Dương Bách Xuyên không khỏi cảm thán, hắn không ngờ ở nơi này lại có thể nhận được một cơ duyên lớn đến vậy – Chiến giáp Yêu Hoàng Hắc Ám, tuy hiện tại nó chỉ là một bộ giáp nát, nhưng đó từng là chiến giáp của một cường giả chí tôn cấp Thiên Đạo Cảnh, lẽ nào lại là vật phàm? 

 

Chấn động hơn nữa là lời Bách Hiểu Sinh đã đề cập: đôi vuốt đen kịt kia chính là bản thể trảo của Yêu Hoàng Hắc Ám, dù cảm nhận không thấy có dao động khí tức gì, nhưng Dương Bách Xuyên biết chắc chắn nó không hề đơn giản. Một đôi vuốt từ bản thể của một Yêu Hoàng cấp Thiên Đạo, lại tu luyện đại đạo Hắc Ám, sao có thể tầm thường cho được? 

 

Dương Bách Xuyên biết rõ đây mới thực sự là vớ được món hời lớn. Bách Hiểu Sinh đã để lại phương pháp và các loại vật liệu cần thiết để sửa chữa chiến giáp. Dù bản thân Dương Bách Xuyên có thể không tự tay làm được, nhưng hắn có thể tìm người giúp, chỉ cần sửa chữa thành công thì chắc chắn thực lực của hắn sẽ có một bước nhảy vọt về chất, đặc biệt là nếu luyện hóa đôi vuốt của Yêu Hoàng Hắc Ám thành một đôi găng tay thì càng không thể tưởng tượng nổi. 

 

Trong phần giới thiệu của Bách Hiểu Sinh không nói rõ bản thể của Yêu Hoàng Hắc Ám là gì, nhưng có nhắc đến việc đôi vuốt này mang thuộc tính "Hắc Ám", còn loại hắc ám đó cụ thể ra sao thì tạm thời Dương Bách Xuyên vẫn chưa hình dung ra được. 

 

Hắn hít sâu một hơi, nén lại sự kích động, phất tay thu chiếc rương vào trong bình Càn Khôn, chiếc rương này cũng không phải làm từ quặng Thần Thạch thông thường như hắn tưởng, mà là chất liệu Thần Thạch Xích Kim, chính là thứ dùng để sửa chữa chiến giáp. Mọi thứ Bách Hiểu Sinh đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn chờ bước sửa chữa cuối cùng. 

 

Dương Bách Xuyên hạ quyết tâm nhất định phải sửa xong chiến giáp, đồng thời luyện hóa đôi vuốt Yêu Hoàng tích hợp vào bộ giáp đó, tuy hắn yếu về khoảng luyện khí, nhưng điều đó không ngăn cản việc hắn đi tìm người hỗ trợ. 

 

Thu hoạch lần này quả thực vô cùng to lớn, lẽ ra đã đến lúc phải rời đi, nhưng trước khi đi, Dương Bách Xuyên thuận miệng hỏi A Mãnh: "A Mãnh, chỗ ngươi còn bảo vật gì nữa không thì đem ra hết đi, lần này rời đi có lẽ chúng ta sẽ hiếm khi quay lại đây nữa." 

 

Hắn vốn chỉ hỏi vu vơ, ai ngờ A Mãnh lại không làm hắn thất vọng. 

 

"Cục cục~" 

 

A Mãnh gật đầu, kêu lên hai tiếng rồi chạy biến tới góc động phủ, giơ vuốt múa may loạn xạ lên vách núi. 

 

Xoẹt xoẹt xoẹt! 

 

Ầm ầm ầm... 

 

Chưa đầy ba phút sau, cả đại sảnh bỗng rực sáng, Dương Bách Xuyên không nhịn được mà cảm thán: "Khá khen cho tên này, đây thế mà lại là Thần Thạch Xích Kim thượng đẳng, cực phẩm để luyện khí nha!" 

 

Hiện ra trước mắt hắn là một khối Thần Thạch Xích Kim rực lửa cao ba mét, đường kính rộng một mét, cùng loại chất liệu với chiếc rương chứa chiến giáp lúc nãy. Trong điển tịch Thần Dược không chỉ ghi chép về thần dược mà còn có cả những loại kỳ thạch quý hiếm. Loại Hỏa Diễm Thần Thạch Xích Kim này là vật liệu luyện khí thượng hạng, chỉ cần một miếng to bằng nắm tay người lớn là đủ để luyện chế một kiện Thần khí, nếu kết hợp thêm các vật liệu cao cấp khác, thậm chí có khả năng luyện ra Thần khí cao cấp. 

 

Một khối lớn như vậy, Dương Bách Xuyên đương nhiên phải thu lại, dù hắn không thiếu Thần khí, nhưng thứ này có thể đem đi trao đổi hoặc bán lấy tiền, tạm thời chưa biết giá trị chính xác, nhưng chắc chắn là không hề nhỏ. Hắn cũng chẳng buồn hỏi A Mãnh đào đâu ra thứ này, dù sao giờ tất cả đều đã thuộc về hắn. 

 

Sau khi thu xong khối Thần Thạch, Dương Bách Xuyên mới dẫn theo A Mãnh và Tam Nhãn rời đi trong sự mãn nguyện. 

 

Ra ngoài xong, họ tiếp tục đi dọc theo dòng sông ngầm, lần này Tam Nhãn và A Mãnh đều biết đường nên không cần hắn hỏi, cứ thế dẫn đường đi thẳng. Sau trọn vẹn ba ngày dưới nước, đến ngày thứ tư, cả ba mới ngoi lên mặt nước, lúc này Dương Bách Xuyên mới phát hiện mình đang ở một hồ nước lớn. 

 

Lên bờ, Dương Bách Xuyên cảm nhận một chút, khí tức của trời đất xung quanh dường như đã hoàn toàn khác biệt so với Chiến trường Cổ, hắn động tâm hỏi Tam Nhãn và A Mãnh: "Có phải chúng ta đã thoát khỏi Chiến trường Cổ rồi không?" 

 

"Xì xì~" 

 

"Cục cục~" 

 

Cả hai liên tục gật đầu, biểu thị quả thực đã ra ngoài. Tuy nhiên lúc này vẫn chưa rõ là đang ở địa phương nào, Dương Bách Xuyên cũng không vội, đối với hắn mà nói, bất cứ nơi nào ở Thần Giới cũng vậy thôi, chỉ cần không đụng phải người của Thiên Nhân tộc hay lũ tàn dư muốn cướp đoạt vật phẩm của Càn Khôn Thánh Tôn trên người hắn là được. 

eyJpdiI6IkhXMU15TWlrZlV3MmFhR2Q2ajRCM3c9PSIsInZhbHVlIjoiMWt1a3Z1MGJhOUdJRHdkVHc2ekdNanppMzVYTmlmY0VsWGJjXC9VNVQ3OGVxV0RuMlVabU5Wb3hFY0RBYWpCczQiLCJtYWMiOiIzNGEwNDk0ZjRjNmMxOTg2MWE1OTg2YmU4NDg0MjhjOTMyZmY5YzBiYjk3YThjZTg0MWE1NmJhMTZhNTliMGFhIn0=
eyJpdiI6ImcyOVpIQXlrakExbmZPYUVIZjVSK2c9PSIsInZhbHVlIjoidjFkT3BZSjk5M3djclBtNER3V2Nma3E0bUQyK2Z0Q1VKYytYU3RvVmoraWpnYzA0UlVaSXpZcEJrKzU4Q0s1aFVMNVBnN2g4aVRSKzR1TjZHc3hIK0pFTjE0SXhTUmYrSHd0QW5ydTNsOGFhRjN0VUVaVFNLNVR4dklvQ2VTUlltcTF0bWFpOSt2cVZJbCtvNGNaOFh1aFlTQkhPNmZoR2hBdXpmK1creWlDNzI2QTFUME1nN1RUbEx6RDZubWtDbFlwbGtmV3dhXC9WRlpERHVsekx2RjhiTlV1U2x2TXBEWFZaS2FyMkxsZ3NVamdiUFg3UlwveEZpR1lWVmRyc1RxQUo0UDhGMzg1K3FkWXc2N2ZKaGRQTzlQb0x1clVYQnRjQTZLcEVYRzFLUTZtakNpOWdBd1BnKzNxaGpEXC9QNGVKKzY5eUNWWmQzd0t5QnZrSk9IV3J3KzM2V0ZUSkVcL3dPV1k3SnNHZzZYenR6b1ZuT0cyXC9cL2dIOGtINFQrNXh0TlNNRVp0aHpkWERHa0ZldnlcLzVCOXNBXC9ldzV1TlNKdWdVaGVCNXRYVU1ZOUtsdzhZa2psc1Jsb0tMcDNRZThOaU9FSzQzdDdJak9td1VwUTRSMmFETEhjR2tQUU82NDRyVnlwZ01CR2F1TWMyaXQ2N29nRmpvK000ZFhhZ25ON0RHQ0hWSUltTjdOUUhPUlBHZkdcL1pwYnJxNlFUUmkwMXVaV1JSc1F3YnBibFwvWlcyMGhWMGlKaFI5U1wvQUFmamNcL3ZENkt1VlJUUks0UzM5NmxTUDdIM0J2dmxuWVNYOWMrZTRMQmx4SHVla2YzV3NqdysxZ1wvZmZOaXBOdENJQ2hEOVdPQXpzaktBYWRRNVREMUVnUit4Mmw1N0d2ZkpWckkxSjJ1NWxQM29oT0p6NndVbnJHakFlUnNoVlAwaVhmWks1Y0lZK1FZdGZXU3FtdDJ2SjhsSEc2K01RU3FNdjBtYVwveFEwbkxkdjVXWUdRM21tRlR3aVZjOWhXUENyZzQzUHBZYjA3em1icHROaFBjSXU3VlpMMEFtRHZxVVNHXC91OFhEZmRKVm9Ccm9MaElwUVo5RitoZ0VkWHlob2lzV1pCUE1XUDdrNUZBcndmVDhvZXBjTXNNczhsaTRYUEdUdFwveTZLSlMrVjNFQjdKVTVzR0JiVlZiM0pvcGZSNk9nZkpjaUV1d00zVnFDK0UwMm5WTzJ5XC82TnF5QXJkN3QwQTA5cUhIM1wvYUtFZnA3UnV5UERKOENBckpJc0ZWdWpPVjQ2XC9ONVNpTlByTk9oOWNcL3hTNGlBPT0iLCJtYWMiOiI4MGI0YjYwMjgxM2NiOGVmZTZmZWE1ZjVlNjJjMGYyMjgzMWU4NGI0OTM0OWEyMGJmYjIwYTNlNDZhNGI5OGUwIn0=

Đứng bên bờ hồ nhìn quanh, đây là một hồ nước sâu trong núi. Dương Bách Xuyên nghĩ thầm, dù sao cũng đã ra khỏi Chiến trường Cổ rồi, ở đó suốt 200 năm, cơ duyên liên tục, tu vi từ Thần Nhân đạt tới mức Thiên Thần thượng giai, tốc độ này chẳng khác nào ngồi tên lửa, hơn nữa còn thu phục được hai con Thiên Ma Thú cấp ba - tương đương cấp bậc Thiên Thần Quân, cùng vô số bảo vật, thu hoạch quá lớn rồi.

Advertisement
x