Qua một đoạn thời gian, Tuyết Tước Cung có hơn phân nửa bị tuyết lớn bao trùm, tổn thất nặng nề.
Mục Thiến Vũ thét to dẫn phát phản ứng dây chuyền trên núi.
Dưới núi.
Hung thú trong rừng tuyết nghe được âm thanh bén nhọn bị dọa phủ phục trên mặt đất, trong con ngươi lóe ra vẻ kiêng kị.
Bởi vậy có thể thấy.
Mục Thiến Vũ bị tập kích ngực vô ý thức thét lên thật sự rất khủng bố!
Muốn nói bi kịch nhất, khẳng định là Vân Phi Dương!
Hắn cách rất gần Mục Thiến Vũ, âm thanh đột nhiên bạo phát, màng nhĩ bị chấn động ong ong, khí huyết quay cuồng, xém chút phun ra một ngụm máu!
"A —— "
Thanh âm còn đang kéo dài.
Vân Phi Dương đè ép xúc động thổ huyết, tay trên ngực vội vàng dời đi che miệng nàng!
"Ngô ngô "
Mục Thiến Vũ không thể phát ra âm thanh.
"Hô!"
Vân Phi Dương thở một hơi dài, biểu hiện trên mặt đột nhiên đặc sắc.
Mẹ nó.
Nữ nhân này thét thật đáng sợ.
Quả thực có thể so với Chu Tước năm đó kêu to trong tinh hà, chấn động toàn bộ Thần Giới!
- Đáng ghét!
Trầm Tiểu Vũ đang ngủ say, nói mê.
- Đừng ầm ĩ
"Vù vù!"
Nói xong tiếp tục ngủ.
Vân Phi Dương triệt để sụp đổ, tiếng thét chói tai lớn như vậy mà không đánh thức nàng, thật say không nhẹ.
"Tê!"
Đột nhiên, sắc mặt Vân Phi Dương dữ tợn.
Hắn vội rút tay ra thấy trong lòng bàn tay bị cắn một dấu răng đỏ tươi.
Bờ môi Mục Thiến Vũ nhuốm máu, trong đôi mắt đẹp lóe ra hỏa diễm, phẫn nộ nói:
- Gia hỏa đáng giận, ta muốn giết ngươi!
Nhiệt độ trong địa lao bỗng nhiên tăng cao!
- Ừm?
Vân Phi Dương nao nao.
Hắn nhìn ra cô nàng này là võ giả Hỏa hệ, mà chưởng khống Hỏa chủng không yếu.
Nếu không sẽ không thể khiến nhiệt độ xung quanh đề cao khi bạo phát thế đâu!
- Cô nương.
Vân Phi Dương nâng tay phải nàng lên, nhấn nhấn khí mạch, uy hiếp nói:
- Lộn xộn nữa, ta sẽ để tu vi cô mất hết.
- Ngươi…
Mục Thiến Vũ nghiến răng nghiến lợi, vẫn hóa đi hỏa diễm trong con ngươi.
"Bành."
Cửa nhà lao bị đá văng.
Vân Phi Dương một tay cưỡng ép Mục Thiến Vũ, một tay kẹp Trầm Tiểu Vũ đang ngủ say đi ra.
Giờ khắc này.
Thủ hạ bên trong Tuyết Tước Sơn bao quanh bốn phía.
Bọn họ ước chừng tại trăm tên, mắt thấy lão đại bị khống chế, từng tên hai mắt phun lửa.
- Mẹ!
- Buông Tước lão đại ra!
- Tiểu tử, ngươi chán sống!
Mọi người chỉ có thể mắng, không dám tiến lên, sợ hại lão đại.
"A."
Vân Phi Dương vừa đi, vừa cười nói:
- Không nhìn ra, cô có nhiều thủ hạ như vậy.
"Hừ."
Mục Thiến Vũ lạnh mặt nói:
- Tiểu tử, phương viên vài trăm dặm xung quanh đều địa bàn Mục Thiến Vũ ta, thức thời một chút, nhanh thả ta ra!
- Mục Thiến Vũ?
Vân Phi Dương khen.
- Tên rất hay.
" "
Mục Thiến Vũ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
- Yên tâm đi.
Vân Phi Dương nói:
- Ta sẽ thả cô nhưng không phải hiện tại.
Hắn có một tật xấu.
Không đành lòng hạ độc thủ với mỹ nữ, cho nên tính toán sau khi xuống núi sẽ thả bà cô này ra.
"Khặc khặc kiệt!"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất