bộ giáp đen kịt tỏa ra ánh sáng tối tăm, phù văn trên giáp chuyển động, áo choàng đen đỏ bay phập phồng trong gió, phát ra tiếng ào ào. 

 

Phía xa, Hoàng Tu Thần Quân nhìn dáng vẻ quyết tử của Dương Bách Xuyên, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo. 

 

Hắn ta bước lên một bước, lạnh lùng nói: "Ta là Hoàng Tu của Thiên Điện 33. Dương Bách Xuyên, ngươi còn muốn phản kháng ư?" 

 

Nghe kẻ áo trắng tự xưng là Hoàng Tu của Thiên Điện 33 và gọi đúng tên mình, Dương Bách Xuyên cũng không thấy lạ. 

 

Hắn từng nghe Dịch Thiên Hành nói quan về Thiên Điện 33, đây là thế lực thống trị của Thiên tộc, lực lượng tối cao dưới trướng Đế Tôn. 

 

Bọn chúng truy sát hắn mấy lượt. 

 

Lần trước ở mạch khoáng thần thạch ở chiến trường cổ, bọn chúng phái ra hai mươi Thiên Thần, cuối cùng bị hắn giết sạch. Sau đó hắn tới Thiên Thành, Thiên Điện 33 tạm thời im tiếng. 

 

Hắn biết mình trốn được bọn họ một thời gian, nhưng cũng hiểu sớm muộn cũng sẽ tìm ra hắn. 

 

Thiên Điện 33 quá mạnh, hơn nữa hắn là đứa con của kiếp nạn lớn được Đế Tôn điểm danh phải trừ khử, muốn tìm thì kiểu gì cũng tìm được. 

 

Lần này đúng như dự đoán, rõ ràng chúng đã bắt tay với Ác Nhân bang để đối phó với hắn. 

 

Nhưng cũng chẳng sao, điều đó quá bình thường. 

 

Thiên Điện 33 là thế lực đứng đầu Thiên giới, chỉ đạo một Ác Nhân Bang có gì khó. Huống chi hắn đã giết mười hai ác đồ của Ác Nhân Bang. 

 

Lần này có vẻ Hoàng Tu Thần Quân là kẻ chỉ huy Ác Nhân Bang. 

 

Nghe Hoàng Tu nói thế, khóe miệng Dương Bách Xuyên cong lên, phun hai chữ: "Đồ ngu." 

 

"Vô lễ!" Kẻ áo đen bên cạnh Hoàng Tu gầm lên: "Tiểu tử, vị này là một trong tám Thần Quân của Thiên Điện 33, Hoàng Tu Thần Quân. Chỉ một ngón tay là đủ bóp chết ngươi. Biết điều thì quỳ xuống chịu tội, chúng ta sẽ cho ngươi toàn thây." 

 

"Tám Thần Quân cơ à? Ta sợ quá cơ." Dương Bách Xuyên cười gằn, rồi hất cằm: "Còn ngươi là thứ gì?" 

 

"Bổn quân là Dị Tu Thần Quân của Ác Nhân bang. Ngươi đã giết mười hai thuộc hạ của ta, hôm nay ta phải khiến cho thần thai của ngươi cũng phải diệt.” 

 

"Muốn khiến thần thai của lão tử diệt còn phải xem lũ rác rưởi các ngươi có bản lĩnh không. Thần Quân cái con khỉ! Trong mắt lão tử, các ngươi chỉ là một đám gà vườn chó xóm. Ha ha ha!" 

 

"Bắt hắn! Băm thành thịt nát, diệt cả thần thai." 

 

Lúc này Hoàng Tu Thần Quân cũng nổi giận. Đã lâu không ai dám ngông nghênh trước mặt hắn ta như thế. 

 

Hoàng Tu Thần Quân cảm thấy mình bị tên phi thăng giả hèn mọn này sỉ nhục. Hắn ta lạnh lùng ra lệnh cho Dị Tu Thần Quân, mệnh lệnh hắn ta nhận chỉ có một, để Dương Bách Xuyên biến mất vĩnh viễn. 

 

"Giết!" 

 

Dị Tu Thần Quân vung tay, ra lệnh cho tám Thần Quân thượng vị bên cạnh và hơn ngàn Thiên Thần thượng vị phía sau xông lên. 

 

Trong mắt Dị Tu Thần Quân, giết Dương Bách Xuyên là chuyện vô cùng dễ dàng, không cần hắn ta phải ra tay, càng không cần Hoàng Tu ra tay. 

 

Không phải hắn ta xem thường, mà là thực tế, Dương Bách Xuyên chỉ là một Thần Quân trung vị. Dẫu cộng thêm hai con thú Thiên Ma bên cạnh, cũng chẳng là gì cả. 

 

Lần này, hắn ta mang theo tám Thần Quân thượng vị và hơn ngàn Thiên Thần thượng vị. Dù Dương Bách Xuyên có ba đầu sáu tay, cũng chỉ có đường chết. 

 

Một tiếng lệnh vang lên, tám Thần Quân thượng vị đồng loạt lao về phía Dương Bách Xuyên, hơn ngàn Thiên Thần thượng vị kết trận vây giết. 

 

Ngay sau đó, Dương Bách Xuyên bỗng phóng lên cao, lao thẳng vào bầu trời. Tam Nhãn và A Mãnh hú dài, nghênh đón tám Thần Quân thượng vị đang lao tới. 

 

Giữa không trung, tay Dương Bách Xuyên lóe sáng. Tiên Thiên Bát Quái Đồ đã nằm trong tay. 

 

"Tiên Thiên Bát Quái, nuốt trọn trời đất, mở!" 

 

Tiên Thiên Bát Quái Đồ bùng nổ ánh thần quang chói lòa. 

 

Ầm! 

 

Rồi nó hóa thành kích thước khổng lồ che trời lấp đất. Tám đạo phù văn đồng loạt bừng sáng, xoắn lại thành một cơn lốc khổng lồ. 

 

"Tiên Thiên Bát Quái Đồ! Tại sao tên này lại có Tiên Thiên Bát Quái Đồ của Phục Hy? Lùi xa ra trăm dặm.” 

 

Sắc mặt ung dung của Hoàng Tu Thần Quân lập tức biến đổi. Hắn ta giật mình quát lớn, thần quang bùng nổ, lùi ra xa. 

 

Dị Tu Thần Quân cũng thấy không ổn, theo bản năng cũng lùi xa. Chỉ trong chớp mắt, cả hai đã rút xa trăm dặm, chạm đường chân trời. 

eyJpdiI6IlwvMkV6R0JJaE0rOFdYaGZaNWtzMUxBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjZKSWxDSW9yWjdcL1hwTk9yZTBsd1Z4aVFOcDh0XC9kZXJmSDllTFE2WmNxbkpuaHB1enpOZThhR0dybTFlbkRIdyIsIm1hYyI6ImI2NTM3NGMzYjJlZDEyYzRkMTI0NjdkMWVmNzg0MDAwOWI3ZjZlNmFjNjZlZmE3NWU5Y2EyMjBiZTY4MDM5MGQifQ==
eyJpdiI6IlhoMFk3UFwvd1hEUzNpTFYzQ09BNGFBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkpSbFdjMndkSjI2UXMxNHNsdXoyZmxuT0kyY0ZKQVwvZGN0YVFMazkrOG5ZSjBpemJzRFZ5ZUV6QTJFU0FxSHV3eEhNblB6QXRHcFlFaEw1U0pvN1BDemdIS2d1bFVLXC9VZ3Q4aGEyaXZrallHdGRXbUVINWt3OFJXMlFrbVA5RGswaHV3UHJ0NnpUSk9KTG5xWkk0ZDJkejFjMmtYU2RSNFwvSDVha1hiS2hXY0dKV0pOdjVLb3BwSm53RWVoSTJicFwvVzNZT3BWb0xTaUdpbUJLVUEzZXhCbHMrUHlEbWNBSElUWWphXC9mUXBkRVdtbjlma0VOYmRPUVhkcWlcLzllZmwzb1dhVWd6TVpFK1dtSStaZkhDN0RheDFNSlQwbnI3TnJoRGNnbDdscWpaZ2Iwa1wvaEtKeUNBRklqUDlxOENVaWtOVFd5Qkp1VVZDaGNZZFQ1elN0eERESWJPc3hUdW9oK2ljK0FhTWZYY004K21uWm9rbzBXK3ZwdU01aEpZTEdPNFFmajI3akhPQ2hKXC8yRlVPN3Y4RE1oYVYzK2Y1T3BpYUFCekEyNVBmU0RZbDZqS0hDQ1J6cGlRM2tnenMrUkdkRGVPNU4rOVE3MFNPaHY0allcL2R3PT0iLCJtYWMiOiJlODEwNTBlMjBmYmRmMTFmZmI1ZDkwNTdlYTU4NzI3YTgwMzcwZWQwNDY2YjlhOTkwZWEyNzM5YWI3MTU3NzI5In0=

Advertisement
x