Tiến lại gần, hắn thấy trên cổng thành khắc ba chữ lớn Đông Thành Môn. Tường thành cao chừng trăm mét, khắc văn dày đặc, hiển nhiên cả tòa thành cũng có trận pháp cường đại che chở. 

 

Vào trong Thiên Thành, Dương Bách Xuyên mới thở phào. 

 

Xem ra tạm thời hắn đã thoát khỏi sự truy lùng của tộc Thiên Nhân. 

 

Nhân lúc này, hắn định đi sửa chữa chiến giáp của Hắc Ám Yêu Hoàng. 

 

Việc đầu tiên là tìm một đại sư luyện khí đáng tin. Hắn không muốn mình bị chặt chém, hơn nữa cái cần sửa không chỉ có chiến giáp Hắc Ám Yêu Hoàng, còn cả một đôi vuốt của Hắc Ám Yêu Hoàng. Toàn bảo vật hạng nặng, nhỡ để người ta âm một vố thì đến lúc ấy có khóc cũng không lên lời. 

 

Dương Bách Xuyên vừa nghĩ vừa đi. Bất ngờ, có người lao sầm vào hắn. 

 

"Lão già, hôm nay ta phải đánh tàn phế ngươi.” 

 

Tiếng chửi theo liền sau. 

 

"Ai ya, tiểu huynh đệ, xin lỗi nhé!" 

 

Dương Bách Xuyên nhìn người vừa đâm vào mình, một lão Thần Nhân khoảng sáu mươi, nhưng tu vi lại là Thiên Thần thượng vị. 

 

Mặt mũi bầm dập, bị ba tên Thiên Thần thượng vị hùng hổ dữ tợn chửi rủa. 

 

Người này thuộc Thần tộc, giữa trán không có ấn ký, ba tên đối diện thuộc Thiên tộc, giữa trán có ấn. 

 

Mang tâm lý cùng tộc, Dương Bách Xuyên không hề nổi giận vì bị đụng vào mình, trái lại đưa tay đỡ lão ta dậy. 

 

Hắn thầm thở dài, chỗ nào mà chẳng có chuyện kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu, nơi nào có người là nơi đó có giang hồ, có áp bức, điều này ở đâu cũng đúng. 

 

"Không sao chứ?" Dương Bách Xuyên đỡ lão giả đứng lên, thuận miệng hỏi. 

 

Chỉ một câu đã khiến ba tên Thiên Thần hung ác phía đối diện quay sang hắn. 

 

"Ê! Tên kia, đừng có lo chuyện bao đồng. Biến sang một bên, không ta đánh gãy chân ngươi bây giờ.” 

 

Tiếng chửi khiến Dương Bách Xuyên cau mày, ngẩng lên nhìn thẳng vào bọn họ. 

 

"Giữ mồm cho sạch, không ta xé nát cái miệng thối của ngươi đấy." Dương Bách Xuyên vốn chẳng có thiện cảm với Thiên tộc, huống hồ lại gặp loại người này. 

 

Dù sao cũng chỉ là ba tên Thiên Thần, trong đó có một thượng vị, hai trung vị, không là gì với hắn cả. 

 

"Ồ, cũng láo ha, muốn chết phải không." Tên Thiên Thần thượng vị trung niên trợn mắt, cứ như nói thêm nửa câu nữa là ra tay dạy cho Dương Bách Xuyên một bài học. 

 

Lúc này, lão giả cuống quýt chen ra đứng chắn trước mặt Dương Bách Xuyên, vội vàng nói: "Bưu gia bớt giận, bớt giận. Xin hãy cho ta ba ngày, trong ba ngày, ta sẽ trả hết số thần thạch đã nợ. Chuyện này không liên quan gì đến vị đạo hữu này.” 

 

Nói xong, lão giả lại ghé tai Dương Bách Xuyên thì thầm: "Tiểu huynh đệ mau đi đi. Chúng là người của bang Ác Nhân trong Thiên Thành, không đụng nổi. Ta nợ thần thạch của họ, hôm nay không trả nổi thì cùng lắm để họ đánh một trận. Trong Thiên Thành, họ không dám giết người. Ngươi đi đi.” 

 

Dương Bách Xuyên cau mày, cũng hiểu đại khái, hoá ra là đòi nợ, người này nợ họ thần thạch. Nghe chừng bang Ác Nhân khá có thế trong Thiên Thành, đến mức mà lão giả, thân là Thiên Thần thượng vị cũng không dám đắc tội, lại còn nợ người ta trước. 

 

Lúc này, tên Thiên Thần thuộc bang Ác Nhân lạnh lùng nói: "Lão già, đừng tưởng ta không làm gì được ngươi. Ngươi nói ba ngày mấy lần rồi. Nếu hôm nay ngươi không trả hết số thần thạch đã nợ, tuy không giết được ngươi nhưng ta có thể phế bỏ tu vi của ngươi.” 

 

“Bưu gia, hôm nay ta thật sự không trả nổi. Xin cho ta thêm ba ngày nữa được không? Ta đã ném hơn vạn thần thạch vào Thiên Địa Phường của các ngài, chưa từng bùng nợ. Hơn nữa ấn ký thần thai của ta cũng nằm trong tay các ngươi, ta còn chạy đi đâu được.” Lão giả cầu xin. 

 

Tên Thiên Thần thượng vị được lão giả gọi là Bưu gia cười gằn: "Lão già, Bưu gia đã cho ngươi ba lần cơ hội, còn ngươi thì trốn chúng ta như trốn dịch. Bảo ta tin lão thế nào? Ấn ký thần thai thì có ích gì? Dù phá hủy thì cùng lắm cảnh giới của ngươi tụt chút thôi, chẳng có nghĩa lý gì. Ta chỉ nhận thần thạch. Hôm nay dù nói gì thì ta cũng không tin ngươi nữa. 

 

Giờ cho mày hai lựa chọn, một là ngoan ngoãn nộp thần thạch, hai là ta sẽ phế tu vi của ngươi. Tự chọn đi." Tên tự xưng là Bưu gia nhếch mép cười hiểm. 

eyJpdiI6Ing1WFFuVTNVSlBxZDk0Q1Jma1c1cUE9PSIsInZhbHVlIjoiYk5jZVVXazVjWVwvTGIwRXd3ZWNuQUkxSFwvVmIwZnM1MWlyazFvaGFET0FadHhZSVwveXNmbGtPZzlRUjJ4K3JFVSIsIm1hYyI6ImE5YTUwZjc5YTYzMDY5MTE1NjllZTk0MjdhODU4Njg3NzZiMTIyYzA2YWU4YWEyMTFlNDc4ZTM0MDYyNzU1YTUifQ==
eyJpdiI6IktTY0lVMjZFZTc3SlZFd1V3dGRzZFE9PSIsInZhbHVlIjoic2tTUVBSaTZZRHZnNFdaWHB4VWdNRXJcL3dYUzI3a2Vtd2d1ZW9KVklCRmZcL25FRm4wNlc2S3BRRjZ1OUtaSkpaalBpdk1DXC9hbWtJQVwvbUZyUFY1NHhuNlAya2wrYzRpYWFPRGNaa1lcL3NqeURvTUtPSTF5WTRwMEJcL1lkdWdDQTllS1MzQzdaUDczM3ZqdkcyeXNSczB2VVQrTEJsdlBSQ3BmY0YwWkZRYU9OQ0crWkd3MnhvSkdnak5JKytCQ1VaVFZVeU9lbGxadDJRNkhZSncrSDd3d3BjcnliSXAwYWVIem16Mm84NWNEcDZpRjZyWG9BVmtiMHhwblZkcURTVG9YNDI3UjZsSnJvY082Y0tMNjV4U0o0K04wRFduNURFUURYdmtCM2Nxbnd0dnJMWUdORGFsVWlWVFRUeEZZNW52QnZlMDlaSEJnTUxjaFU1MjdEQWJNYnZFRks2OWxFR1wvM2Jnd2Y4TUdzNmhpeVdaWENQaFNEeENUUVRTXC9BOUJteEp6Z1BGaFdJSFg2TFdlaDREQlJxbVhWRzZlbFFlV0JqUW5YWktwaFpJPSIsIm1hYyI6ImVhZTk1NWZiYWQwN2Y2OGVhY2I2MjU1NjgzNGRlMWY1YjAzZTNmYWRjNzVhMWYxNGQ3MmY1NWFlYmU2YjYwYjkifQ==

Dương Bách Xuyên cũng đã hiểu, lão giả này từng tới chỗ tương tự như sòng bạc. Hắn không ngờ Thần giới cũng có trò đó.

Advertisement
x