Dương Bách Xuyên không hề ngạc nhiên khi Phục Hy biết được chấp niệm trong lòng mình, thậm chí còn biết cả Kỳ Lân, Thần Mộ Viên, bình Càn Khôn...Vị đại lão này đạo hạnh huyền diệu, có lẽ không một ai giữ được bí mật trước mặt ông, trừ khi người đó có cùng cấp bậc mới không bị nhìn thấu. 

 

“Theo lý thì ta nên làm gì?” Dương Bách Xuyên hỏi. 

 

“Ngươi nên làm gì, ta thực sự không biết.” Phục Hy thuận miệng đáp. 

 

“Ặc...” Câu trả lời này suýt nữa làm Dương Bách Xuyên nghẹn chết. 

 

Nói nửa ngày, ông nói ta là cứu tinh tương lai, bây giờ khó khăn lắm mới đồng ý với ông, ông lại bảo không biết, đùa hắn à? 

 

Phục Hy mỉm cười nói: “Trên người ngươi có truyền thừa của Càn Khôn Thần Tôn, bản thân đã không thiếu kiến thức tu luyện... Nếu cố ý truyền thụ cho ngươi những thứ khác, chưa chắc đã là chuyện tốt với ngươi. Vì Càn Khôn Thần Tôn đã tiên tri tương lai ngươi có hy vọng hợp đạo, vậy nên từ một góc độ nào đó, quỹ đạo phát triển của ngươi đã được định sẵn. 

 

Ta sẽ không can thiệp. Cách phát triển tốt nhất là tự bản thân ngươi đi trên con đường này, đừng để bất kỳ ai ảnh hưởng đến ngươi. Dù sao thì để một tên vừa mới phi thăng Thần giới đi tranh giành vị trí chủ Thần Giới với một Đế Tôn của tộc Thiên Nhân, nếu không có lời tiên tri của Càn Khôn Thần Tôn thì ngay cả ta cũng không tin. 

 

Nếu là truyền nhân Càn Khôn thì sẽ theo ý trời. Vậy nên tiếp theo đi như thế nào là do bản thân ngươi lựa chọn, nhưng ta kiến nghị ngươi nên ra ngoài, Thần Giới mênh mông, đối với ngươi thì cơ duyên là điều quan trọng, khí vận mới là tất cả. Chỉ có không ngừng tìm kiếm cơ duyên thuộc về mình, ngươi mới có thể trưởng thành nhanh chóng trong thời gian ngắn. 

 

Nếu co đầu rụt cổ tu luyện ở một chỗ, ngươi có tu luyện cả kỷ nguyên cũng không kịp thời gian Hợp Đạo của Đế Tôn. Có lẽ chỉ mấy vạn năm nữa, hoặc sớm hơn, không quá trăm vạn năm Đế Tôn sẽ Hợp Đạo. 

 

Vậy nên ngươi cần chạy đua với thời gian để bản thân trưởng thành, hơn nữa ngươi có trốn ở chỗ ta tu luyện cũng không được, có lẽ ta phải rời đi để làm việc nên làm, cuối cùng vẫn phải dựa vào bản thân ngươi. Lời khuyên ta có thể đưa ra là: dựa vào chính mình. Cho dù bây giờ ngươi biết trên người có bình Càn Khôn, bản thân là truyền nhân của Càn Khôn Thần Tôn thì cũng đừng quá phụ thuộc vào nó, nếu không ngươi sẽ không thể trở thành cường giả. Con đường của cường giả chân chính đều là tự thân vận động. Nếu đã xác định thì cứ kiên trì bước tiếp, ta tin cuối cùng ngươi sẽ thành công. 

 

Ở đây ta có đồ án Bát Quái, tặng cho ngươi vậy. Thời khắc then chốt, nó có thể cứu ngươi một mạng. Nhưng đừng phụ thuộc bảo bảo vật, dù sao thì bảo vật cũng chỉ là ngoại lực, thân thể người tu luyện mới là kho báu cường đại nhất. 

 

Phục Hy vừa nói, vừa phất tay, lấy bức tranh vẽ trên tường đặt trước mặt Dương Bách Xuyên, trong nháy mắt, ánh sáng lóe lên rồi biến nhỏ bằng bàn tay. 

 

Phục Hy nói: “Ngươi dùng tinh huyết thần hồn luyện hóa thì sẽ biết cách sử dụng, xem như quà gặp mặt ta tặng ngươi, cũng không có gì đặc biệt, không so được với bình Càn Khôn của ngươi, nhưng đây là tâm ý của ta!” 

 

Hai mắt Dương Bách Xuyên sáng lên, hắn không khách sáo mà nhận lấy, đây là Bát Quái Đồ của Phục Hy, sao có thể là vật bình thường được?” 

 

Bảo vật lớn đó ~~~ 

 

Nói nhiều như vậy, cuối cùng cũng có thu hoạch. 

 

Trong lòng Dương Bách Xuyên vô cùng vui vẻ. 

 

“Đa tạ Thần Hoàng đại nhân.” Lúc này, người nào đó rất biết điều. 

 

Phục Hy lắc đầu tỏ ý không cần khách sáo, ông nói: “Nếu không có chuyện gì nữa thì ngươi có thể rời khỏi đây, ta cũng nên đi rồi, phía Đế Tôn ngươi có thể yên tâm, có ta để mắt, Đế Tôn sẽ không ra tay với ngươi. Ta cũng sẽ thông báo cho một số thần nhân ở Thần giới để ý tới những cường giả khác của tộc Thiên Nhân, có lẽ bọn họ sẽ không ra tay. 

 

Sau này ngươi phải nhớ kỹ, không chỉ phải cẩn thận tộc Thiên Nhân, mà còn phải cẩn thận tộc Phi Thăng Giả. Thân phận truyền nhân Càn Khôn Thần Tôn của ngươi chính là một miếng mồi béo bở. Ngoài ra, gặp chuyện thì có thể đi tìm Dị Thiên Hành, hắn có thể giúp đỡ ngươi trong khả năng cho phép. 

 

Ta đề nghị ngươi nên thay đổi dung mạo và khí tức, sợ là cả tộc Thiên Nhân đã biết tin tức của ngươi rồi. Về sau bọn họ sẽ không ngừng đuổi giết ngươi... Đi đi ~” 

 

Dứt lời, Phục Hy cũng biến mất. 

 

Dương Bách Xuyên sửng sốt. 

 

Một lúc lâu sau mới ấp úng nói: “Cứ thế mà đi à?” 

 

Không ai trả lời hắn nữa, căn nhà lá trống trơn. 

eyJpdiI6InRFVnkzQzdLeko4U0ExOGpOOTNNaGc9PSIsInZhbHVlIjoibmp2bHNuaW5iV0owZXB4UUwyeHJQWTRadEdXWTZIeDNFSlZ4TWJSajY5MjRsejNJUlVaWTRkRndDaTZCbWNxUiIsIm1hYyI6IjRiYTU2NDViOWJlOWVkZTBlNTRmOTY2NjEzOTU0NTYzOWM4MDU0OTI5OTI0YjI4NmU0NDA1NWM0Njk0Yjk2YmEifQ==
eyJpdiI6InRcL0F4ZXJaTVFNWHpRMkxqRmZVYndRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBXclAxSTVUaDMyTmJWRkJFUTZ1eFRrMEpjVkpYZVpMeStwdER6dXQ2Q0QrbEdOQllFS1lKU1l2b0szXC9BaVwvTWNKUlZFZldLRGlRMGh6SklFU3ZiUHdyVjhTOGorMlhmeFp6T09OaWFFeDV0YkRJZkdCRnRtdlJzYUE1UUtmODF6NGNmcGR0YTc0SkUxYzZvZlYzM2RiUkRMODFCK2tXdkpTM0ROY0pSdTdyZVZ3azZnRXJqZ0xzcFBOR3hYY1l5VTRUNTY4aXhaWGoxV0hUQVwvc3dRY2RkdFRoV3h3ckZQRUVKb0hmQ0JhQWtZRUp4OE5Ba0EzZVhHS0J5N242bG1ZU21GK05wWnFMWFRJVUJxTTMwYkErWVwvcWhDMzRNR2NFVnA0cllkVE5Jd1wvczlvcEsyNmt0WlVpRTF1SWJQbUQ0ajRKXC9XNGU2OG5vMUFKZGJwVUpQdENnVXJrT1Y0Zm1DS2NBanZFYkExcTFWU1NkVXR2R3VyOTEyVDBzdmdsNExrQTRRM1UzdVM3QkRPeDlVRDVzUnk1bVwvUzBNVkJodzJiUEZDVEVXQnBCUE1xaDB2aWRQWmpsN1NpQnlqQWhLQlE1azBGb1NBQmpyY0JPeHh0a1FEYTBXREdFUVVmSjUrWmxyNkZZNzV3TlNLbUxjYTRIVzFKWjh2RmRyYW95MHlVbllxRVdDT25JZGRiRWgxV0N6NWNsb05xaWU2WFlpS3A3OWR4S2UxcHVtMitcL3V1ZnNPZVZtUU9DZThZeHJEZWRLeGJ5TWhyU2tSalNmWlB0N3NPYkZ4R3MrWGpablRiZlNGMGxScTIzVkNEMHRKejhxbThMKzNpREszY1hBcGhJYlwvWmFFcHZsbVhzUEMrSWJJZWpGWmxEekp4UnNIRDhYSloweitBK3dEMis4bW9pWkpVOWdHNHp0dGZlSGppIiwibWFjIjoiNGIyNzNmMDZiOGFjMzViOTMzNjQ3ZDFlMmJiYWEwZTMwMjk4NzFhYWUzMzNiYTNlZTdmZWZlYjdiYzhhZWFhNyJ9

Dương Bách Xuyên không vội rời đi, hắn ngồi trước bàn trúc tiêu hóa tất cả thông tin mà Phục Hy nói. Bề ngoài hắn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng lại chẳng hề bình yên.

Advertisement
x