Trong mười người, đại sư huynh là Thiên Thần thượng giai, có thêm ba vị Thiên Thần trung giai, còn lại đều là sơ giai, bao gồm cả Vu Thiến.
Vu Thiến nói vắn tắt xong chuyện của Dương Bách Xuyên, hơi thấp thỏm nhìn đại sư huynh, chờ hắn ta quyết định.
"Chuyện này không trách muội. Thần Vương đại nhân nói tên Dương Bách Xuyên đó là người được Pháp Thần trưởng lão của một mạch chúng ta đích danh chỉ định. Thần điện Càn Khôn đang ngầm dậy sóng, mạch chúng ta có trồi lên được hay không đều dựa vào hắn ta.
Dù nơi đây có nguy hiểm, chúng ta cũng không có quyền chọn. Làm không xong, Thần Vương đại nhân bị liên lụy, vị Pháp Thần trưởng lão kia cũng sẽ không tha cho chúng ta. Vả lại chắc chắn tộc Thiên Nhân sẽ lại phái người đến. Vậy nên chúng ta phải tìm được Dương Bách Xuyên trước bọn chúng. Dù có giết hắn, cũng phải lấy được thứ ở trên người hắn. Không thể chậm trễ thêm nữa, lập tức đuổi theo."
Vị đại sư huynh này quả quyết đưa ra quyết định.
Mười vị Thiên Thần dồn dập tiến vào quặng mỏ thứ ba, đuổi theo Dương Bách Xuyên.
…
Bên ngoài Chiến trường Cổ, Hỏa Thần Vương bừng lửa giận khi nhận được truyền tin trước lúc chết của vị Thiên Thần mà lão ta phái đi. Không ngờ Dương Bách Xuyên lại đột phá tu vi, giết ngược lại người của lão ta.
Đáng ghét hơn là tàn dư Càn Khôn cũng xuất hiện. Hỏa Thần Vương biết đám tàn dư đó cũng đang nhắm vào Dương Bách Xuyên.
Lão ta lập tức quyết định, chuẩn bị phái thêm người.
Lão ta lật tay, một ngọn lửa phóng thẳng lên trời. Hỏa Thần Vương cất tiếng: "Mau điều hai mươi Thiên Thần thượng giai đến đây…"
Nếu không phải lão ta cảm nhận được bản thân đang bị Thần Vương Không Gian bám riết, đến mức khó mà ra tay thì lão ta đã tự ra tay rồi.
Hiện tại điều đến hai mươi Thiên Thần thượng giai cũng đủ để bắt Dương Bách Xuyên.
Chẳng mấy chốc, trên đỉnh đầu Hỏa Thần Vương mở ra một cánh cổng lửa. Từng vị Thiên Thần thượng giai lần lượt bước ra, đồng thanh: "Bái kiến Hỏa Thần Vương."
"V Chiến trường Cổ, giết Dương Bách Xuyên." Hỏa Thần Vương lạnh lùng ra lệnh, phất tay vẽ ra một đạo phù văn: "Đây là phù truy kích, đi theo nó.”
"Tuân lệnh!"
Hai mươi Thiên Thần thượng giai lao về Thung lũng Thần Thức trong Chiến trường Cổ.
…
Còn Dương Bách Xuyên thì chẳng hề hay biết, đã có hai thế lực, cộng lại ba mươi Thiên Thần, bắt đầu truy sát hắn.
Ngay từ lúc bước vào quặng mỏ thứ ba, sau tiếng gọi của Vu Thiến, hắn đã lao thẳng vào sâu bên trong. Trực giác nói cho hắn biết Vu Thiến có đồng bọn, hắn sẽ gặp họa lớn, vậy nên tuyệt đối không thể dừng lại.
Hắn cứ thế chạy băng băng trong quặng mỏ.
Dương Bách Xuyên đi suốt ba ngày ba đêm. Dẫu thần lực trong người dồi dào, hắn cũng thấy hơi mỏi. Hơn nữa, hắn phát hiện quặng mỏ này không có nhánh rẽ, cứ thế đâm thẳng xuống lòng đất.
Bất giác, một luồng khí lạnh lờ mờ tràn tới. Dương Bách Xuyên dừng lại, ngồi phịch xuống đất, định nghỉ một chút.
Dù sao hắn cũng đã đi rất xa, rất sâu, mà sau lưng vẫn chưa thấy có truy binh.
"Hà…"
Thở ra một hơi đục, Dương Bách Xuyên cười khổ. Hắn thấy mình không cần quá căng thẳng. May là lúc này hắn đã là Thần Nhân thượng giai. Về mặt thực lực, có kiếm Đồ Long trong tay, hắn đã có thể liều mạng với Thiên Thần, không có gì phải sợ.
Nói đến chuyện thực lực đột phá, ngay cả chính hắn cũng thấy khó tin, chỉ trong chớp mắt, hắn đã từ Thần Nhân sơ giai vọt đến thượng giai đỉnh phong.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất