Tuy nhiên, Dương Bách Xuyên cũng chỉ thổ huyết chút ít mà thôi, vừa rồi hắn chỉ mới dùng thần lực thuần túy chứ chưa kích hoạt phòng ngự của chiến giáp, vì hắn muốn thử xem thực lực bản thân tới đâu. 

 

 

Nếu hắn huy động sức mạnh của Thần điện Càn Khôn và chiến giáp Hắc Ám, hắn tự tin có thể đấu một trận sòng phẳng với tên thủ lĩnh Thiên Thần Quân của bang Ác Nhân này. 

 

Hơn nữa, trên chiến giáp Hắc Ám hiện tại có một "lợi khí", đó chính là đôi vuốt của Yêu Hoàng Hắc Ám luyện hóa thành găng tay chiến giáp. Trong lúc chờ đợi, hắn đã vào trong bình Càn Khôn tìm Tam Nhãn nhờ bôi độc dịch lên găng tay chiến giáp. 

 

Tam Nhãn là Xích Luyện Xà - Thiên Ma Thú Tam Cảnh đỉnh phong, mang kịch độc, cấp bậc tương đương Thiên Thần Quân. Nếu bàn về thực lực thật sự, Thiên Ma Thú chắc chắn mạnh hơn Thiên Nhân cùng cấp. 

 

Vì vậy, Dương Bách Xuyên chẳng có gì phải lo lắng. 

 

Hơn nữa, trong lòng Dương mỗ còn đang ủ mưu, chuẩn bị để Tam Nhãn và A Mãnh xuất hiện vào thời điểm thích hợp, sau đó tung đòn bất ngờ cho lũ tạp chủng bang Ác Nhân này một bài học nhớ đời. 

 

Về phần tên thủ lĩnh Thiên Thần Quân của bang Ác Nhân, sau lần giao phong này, tâm thế gã ta càng thêm vững tin, tên đầu trọc trông khí thế mạnh mẽ này đúng là mạnh hơn Thiên Thần thông thường, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Trước mặt một Thiên Thần Quân như gã ta, tất cả đều là kiến hôi, chẳng phải mới một chiêu đã trọng thương rồi sao? 

 

Nghĩ đến đây, gã ta nhe răng nở nụ cười tàn nhẫn. 

 

Cùng lúc đó, Thiên Cơ và Phan Vô Cực cũng bám sát sau lưng Dương Bách Xuyên ra tay. Hai người cầm thần khí trong tay đầy tự tin lao tới, nhưng những thành viên khác của bang Ác Nhân cũng lập tức hành động. 

 

Dù sao sự chênh lệch về đại cảnh giới và quân số là quá lớn, không phải thứ mà Thiên Cơ và Phan Vô Cực có thể đối phó, dù cầm thần khí, họ vẫn bị đánh bay ngay trong đợt tấn công đầu tiên. 

 

"Phụt!" 

 

"Phụt!" 

 

Cả Thiên Cơ và Phan Vô Cực đều thổ huyết. 

 

Dù là Thiên Thần thượng vị, nhưng trước mặt Thiên Thần Quân vẫn không đủ nhìn. Dưới đợt tấn công này, nếu không nhờ trong tay hai người bọn họ có thần khí gia trì, đổi thành Thiên Thần khác thì e rằng cú đánh đó đã khiến họ mất mạng. 

 

... 

 

Mà lúc này, Dương Bách Xuyên thấy Thiên Cơ sư nương và Phan Vô Cực bị đánh văng ra đến hộc máu thì lòng hắn không còn bình tĩnh được nữa. Hắn thầm mắng bản thân đã đánh giá thấp lũ tạp chủng này. 

 

Hắn nhún chân, kích hoạt chiến giáp Hắc Ám. 

 

"Ong!" 

 

Toàn bộ minh văn trên chiến giáp lóe sáng, phát ra tiếng run rẩy trầm đục. 

 

Lúc này, Dương Bách Xuyên khẽ động, đôi chiến ủng dưới chân phát huy khả năng gia tốc cực đại, "vèo" một cái, hắn đã xuất hiện chắn trước mặt Thiên Cơ và Phan Vô Cực, hỏi: "Sư nương, hai người không sao chứ?" 

 

Khi nói chuyện, mắt hắn nhìn chằm chằm vào tên thủ lĩnh Thiên Thần Quân của bang Ác Nhân. 

 

Thiên Cơ và Phan Vô Cực lúc này lòng đầy cay đắng. Không ngờ dù trong tay hai người có thần khí, họ vẫn không chịu nổi một kích trước mặt Thiên Thần Quân, đây chính là khoảng cách vách ngăn cảnh giới của tu sĩ Thần giới. 

 

"Khụ khụ... Không sao... Xuyên tử, con mau chạy đi! Thực lực của lũ tạp chủng này vượt xa dự tính của ta. Nghe lời sư nương, mau chạy đi!" Thiên Cơ xót xa nói, bà ấy chỉ muốn Dương Bách Xuyên thoát thân, bà ấy sẽ liều mình để cầm chân đám Thần Quân này, cho dù có vì thế mà phải trả giá bằng mạng sống cũng không tiếc. 

 

"Không, ta sẽ ở lại! Ân chủ, người và Thần hồ đi trước đi, để ta ở lại chặn bọn chúng." Lúc này Phan Vô Cực lộ rõ khí phách. Với lão ta, mạng này là do Dương Bách Xuyên ban cho lão ta, nếu không phải gặp được Dương Bách Xuyên thì lão ta đã chết từ lâu rồi. Khoảng thời gian đi theo Dương Bách Xuyên là lúc lão ta cảm thấy mình là một Thiên Thần có tôn nghiêm nhất. 

 

Trong lòng Phan Vô Cực tràn đầy sự cảm kích đối với Dương Bách Xuyên. Vào thời khắc sinh tử cận kề này, lão ta nghĩ đã đến lúc bản thân phải san sẻ gánh nặng để báo đáp ơn tri ngộ của ân chủ, thậm chí lão ta đã hạ quyết tâm sẽ tự bạo để mở đường máu. 

 

Nghe hai người trò chuyện, Dương Bách Xuyên lại dở khóc dở cười nói: "Mọi người nghĩ nhiều quá rồi. Chỉ mấy tên rùa rụt cổ này mà ta còn chẳng để vào mắt. Lát nữa hai người cứ tự chăm sóc tốt cho bản thân, đừng chủ động tấn công. Chuyện còn lại cứ giao hết cho ta, để xem ta chém chết lũ tạp chủng này như thế nào..." 

 

Trong lời nói của Dương Bách Xuyên toát lên một sự tự tin vô cùng mạnh mẽ. 

eyJpdiI6Ik9xZHhJU3FnaGc2czNsMGtCczI2XC93PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImdYT1E4UFlMUFFEaHlPWDR1VnhcL3FrTUc2QStHZnNHSFdYRG0zN2dQUVwvYzdmR3NBTWN3SFpwaW9oVm1GbnA2ViIsIm1hYyI6ImIzMWRmNmNmZWRmNjMzYjM5ZTczN2Q1YWUzOGFlNzhjYTY0ZmVmZjk0NDY1MTY3ODFiODhjMTk1ZTI5MGE5NTgifQ==
eyJpdiI6ImF4ODhpcW1EUWFDM2FoQlFtQk15TFE9PSIsInZhbHVlIjoiWlwvQkQ2UFUzekZPNlo3S2xCWmZhUG9HTGl3RUFVZEdxeDFhbUFwbElaZjVWNnZVQ3NkaWJRVkMzV1EyMkpsOVwvenJRZ3NVNWJaYk1GTURNMzJONGRrSUhRc294c3pFc3dzdkJ1XC9aOWlRZUtyQTNzKzdhOE4xZ3ZFVVZCd3hPYzlKaklyN2o2WjhVZ1Q0aEZXMXFVbzNVcXdkUld2cHpMXC8yaG1jSTJZcVlIRHRmZStqeHJCdVwvQWRGdzRhWmJYb0FmVjVsU093QlRka1JVM2lvaDVxTGtuZjk4TFFENFNBVExlenBLbmczWjgzM3JXOVJJWjR1bU5Ra0R2SlE0Q1Z4dkJaNE9nNHlcLzNKclIzakUyVDVIc05yMWVTaVwvbStQdDhUWGxUanI0ZTFnczExT0Z3RXhRcHZ1YnJCQThVOUNjdVNBRXRNaTJNdGpFOEZSUjROeEQ0UnZQRVNrS2ZvV2ZhSjRaMmdzQmN5TjM0aFZHRzFPV0FcL0hVbGtjd0JBbE1IK1NtemhuU2NDUGVrYWtcL3Z5aXo4QXJiXC9vbkR0Wnd4NEJMWVZqTlNGN3JxdHJkMnYzWWpqM1JBRGRPWStSXC85WmhpR0pBV0UwZ1g0XC9DYVpcL3VtYTJNSVlTOXNxMXZHSEJoV1EraGorY2gwMGVHVXdxeGlpYVNEaE9WM1ZLMDFZQkVKVlh1SnZsbmRJaFc3enVxNHZkdz09IiwibWFjIjoiZmJhZmJlYjA5ODZlOTI1MzkyMWY5MmEzMmNkYzUxNjQyNzlmYzRlNzdhOTNkOTc0YzA4ZTQ2MzQyZmU5NjhmZiJ9

Advertisement
x