Với Dao Quang mà nói, nếu lần này không thu phí, chợ đen bọn họ sẽ thiệt một khoản thần thạch lớn, nàng ta biết rất rõ giá trị của khối thần thạch này, nếu bán thành công thì địa vị của nàng ta ở Đệ Nhất Thần Phường sẽ cao hơn, điều này có ý nghĩa rất lớn với nàng ta.
Dao Quang vội vàng cảm tạ: “Đa tạ đại nhân đã thông cảm, xin ngài đợi một chút, ta lập tức sắp xếp đấu giá thần thạch.”
“Cứ tự nhiên ~”
Dương Bách Xuyên rất tùy ý.
Đợi Dao Quang rời đi, Phan Vô Cực vội vàng nói: “Chủ nhân, chúng ta sẽ đấu giá khối thần thạch này thật sao?” Phan Vô Cực cảm thấy đáng tiếc, đây là thần thạch cao cấp đó, nhất hiếm gặp, đặc biệt là cả một khối lớn như vậy, cho dù dùng để luyện chiến giáp thì cũng luyện chế được rất nhiều bộ, vậy mà chủ nhân lại không do dự mà mang đi đấu giá.
“Lão Phan, nhìn xa trông rộng lên, nếu nhờ có khối thần thạch này mà có thể kết bạn được với Đệ Nhất Thần Phường thì sau này sẽ có trợ giúp rất lớn, chủ nhân nhà ngươi có một số kẻ địch mà ông không tưởng tượng nổi, vậy nên sau này ta cần rất nhiều vật liệu kỳ lạ, hiếm có. Hơn nữa ta không thiếu thần khí, nếu đấu giá thành công khối thần thạch này thì ta cũng sẽ thu được một khoản kha khá, chúng ta không lỗ.” Dương Bách Xuyên hiếm khi giải thích cho Phan Vô Cực.
“Chủ nhân anh minh.” Phan Vô Cực nịnh nọt, ông ta cũng không hỏi nhiều, quyết định của chủ nhân luôn luôn đúng.
Hai chủ tớ đang nói chuyện thì cửa phòng mở ra, Dao Quang bước vào.
Nàng ta đặt một thần bài trước mặt Dương Bách Xuyên: “Đại nhân, đây là khế ước, sau khi đấu giá thành công, ngài có thể dùng thần bài này để đổi thần thạch ở bất kỳ phân bộ nào của Đệ Nhất Thần Phường, cũng có thể rút trong một lần.
Ngoài ra, đây cũng là thần bài cao cấp ở chỗ chúng tôi, nếu sau này có nhu cầu, ngài có thể dùng thần bài để tìm kiếm sự giúp đỡ của bất kỳ Đệ Nhất Thần Phường nào, người của chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Cả Thần giới chỉ có chưa tới chín trăm tấm thần bài cao cấp này, chúc mừng ngài đã trở thành bằng hữu với Đệ Nhất Thần Phường, tương lai nếu có bảo vật gì, xin đại nhân hãy gửi gắm cho chúng tôi.”
Dương Bách Xuyên nghe Dao Quang nói vậy thì nở nụ cười, mục đích cuối cùng của hắn đã đạt được.
Nhìn tấm thần bài vàng rực rỡ, cao cấp hơn hẳn của Phan Vô Cực, Dương Bách Xuyên thu lại rồi nói: “Đa tạ.”
“Việc nên làm, rất vui khi ngài lựa chọn Đệ Nhất Thần Phường chúng tôi, không biết nên xưng hô thế nào?” Dao Quang lên tiếng hỏi.
Dương Bách Xuyên đáp: “Ta họ Vân.” Hắn đương nhiên sẽ không nhiều lời, bởi vì trong buổi gặp kể cả Dao Quang vẫn luôn che mặt, hắn cũng sẽ không tiết lộ thông tin của mình để tránh rắc rối. Hắn hiểu rõ đây chỉ là cách giao tiếp của Dao Quang mà thôi, xưng hô có thể rút ngắn khoảng cách giữa họ.
“Hóa ra là Vân đại nhân.” Dao Quang đáp, giọng điệu cũng tự nhiên hơn rất nhiều.
Dương Bách Xuyên nghe cũng thấy xuôi tai hơn nhiều.
“Đúng rồi, đây là danh sách bảo vật sẽ đấu giá lần này, mời Vân đại nhân xem qua. Nếu ngài thấy món nào ưng ý thì cũng có thể nói với ta, ta sẽ tư vấn cho ngài.” Dao Quang nói xong, trong tay xuất hiện một cuốn sổ nhỏ đưa cho Dương Bách Xuyên.
Dương Bách Xuyên nhận lấy, cuối cùng cũng lấy được thông tin.
Mở sổ ra, Dương Bách Xuyên lật xem, quả nhiên hắn nhìn thấy rất nhiều bảo vật vô cùng quý giá, hơn nữa còn rất đầy đủ, thần dược luyện đan, vật liệu luyện khí, thần khí luyện chiến giáp, thi thể dị thú...thứ gì cũng có.
Nhưng thứ hắn muốn là Thâm Uyên Huyền Thủy, tay lật nhanh, cuối cùng cũng nhìn thấy nó ở trang thứ mười, một cái bình nhỏ dài ba tấc, bên trên ghi chép có mười giọt, giá khởi điểm là một vạn thần thạch.
Ngoài ra còn có ảnh minh họa, hình ảnh giống như nước Sinh Mệnh nhưng có màu trắng bạc. Thông tin mô tả ngắn gọn về môi trường hình thành và tác dụng, giống hệt như những gì hắn biết, quả đúng là vật phẩm cao cấp dùng để luyện khí.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất