Cửa phòng Khách sạn bị đẩy ra, gió lạnh kẹp lấy hoa tuyết bay vào.
Mấy tên thực khách đang ăn uống trong đại sảnh nhao nhao dừng lại, cùng nhau quay đầu nhìn về phía cửa.
Hai người tuyết đi vào.
Hiển nhiên là Vân Phi Dương và Trầm Tiểu Vũ.
"Hắc."
- Tuyết lớn như vậy, lại còn có người đi đường.
- Hẳn mới vào Tuyết Vực.
- Xem bọn hắn như thế chắc không phải người bình thường, mà là võ giả tu vi thấp.
Mọi người nghị luận một lúc rồi tiếp tục uống rượu.
"Xoát!"
"Xoát!"
Vân Phi Dương và Trầm Tiểu Vũ vung lắc thân thể, các tầng tuyết dần dần tróc ra.
Không khéo.
Cửa khóa không tốt, gió rét thổi tới, hoa tuyết bay về phía bàn ăn gần đó.
Một người khách vừa cầm bát lên, thì từng mảng lớn hoa tuyết thổi tới rơi vào trong chén.
- Mẹ con chim!
Hắn đứng lên, cả giận nói:
- Tuyết đổ đầy chén lão tử rồi!
"Haha!"
Đồng bạn đối diện cười to nói:
- Quỷ Tam, ngươi không phải vừa nói rượu nóng à, có tuyết vào sẽ ấm hơn chút đó.
Một người khác cười nói:
- Liệt tửu ủ tuyết, không say không về!
Nam tử gọi Quỷ Tam, nói:
- Bớt châm chọc dùm ta.
"Đạp."
Hắn đá văng cái ghế, đi đến trước mặt hai người, cả giận nói:
- Các ngươi không nghe thấy đại gia ta đang nói chuyện sao mà còn lắc lư!
Vân Phi Dương dừng lại.
Trầm Tiểu Vũ cũng dừng lại.
Bởi vì tuyết trên người bọn họ đã rơi ra sạch.
Một người khẽ nâng đầu, một người ngẩng đầu lên nhìn tráng hán thể trạng khôi ngô trước mặt.
Trầm Tiểu Vũ mở miệng đầu tiên.
- Ngươi đang nói chuyện với ta?
"A?"
Thấy trước mắt là nữ hài mắt to rất đáng yêu, Quỷ Tam cũng không tức giận.
Hắn nhếch miệng cười nói:
- Đại thúc không phải nói chuyện với ngươi, chẳng lẽ nói chuyện với quỷ?
- Đại thúc?
Khuôn mặt nhỏ của Trầm Tiểu Vũ nhíu lại.
Từ khi phụ thân để cho mình gọi tên kia là Vân thúc, nàng vô cùng mẫn cảm đối với chữ Thúc này.
Xong.
Tiểu ác ma này muốn bạo tẩu.
Vân Phi Dương thấy tình thế không ổn, vội vàng lui lại hai bước, sợ bị ngộ thương.
Quỷ Tam không ý thức được, hắn giơ bát, cười nói:
- Tiểu nữ oa, đến, bồi đại thúc uống một chén.
Vân Phi Dương thầm bội phục.
Người anh em này thật bưu hãn, dám đùa giỡn tiểu ác ma!
- Quỷ Tam, ngươi bao lâu rồi không nếm qua đàn bà, gặp một tiểu nữ oa mà cũng chảy nước bọt thế!
- Tam ca thật đúng là già trẻ đều ăn sạch.
Hai tên đồng bạn cười nói.
Vân Phi Dương nghe bọn họ nói, tự ti mặc cảm.
Vốn cho rằng ca là người điên tìm đường chết ngang dọc Thần Giới, ngày hôm nay rốt cuộc minh bạch, sóng sau đè sóng trước!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất