Dưới sự chênh lệch thực lực như vậy mà Xà Mông vẫn cắn mất một mảng thịt của Tam Nhãn, quan trọng nhất là tinh thần chiến đấu không sợ chết của nó, biết rõ mình yếu thế mà vẫn dám không chút do dự tấn công kẻ mạnh hơn, điểm này trong mắt Dương Bách Xuyên là vô cùng đáng quý, rất giống với lúc hắn đối đầu với đám tộc Thiên Nhân và tàn dư của bình Càn Khôn. 

 

 

Đây chính là lý do Dương Bách Xuyên muốn cứu Xà Mông. 

 

Thương thế của Xà Mông rất nặng nhưng chưa đến mức chết ngay, vả lại có hắn ở đây thì nó không chết được, sức chiến đấu kiên cường này hoàn toàn xứng đáng với cái tên "Mãnh ca". 

 

Dương Bách Xuyên sẽ không tiếc một giọt nước Sinh Mệnh, có thứ này thì Xà Mông không những khỏi hẳn vết thương mà còn có thể tiến hóa huyết mạch một lần nữa. 

 

Dương Bách Xuyên đã quan sát kỹ, thiên phú huyết mạch của con Xà Mông này có khi còn mạnh hơn cả Tam Nhãn, thu phục được một mãnh thú như vậy dưới trướng sẽ là một trợ thủ đắc lực. 

 

Miễn nhiễm độc tố, kháng hỏa diễm, hơn nữa khứu giác cũng là độc nhất vô nhị. Hồi ở Địa Cầu, Dương Bách Xuyên từng biết khứu giác của loài mông (chồn mông) gấp hàng chục lần loài chó, vậy Xà Mông ở Thần Giới tu vi mạnh như thế này thì sẽ còn khủng khiếp đến mức nào? Dương Bách Xuyên rất mong đợi điều đó. 

 

Nếu không phải nhờ Tam Nhãn đánh gục nó thì việc ép nó phục tùng là điều Dương Bách Xuyên không dám nghĩ tới, lần này đúng là nhặt được món hời. 

 

Hắn vung tay, một giọt nước Sinh Mệnh bay vào miệng Xà Mông. Chỉ một giọt thôi, không có nhiều hơn, Dương Bách Xuyên cũng sẽ không cho thêm. Ở tầng thứ tu luyện hiện tại, hắn càng hiểu rõ giá trị của bảo vật, nước Sinh Mệnh tuyệt đối không được lãng phí, lúc cứu Tam Nhãn chẳng qua là vì bối rối mà lỡ tay ném ra ba giọt. 

 

Lúc này, một giọt cho Xà Mông là quá đủ, nhiều hơn cũng không có tác dụng lớn. 

 

Sau khi uống xong, toàn thân Xà Mông bộc phát thần quang. 

 

“Cục cục cục...” 

 

Xà Mông phát ra tiếng kêu đau đớn. Dương Bách Xuyên lùi lại, nhìn nó cuộn tròn người đầy đau đớn, hắn biết đây là lúc nước Sinh Mệnh đang chữa thương và nâng tầm huyết mạch cho nó. 

 

... 

 

Nửa canh giờ sau, mọi thứ trở lại bình lặng. 

 

Lông trên toàn thân Xà Mông rụng sạch và mọc lại lớp lông mới, vẫn là màu vàng nâu pha bạc xám nhưng trông mềm mại, mượt mà hơn hẳn, khí tức toàn thân đã đạt tới Tam Cảnh thượng cấp, chỉ kém Tam Nhãn một chút xíu, về cơ bản là ngang hàng. 

 

“Cục cục ~” 

 

Một tiếng gầm trầm đục như sấm vang lên, tiếng này là nhằm vào Tam Nhãn. 

 

“Xì xì ~” 

 

Được rồi, Tam Nhãn thè lưỡi, theo bản năng lùi lại một bước. 

 

“Hừ, nghiệt chướng, ta cho ngươi sinh mạng mới, vừa hồi phục đã muốn kiêu ngạo sao? Có tin ta khiến ngươi rơi xuống địa ngục lần nữa không?” 

 

Dương mỗ lạnh giọng quát Xà Mông. 

 

“Cục cục ~” 

 

Xà Mông giật mình, nhìn Dương Bách Xuyên phát ra tiếng kêu nịnh nọt, liền vội vàng quỳ hai chi trước, phủ phục sát đất trước mặt hắn, biểu thị lễ bái phục tùng chủ nhân. 

 

Sinh linh Thần giới, dù là Thiên Ma thú thì cũng vô cùng linh tính, Xà Mông tất nhiên hiểu rõ chính Dương Bách Xuyên đã cứu mạng và giúp nó thăng tiến huyết mạch, chưa kể mối liên hệ giữa nước Sinh Mệnh và Dương mỗ khiến nó nảy sinh sự sợ hãi từ sâu trong linh hồn. 

 

“Coi như ngươi biết điều. Sau này ngươi tên là A Mãnh, cùng làm việc với Tam Nhãn, không được gây mâu thuẫn, nghe rõ chưa?” 

 

Cái tên này Dương mỗ đã nghĩ sẵn cho nó rồi, đồng thời cũng cảnh cáo Xà Mông không được tương tàn với Tam Nhãn. 

 

“Còn ngươi nữa, không bao giờ được phép làm hại lẫn nhau, biết chưa?” Dương Bách Xuyên quay sang cảnh cáo cả Tam Nhãn. Không cảnh cáo không được, hai đứa này trời sinh địch đối, giờ đều là Thiên Ma thú dưới trướng của hắn, tất nhiên không thể để chúng đánh nhau. 

 

“Cục cục ~” “Xì xì ~” 

 

Xà Mông - hiện giờ là A Mãnh và Tam Nhãn thấp giọng đáp lại, không dám làm trái uy nghiêm của Dương mỗ, trông chúng vẫn có vẻ không ưa nhau lắm, còn liếc xéo đối phương một cái. 

 

Dương Bách Xuyên thấy vậy thì buồn cười, bên người có thêm một con Thiên Ma thú Tam Cảnh, tâm trạng hắn vô cùng tốt: “Được rồi, chúng ta phải rời khỏi đây, không thể ở lại quá lâu, chủ nhân của các ngươi có rất nhiều kẻ thù đấy.” 

 

“Cục cục cục ~” 

 

Lúc này, A Mãnh phát ra một tràng tiếng kêu, sau đó nhấc cái vuốt ngắn ngủn chỉ về phía hang động của nó. 

 

Tuy đều không biết nói nhưng chúng là sinh linh Thần giới đầy linh tính, sau khi được tẩy lễ bởi nước Sinh Mệnh thì càng thêm thông tuệ. Dương Bách Xuyên phản ứng lại: “Ý ngươi là bảo ta vào trong hang của ngươi?” 

 

“Cục cục ~” A Mãnh liên tục gật đầu. 

 

“Có phải có thứ gì muốn cho ta xem không?” Dương Bách Xuyên đoán. 

 

“Cục cục cục ~” A Mãnh lại gật đầu lia lịa, hoa chân múa tay ra bộ nịnh nọt. 

 

Dương Bách Xuyên lúc này mừng rỡ, hỏi lại: “Ý ngươi là trong hang có bảo bối muốn tặng cho ta?” 

 

“Cục cục ~” A Mãnh vừa kêu vừa gật đầu, tỏ vẻ rất vui mừng. 

eyJpdiI6IjMyVUFyT0tQSkxTNnFBMlk3UlFwWFE9PSIsInZhbHVlIjoiTE02S0MxTk9xalFLZmNXbjNtN3hpdmFuM25TVTdBWnZhcGZ0N1A3bkhYRjdjcFlEdG1CQ0lndTd4SXRkRlNXdCIsIm1hYyI6IjcxMWY4YjBhNjQ2NDY4NDRjNGU0ZTI1ZDQwZjI5OTk2ZWE0YmQzOTk0NTlkNmFkYWQyMzRkNDQ4YWUwNzVlNGEifQ==
eyJpdiI6Imd5dGQ5NWY1M25Rd1plSU1jVGtYbHc9PSIsInZhbHVlIjoiWFwvUjZGMmFmSkRMaUVYekVyc1ZQNlhLYzhnOThNZXg5VkZyRStCeE1Ma2dwQjgrTXNuNmM4TERNSHB3Y0REMWtOZUlzWHVtVkQ2dWEyS0VaT0tBdDIzUDlzWHlZTnVCMGRHaVJmUHhzaEJaTmlJeXZlUTdcLzdoUXNvZlwvb0hMaVpiaXc3VVJ4QU0zbjJjZ00zOEExMUxrTnFPbWtRajUrcFdlVWw5d0xpR2JNbXB1UXN1NFZaeHdSXC9WMmZadzREc1Q3V1RcL3RqekY2Y29iaG5qamhXZG5raXdQN205MWFLanFoRVpNQnAzWHFBYW1QM1hsWVRFVHNJTWlvWFNyQVc0SEdtTmo3ZHpGdkxoNE4xb0FiVzk5XC8zNUNtbDNwTUFXXC9JWXRlMUN3RStUK0NJZFwvZzIzQ2pDM1ZzQTVYRzVSRHgzazI2cXpYWXR4Z3RMRXZacnFXRFQrWCtyaUpWeklIWXRIK3FHVjNwNjYxVmU0SEFnc0R2VTJcL09XQzlRYWw0IiwibWFjIjoiNmE2NGJlYmQxZjA3YjRhM2FlYWM5YmE2ZDA0NWI3ZDM3Y2ZiYjEwZmNmNmQ2YmU3MjUwZTZlZTEzNGE5ODRmYSJ9

Advertisement
x