Một đêm trôi qua.
Thiên Cơ tỉnh lại, tu vi khôi phục Yêu Thần thượng cấp, hơn nữa còn tăng đến Yêu Thần thượng cấp đỉnh phong.
Điều này cũng nằm trong dự tính của Dương Bách Xuyên, nếu sư nương không bị thương, tu vi của bà đã có thể đột phá đến cảnh giới Thiên Thần Quân.
Nhưng bây giờ có thể đạt tới Thiên Thần thượng cấp đỉnh phong cũng không tệ, ít nhất bà đã khôi phục, hơn nữa còn mạnh hơn trước kia.
“Chúc mừng tu vi sư nương đã tiến thêm một bậc.” Bách Xuyên đứng dậy đi đến cạnh Thiên Cơ.
“Lần này may mà nhờ có con.” Thiên Cơ cười gượng, mặc dù tu vi đã tăng lên nhưng bà không vui nổi, nhớ đến việc bị đám Thiên tộc bắt giữ, đó là một nỗi nhục, khó lòng nuốt trôi.
Đường đường là Cửu Vĩ Thiên Hồ, bây giờ tới Thần giới đã tiến hóa lên Cửu Vĩ Thần Hồ, một chủng tộc có tiếng ở giới Thần Thú, vậy mà lại bị người ta bắt đến chợ đen đấu giá.Với bà mà nói, đây là nỗi nhục vô cùng lớn.
Dương Bách Xuyên thấy dáng vẻ cười gượng của Thiên Cơ sư nương, đoán được sư nương mình đang nghĩ gì, hắn trịnh trọng nói: “Sư nương, người yên tâm, đám khốn kiếp kia không sống được lâu nữa đâu, đệ tử nhất định sẽ trút cơn giận này cho người.”
“Đứa trẻ ngoan, chuyện của sư nương con đừng lo nữa, ta tự có tính toán. Thiên Thành là nơi thị phi, hãy nhanh chóng rời khỏi đây.” Thiên Cơ vẫn rất yêu thương Dương Bách Xuyên, bà biết Dương Bách Xuyên muốn trả thù cho mình, nhưng bà biết rõ những Thiên tộc kia có thực lực như thế nào, bà không muốn để Dương Bách Xuyên gặp nguy hiểm.
Dương Bách Xuyên biết sư nương tự có cách của mình, bà chắc chắn sẽ tìm được những kẻ đã bắt bà, sau đó tìm chúng báo thù.
Nhưng hắn sẽ không để sư nương mạo hiểm lần nữa.
Hắn chưa nói cho sư nương biết tin tức của Dao Quang thăm dò được. Nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của sư nương, hắn biết Thần Hồ cao ngạo sẽ không bỏ qua, nếu đã vậy thì hắn sẽ nói tin tức mà mình dò hỏi được cho bà, cũng nói rõ kế hoạch để bày tỏ thái độ.
Dương Bách Xuyên nói cho Thiên Cơ sư nương biết tin tức hắn nghe được, hơn nữa hắn cũng định giết những kẻ ác kia.
Nói xong, thấy sư nương sốt sắng muốn từ chối, Dương Bách Xuyên kiên quyết nói: “Sư nương, con biết người muốn khuyên con đừng nhúng tay, nhưng con là đệ tử của người, là đệ tử của sư phụ, nếu đã gặp phải chuyện này, sao có thể khoanh tay đứng nhìn?
Hơn nữa bây giờ sư phụ không có ở đây, con là đệ tử thì nên thay ông ấy gánh vác. Với con, người là trưởng bối, là người thân, sao có thể không quan tâm? Bây giờ con đã có sức tự bảo vệ bản thân, người yên tâm, con sẽ không liều lĩnh. Đám người kia chỉ là một tiểu đội, con có đủ tự tin giết chúng, những chuyện không nắm chắc con sẽ không làm. Nếu người ngăn cản con, muốn tự đi báo thù, con sẽ không đồng ý, muốn đi thì phải cùng nhau đi.”
Thiên Cơ thấy Dương Bách Xuyên kiên quyết như vậy, bà biết có nói nhiều cũng vô ích: “Bỏ đi, nhưng chuyện này nằm ngoài tầm quyển soát của chúng ta, con không được hành động bốc đồng, biết chưa?”
“Sư nương yên tâm, con còn át chủ bài, đủ để đối phó với đám Thiên Thần Quân này.” Thấy Thiên Cơ sư nương đồng ý, cuối cùng Dương Bách Xuyên cũng cười.
Hơn nữa hắn cũng không hề nói khoác, bởi vì Tam Nhãn và A Mãng đều là Thiên Thần Quân, thực lực không yếu hơn đám người kia.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, giọng của Ứng Minh Quân vang lên: “Không phụ kỳ vọng của Vân lão đệ, tu phục xong rồi, nhanh lên xem thử.”
Nghe Ứng Minh Quân nói vậy, Dương Bách Xuyên vui mừng, có được chiến giáp của Yêu Hoàng Hắc Ám, hắn lại càng tự tin hơn.
“Sư nương, đợi con đi xem thử.”
“Đi đi ~”
Thiên Cơ không biết Dương Bách Xuyên và người trên lầu đang làm gì, bà cũng không hỏi.
Nhưng bà hiểu rõ, đệ tử này trò giỏi hơn thầy, tu vi bây giờ đã ngang với bà, trong lòng thầm than: “Lão già kia, đệ tử của ông mạnh hơn ông, có trách nhiệm hơn ông, ông...rốt cuộc ông đang ở đâu?”“Lão già” mà Thiên Cơ nhắc đến đương nhiên là Vân Thiên Tà, bà mạo hiểm tới đây đương nhiên là để tìm Vân Thiên Tà, nhưng đến bây giờ, bà mới chỉ đoán được Vân Thiên Tà xuất hiện ở hướng Thiên Thành, tiếc là chưa vào được đã bị người của Ác Nhân bắt mất.
May mà gặp được Dương Bách Xuyên, nếu không kết cục của bà sẽ vô cùng thê thảm, nghĩ lại mà vẫn còn sợ.
Nhưng Thiên Cơ cảm thấy may mắn hơn vì lão già kia thu nhận được một đệ tử tốt như Dương Bách Xuyên.
Cảm giác ấy xen lẫn cay đắng và nhẹ nhõm.
Đối với những thiên nhân đã bắt bà, Thiên Cơ căm hận đến thấu xương, thề phải nghiền chúng thành tro bụi
....
Dương Bách Xuyên lên lầu ba, hắn đẩy cửa bước vào.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất