Qua câu nói vừa rồi không khó nhận ra, bọn họ có hậu đài.
Trong khách sạn.
Khi mọi người thấy bọn người Quỷ Tam bị ném ra bên ngoài, trong con ngươi lóe ra vẻ chấn kinh.
"Ba."
Vân Phi Dương vỗ tay, cười nói:
- Nha đầu, nguôi giận chưa?
Hắn không dám gọi cháu gái, chỉ có thể dùng từ nha đầu thay thế.
Trầm Tiểu Vũ ngược lại không có gì phản cảm đối với xưng hô này, nàng tức giận nói:
- Vừa vào Tuyết Vực đã đụng phải ba tên hỗn đản, thật xúi quẩy.
- Vân thúc.
Nàng chỉ quầy hàng, nói:
- Ngươi đi hỏi đường!
- Tốt!
Vân Phi Dương đi đến trước quầy, hỏi:
- Chưởng quỹ, hỏi thăm một chút, Băng Tuyết Cung đi như thế nào?
Khách sạn chưởng quỹ như bị chấn kinh, nhất thời không trả lời.
"Ba."
Vân Phi Dương vỗ bàn một cái, quát lớn:
- Ta nói chuyện, ngươi không nghe thấy?!
"A!"
Chưởng quỹ khách sạn vội vàng lấy lại tinh thần, đáp:
- Thiếu hiệp, ngài…ngài vừa nói cái gì?
" "
Vân Phi Dương gằn từng chữ một:
- Ta nói, Băng Tuyết Cung đi hướng nào?!
Khách sạn chưởng quỹ giơ tay lên chỉ phương bắc, run rẩy đáp:
- Đi thẳng theo phương Bắc sẽ đến Băng Tuyết Cung.
- Bao xa?
- Ba ngàn…ngàn dặm đường.
- Làm phiền rồi!
Vân Phi Dương vung tay lên, quăng ra mấy khỏa linh thạch.
Chưởng quỹ khách sạn nhìn thấy linh thạch, gương mặt kinh hoảng nhất thời hiện ra mỉm cười.
Vân Phi Dương nói:
- Nha đầu, ba ngàn dặm đường có chút xa, chúng ta đừng nghỉ ngơi, vẫn mau chóng lên đường đi.
- Cũng tốt.
Trầm Tiểu Vũ đồng ý.
Vân Phi Dương cho chưởng quỹ mấy khỏa linh thạch, lấy đầy túi Thiêu Đao Tửu đặc sản của tửu lâu.
"Uy."
Trầm Tiểu Vũ nói:
- Cho ta một bình.
"Ách?"
Vân Phi Dương cười hỏi:
- Cô biết uống rượu?
- Đương nhiên.
Trầm Tiểu Vũ ngạo nghễ nói:
- Ta ngàn chén không say, uống đến nổi gia gia của ta cũng phải sợ!
"Ba!"
Vân Phi Dương lấy mấy chục khỏa linh thạch đập lên quầy, cất cao giọng nói:
- Chưởng quỹ, đến 10 vò Thiêu Đao Tửu!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất