Sáng sớm. 

             Sở Phong vừa chuẩn bị cùng Tần Yên Nhiên đến tập đoàn Thiên Mỹ, quản gia lão Lý đã vội vã chạy tới báo: "Cô chủ, ông chủ dặn hai người đến phòng khách trước, có quý khách ghé thăm!" 

             Sáng sớm mà đã có  khách quý ư? 

             Vừa kinh ngạc vừa tò mò, Tần Yên Nhiên hỏi: "Ông biết là ai không?" 

             Lão Lý lắc đầu: "Không quen, mặt lạ, không phải người Vân Thành. Nhưng nhìn thái độ ông chủ khi nói chuyện với người đó thì chắc là thân phận không hề tầm thường." 

             Tần Yên Nhiên khẽ nhíu mày, thầm đoán thân phận của vị khách. 

             Nhà họ Tần mấy năm nay chủ yếu phát triển ở Vân Thành, gần như không có đối tác ở nơi khác. Tuy có hai mối hợp tác, nhưng lão Lý đều biết cả. 

             Đoán chắc là người lạ, Tần Yên Nhiên nói: "Để ông nội tôi tiếp là được, tôi còn nhiều việc phải xử lý." 

             Nhà họ Tần đã quyết định thu hẹp quy mô, rất nhiều dự án phải dừng hoặc sang nhượng, việc sắp tới không ít, cô không muốn chậm trễ chút nào. 

             Hơn nữa, đã không định làm to làm lớn nữa thì dẫu có kết giao khách quý đến mấy cũng chẳng mấy ích lợi, Tần Yên Nhiên không muốn tốn thời gian. 

             "Không được!" 

             Lão Lý kiên quyết lắc đầu: "Cô chủ, ông chủ biết cô có thể không muốn đi, dặn tôi bằng mọi giá phải mời cô đi, và cả Đại sư Sở." 

             Gì thế chứ? 

             Lông mày của Tần Yên Nhiên lập tức nhíu chặt, không hiểu sao ông nội nhất định bắt cô và Sở Phong đi gặp quý khách gì đó. 

             Người từ nơi khác đến thì sao chứ, oai lắm à? 

             Trong lòng tuy không vui, nhưng nghĩ ông nội đã nói vậy, Tần Yên Nhiên vẫn cùng Sở Phong đi thẳng đến phòng khách. 

             "Hử?" 

             Vừa bước qua cổng ngoài, anh khẽ hừ một tiếng. 

             "Có chuyện gì vậy?" Tần Yên Nhiên quay lại hỏi. 

             "Thì ra là bọn họ!" Sở Phong nhìn vào người trong phòng khách nói. 

             "Anh quen à?" 

             "Nhà họ Hạ!" 

             Sắc mặt Tần Yên Nhiên hơi đổi, trong lòng không khỏi sốt ruột. 

             Tối qua còn đang phân tích, nếu nhà họ Hạ muốn thâu tóm Vân Thành, nhất định sẽ ra tay trước với gia tộc đầu bảng ở Vân Thành để giết gà dọa khỉ. 

             Để tránh nhà họ Tần bị chèn ép hoặc bị xóa sổ, cô đang lên kế hoạch thu hẹp quy mô thì nhà họ Hạ đã tìm tới tận nơi. 

             Tốc độ này đúng là không phải dạng vừa. 

             Sớm muộn gì cũng phải đối mặt. Nghĩ đến việc Sở Phong còn đang ở nhà họ Tần, dẫu nhà họ Hạ có mạnh đến đâu thì chắc cũng không dám làm càn, Tần Yên Nhiên hít sâu một hơi, bước vào phòng khách. 

             Trong phòng khách, Hạ Nam Thiên không cần hỏi cũng biết người đi sau Tần Yên Nhiên là Sở Phong. 

             Ông ấy vội đứng dậy, đồng thời giơ tay tát một cái vào sau đầu Hạ Phàm Bạch, người vẫn còn ngồi yên. 

             Hạ Phàm Bạch nhăn mặt đứng lên, rồi sải bước tiến tới, phịch một tiếng quỳ sụp trước Sở Phong. 

             Cả Tần Yên Nhiên lẫn Tần Sơn Hải đều sững người trước hành động của Hạ Phàm Bạch. 

             Tưởng đâu nhà họ Hạ tới để bàn chuyện Vân Thành, nào ngờ Hạ Nam Thiên lại bảo con trai mình quỳ xuống trước Sở Phong. 

             "Đại sư, hôm qua tiểu tử nhà tôi ngu dại, đã lỡ mạo phạm đại sư. Hôm nay tôi đặc biệt đưa nó đến dập đầu tạ tội, mong đại sư đừng chấp!" 

             Nói xong, Hạ Nam Thiên lại đá một phát vào mông con trai. 

             Đã bị dạy dỗ và cảnh cáo từ trước, Hạ Phàm Bạch không dám trái lời, người rạp xuống, trán cộp cộp cộp đập ba cái xuống sàn. 

             Sau đó, cậu ta liếc sang cha mình, muốn đứng dậy. 

             Sở Phong chưa mở miệng, Hạ Nam Thiên cũng chưa dám bảo con đứng dậy, bèn trừng mắt ra hiệu cứ quỳ cho nghiêm chỉnh. 

             Từ đầu đến cuối, sắc mặt Sở Phong gần như không đổi. 

             Thật ra vừa bước vào, liếc thấy Hạ Phàm Bạch, anh đã đoán cậu ta tới là để xin lỗi mình. 

             Với thân phận Tông Sư, dù nhà họ Hạ thế lực không yếu cũng không dám tùy tiện đắc tội. 

             Nể Hạ Nam Thiên còn biết điều, Sở Phong cũng không cố ý làm khó Hạ Phàm Bạch, khẽ ừ một tiếng rồi gật đầu. Lúc này Hạ Nam Thiên mới ra hiệu cho con trai đứng dậy. 

             Quỳ xuống xin lỗi chỉ là bước đầu. 

             Hạ Nam Thiên liền móc từ túi ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen, hai tay cung kính dâng tới trước mặt Sở Phong. 

             "Đại sư, đây là thẻ đen của ngân hàng Thần Châu, xem như lễ bồi tội. Mong đại sư nhận cho!" 

             "Thẻ đen Thần Châu?" 

             Tần Yên Nhiên và Tần Sơn Hải theo phản xạ nhìn nhau, trong mắt đều không khỏi kinh ngạc. Trong lòng nghĩ, để được Sở Phong tha thứ, nhà họ Hạ đúng là chịu chơi. 

             Thẻ đen của ngân hàng Thần Châu đâu phải có tiền là làm được, điều kiện khá khắt khe. 

             Hiện nay tài sản nhà họ Tần cũng chẳng ít, lại là gia tộc võ đạo, coi như số một Vân Thành. 

             Nhưng có đến ngân hàng Thần Châu xin làm thẻ đen, người ta còn chẳng thèm đoái hoài. 

             Có thẻ đen, ở bất cứ đâu trên Thần Châu, chỉ cần thuộc hệ thống ngân hàng Thần Châu quản lý, đều có thể dễ dàng điều động nguồn vốn lên tới hàng chục tỷ. 

             Đến đây, Tần Sơn Hải cũng hiểu vì sao Hạ Nam Thiên, gia chủ nhà họ Hạ, vừa rồi lại khách khí với mình đến thế. 

             Rõ ràng trước khi đến, ông ấy đã điều tra, biết Sở Phong hiện đang thân thiết với cháu gái mình, tương lai rất có thể trở thành con rể nhà họ Tần. 

             Muốn được Sở Phong bỏ qua, hoặc lôi kéo anh đứng ra chống lưng cho nhà họ Hạ, ắt phải khách khí với ông. 

             Tần Sơn Hải cũng hiểu, nếu không có Sở Phong xen vào, e cả đời Hạ Nam Thiên cũng chẳng bước qua nổi ngưỡng cửa nhà họ Tần. 

             Thẻ đen Thần Châu, Sở Phong từng nghe nói. 

             Mà Hạ Nam Thiên đã bày tỏ như vậy, muốn tặng thẻ đen cho anh; không nhận thì chẳng khác nào vả vào mặt ông ta, nên anh đưa tay nhận lấy. 

             Thấy Sở Phong nhận thẻ, Hạ Nam Thiên mới thở phào, như trút được gánh nặng. 

             Hôm nay đưa con trai tới, xin lỗi chỉ là bước đầu; mục đích thật sự còn ở phía sau. 

             Nếu xin lỗi mà còn không được tha thứ, những kế hoạch tiếp theo cũng khó mà triển khai. 

             "Tôi còn bận việc. Có gì thì nói thẳng đi!" Sở Phong nói luôn. 

             Anh đã nhìn ra chuyện kéo Hạ Phàm Bạch đến xin lỗi từ sáng sớm không phải mục đích chính, muốn xem rốt cuộc Hạ Nam Thiên đang nhắm tới điều gì. 

             Chuyện đơn giản thì anh nể mặt một lần, phức tạp thì cút. 

             Hạ Nam Thiên đang khổ sở nghĩ cách mở lời, không ngờ Sở Phong đã nói thẳng. 

             Ông ấy cười hề hề, khom người nói: "Đại sư, thật ra cũng chẳng phải chuyện to tát, chỉ là muốn thỉnh đại sư trở thành cung phụng của nhà họ Hạ." 

             Sợ Sở Phong từ chối, Hạ Nam Thiên vội giải thích: "Mong đại sư yên tâm, sau khi trở thành cung phụng của nhà họ Hạ, bình thường không cần đại sư bận bịu. Chỉ khi nhà họ Hạ gặp kẻ địch mạnh, vào thời khắc sống còn thì mong đại sư ra mặt giúp hóa giải nguy cơ là được." 

             "Đổi lại, khi là cung phụng của nhà họ Hạ, đại sư có nhu cầu gì cứ mở miệng, nhà họ Hạ nhất định sẽ dốc toàn lực đáp ứng." 

             Nhà họ Hạ ở Châu Chủ của Mão Châu thế lực tuy không yếu, nhưng rốt cuộc cũng chỉ lẹt đẹt ở cuối nhóm nhất lưu, còn cách đẳng cấp đỉnh lưu một đoạn khá xa. 

             Từ khi lên làm gia chủ, Hạ Nam Thiên đã quyết chí đưa nhà họ Hạ bước vào hàng đỉnh lưu. 

             Mấy năm qua, nhà họ Hạ cũng chiêu mộ không ít võ giả làm cung phụng, nhưng vẫn chưa thể đứng đầu nhóm nhất lưu, càng chưa thể bước vào đỉnh lưu. 

             Không phải vì tiền lực không đủ mạnh hay võ giả chiêu mộ chưa nhiều, mà vì thiếu một người then chốt: Tông Sư. 

             Không có Tông Sư chống lưng, vĩnh viễn không thể đứng vững trong hàng nhất lưu, càng đừng nói đến đỉnh lưu. 

eyJpdiI6ImorUkJSNGR6Q0ZTMzRKcVo3NnpSc2c9PSIsInZhbHVlIjoiYnVtS0R2WEdWMTNMZmYwalJYM1ExK2g1RTdxRnV5OGhJM3VyVytOZzRMZVNMcFViS3RaVEl1ZUhTcHZMSWw4WlI3ZXFOUit3NmpSd1JRaXh5Y1ZsSFY4WWFJXC9QbzhkeFhDZ2R5cWFCQm5welJGdUhnbFUwSTBLR1wvRmFLMHR3WlVvcVNpcHVvcXNKVEtBS0NndHplak0zSmU4bWVYcWhOTytoVElNdE9QemRMc2hFMGhUYisxNDY1MVFnR3NzNzEyZGdvRjNFTlhaNmxMRnVkWkpORmZDXC9cL1l5UU03QmxHTDM4SHhlUjN6TDUyT3A4a3owYzFEdnhIVG5IYk9cL283IiwibWFjIjoiMTEyOTkxNGJmODE4MzhlMTVjM2FkOTExZGMyYWIyODVhZTYxMTRiZjhjODM3NzdiMDVlZjI4ZGM0YTdmMGQ4OSJ9
eyJpdiI6Ik1NUWRLazkzSmx1TXRBWnpjNWNEUFE9PSIsInZhbHVlIjoiMUM3SXRyZkZFdDAwVUlmeVwvdzR6ZlNWV0t3eTd6KzRmb0FjZ1lHOEp4WENwbXdzMzdiRzBcL0JpVXdwdmZKazRselJxcEZMNVBhMUNvbU5WdnF2QjJINEs4UmNVY3UrSkJ4YWFKSkdcL2xFOHhOUzNtRnRVSmRrYWltcFBPVEtBOFVQN3h3Ymo3c1VGdm5hQWowN1htK0VJR3hkNXpUXC9rWHF6WU8yZWFBQ0E3cjNTQnhqdzVYdW1mSGVYSXk0N0FLcDM2NXZHRFlMYWw2MDF3dmFSclFIUGxSYUNvWnJLbmtVRXF0c2JrUXVJSFZqdlZ0RnBlekxFOTZRWWFBbmtiblciLCJtYWMiOiI2NDFjNjgxMGNlMDNmM2Y5MGFmOWU4MWNmZTQ3ZjRhODBjZmJjZGIxN2MzMzUxZThkNTdiNDRkZDQ4NmVlZjNkIn0=

             Bốn cặp mắt đều đổ dồn về phía Sở Phong.

Advertisement
x