Năm thứ mười.
Toàn thân Dương Bách Xuyên đã bùng nổ thần quang, thần lực bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới, xuyên qua các khiếu huyệt rồi hội tụ vào thân thể hắn.
Mười năm liền chuyên tâm tu luyện, cuối cùng hắn cũng đã bước vào Thần Quân sơ giai.
"Phù, cuối cùng ân chủ cũng hoàn thành rồi." Ở bên cạnh, Phan Vô Cực khẽ thở phào.
Năm năm trước, A Mãnh phát hiện có một lượng lớn thần linh tràn vào rừng Yêu Quang, có khoảng nghìn người đang truy lùng bọn họ. Dẫn đầu đội ngũ là một dị tu Thần Quân đỉnh phong của Ác Nhân bang.
Đó là tin tức A Mãnh thăm dò được. Sau đó, chính Phan Vô Cực cũng đã tự mình đi ra một chuyến, kết quả lại càng khiến lão ta lo lắng hơn.
Nhưng khi ấy Dương Bách Xuyên khi ấy vẫn còn trong trạng thái bế quan, không thể quấy nhiễu, đành phải kiên nhẫn chờ đợi.
Thành ra mấy năm trời Phan Vô Cực và Thiên Cơ lúc nào cũng nơm nớp, chỉ sợ bọn người kia lần ra chỗ bọn họ tu luyện.
May mà nơi này kín đáo, là một hốc cây do A Mãnh tìm được.
Rừng Yêu Quang rộng lớn như thế, muốn tìm ra ngay cũng không dễ dàng.
Tóm lại, lúc này khắp rừng Yêu Quang đang xuất hiện một lượng thần linh dày đặc, không thể tiếp tục nán lại trong hốc cây. Một khi bị Ác Nhân bang phát hiện, đến lúc đó bọn họ sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Về sau Phan Vô Cực cũng không dám ra ngoài nữa, chỉ sợ bị người ta phát hiện.
Giờ thì tốt rồi, cuối cùng Dương Bách Xuyên cũng đột phá.
Nhưng còn chưa kịp mừng, Phan Vô Cực và Thiên Cơ đã nhận ra tình hình có lẽ càng tệ hơn.
Bởi lực hút thần lực trên người Dương Bách Xuyên vượt xa tưởng tượng của họ, xoáy thành một vòng xoáy nhìn rõ bằng mắt thường, phạm vi bùng nổ lan ra rất nhanh, chỉ chốc lát đã khuếch tán tới mười dặm.
Thần lực trong vòng mười dặm đều bị hắn hút cạn vào cơ thể. Tệ hơn nữa, vòng hút còn đang mở rộng với tốc độ chóng mặt. Cứ đà này, sớm muộn gì cũng sẽ kinh động kẻ địch trong rừng Yêu Quang, chẳng khác nào tự nói mình đang ở đây.
Phan Vô Cực nhịn không được định ra tay cắt đứt việc đột phá của Dương Bách Xuyên, nhưng bị Thiên Cơ chặn lại.
Bà nói: "Đột phá đại cảnh giới vô cùng khó. Đừng làm gián đoạn bước ngoặt của Xuyên Nhi. Nó dùng thần đan tu suốt mười năm, đủ thấy thiên phú phi phàm. Giờ mà cắt ngang, khác nào chặt đứt mười năm khổ tu. Chúng ta ra ngoài hộ pháp. Cầu sao trước khi bọn người kia nhận ra, Xuyên Nhi kịp kết thúc. Nếu không kịp thì liều mạng ngăn lại."
"Nương nương nói đúng. Do ta quá nôn nóng, nghĩ chưa chu toàn. Vậy làm theo lời nương nương." Phan Vô Cực lập tức đáp.
Giờ lão ta cũng đã bước vào Thần Quân. Cứ tưởng đời này không có cơ hội đột phá, nào ngờ nay lại thành. Tất cả đều nhờ Dương Bách Xuyên.
Với Phan Vô Cực, được nếm trải sức mạnh của Thần Quân thế này, có chết vì ân chủ lão ta cũng chịu.
Ngay sau đó, Phan Vô Cực và Thiên Cơ rời hốc cây. Hơn nữa bên ngoài có Tam Nhãn và A Mãnh, cho dù kẻ địch có tìm được thì bọn họ cũng có thể kéo dài thời gian cho chủ nhân.
Mười năm qua, hai thú Thiên Ma đều dùng Phá Cảnh Đan. Hiệu quả với Tam Nhãn thì không quá rõ, đạt đến Tam Cảnh đỉnh phong, chỉ còn thiếu chút nữa thì có thể đột phá Tứ Cảnh, tương đương với Thần Vương, dẫu vậy đột phá Tứ Cảnh chỉ là chuyện sớm muộn. Còn A Mãnh thì đột phá một tiểu cảnh, lên Tam Cảnh thượng giai, tương đương Thần Quân thượng vị.
…
Dương Bách Xuyên đang ở thời khắc then chốt của đột phá, thần lực bốn phương đã bị hắn thu nạp vào cơ thể.
Trong thần hạch, hay nói cách khác là trong đạo chủng của hắn, mười mầm đạo thụ tiếp tục trưởng thành, mọc thêm một chiếc lá non, thân mầm cũng cao thêm một tấc.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất