Sau cuộc hoan ái.
Sở Phong và Tần Yên Nhiên cùng rời nhà họ Tần, đến tập đoàn Thiên Mỹ.
Vốn anh định ở lại trong tiểu viện, tìm cách xem công hiệu của viên đan dược bên trong mà không làm hỏng lớp sáp niêm phong.
Nhưng vì "củi khô gặp lửa", cả hai quấn lấy nhau quá dữ dội, khiến Tần Yên Nhiên mệt lả.
Thấy vậy, Sở Phong khuyên cô để mai hẵng xử lý việc công ty, hôm nay nên nghỉ ngơi cho tốt. Chuyện của Tần Sơn Hải, chỉ cần anh còn ở nhà họ Tần thì dù chưa kịp tìm được Thần Thạch Thảo cũng không ảnh hưởng nhiều.
Khổ nỗi Tần Yên Nhiên tính nóng nảy, đã quyết là phải làm cho bằng được.
Thấy người đẹp nhất quyết lên công ty, lại nghĩ khả năng lớn tổ chức Ám Dạ đã bắt đầu nhằm vào mình, Sở Phong cũng đi theo cô.
Không lộ mặt thì tổ chức Ám Dạ lấy đâu ra cơ hội?
Họ muốn ám sát anh, anh cũng muốn gặp thử tổ chức sát thủ thế lực hùng hậu này xem sao.
Đối với việc tổ chức Ám Dạ nhắm giết mình, suy nghĩ của Sở Phong rất đơn giản: thông qua sát thủ để liên hệ với cấp cao của tổ chức, nói thẳng một lời cho rõ - đừng phí công nữa - giải quyết gọn một lần cho xong.
Không dứt điểm, để họ liên tục phái sát thủ tới thì chẳng khác gì ruồi vo ve trước mặt, cực kỳ bực.
Đến tập đoàn Thiên Mỹ, Tần Yên Nhiên sốt ruột xử lý công việc nên xuống xe trước và lên lầu, Sở Phong thì lái xe xuống bãi đỗ ngầm.
Lần đầu đến Thiên Mỹ, anh chưa rành cách bố trí bãi xe, chạy lòng vòng mấy lượt vẫn không tìm ra thang máy để lên, đành lên lại trên, vào từ sảnh tầng một.
"Đứng lại!"
Vừa đến cửa, một bảo vệ đã nghiêm mặt chặn trước mặt anh.
"Vui lòng xuất trình thẻ ra vào!"
Thẻ ra vào?
Sở Phong sững một nhịp, rồi giải thích: "Tôi không có thẻ. Tôi đi cùng sếp Tần tới!"
Anh nghĩ nhắc tới sếp Tần thì chắc sẽ có tác dụng.
Bảo vệ đảo mắt từ đầu đến chân, ánh nhìn đầy khinh khỉnh, khóe môi còn nhếch lên. Hàm ý đã quá rõ: 'Cậu mà cũng xứng đi cùng Tổng Tần à? Mặc cả bộ đồ hàng vỉa hè thế kia, có tư cách gì?'
Nhìn ánh mắt miệt thị và ngờ vực đó, Sở Phong kiên nhẫn nói: "Anh ơi, tôi đúng là đi cùng sếp Tần. Cô ấy bận việc nên lên trước rồi, còn tôi vừa đi gửi xe."
Bảo vệ cười lạnh: "Đã vậy, sao không quẹt thẻ từ hầm mà đi thang máy lên?"
Sở Phong cạn lời, suýt buột miệng: "Anh ngốc à?"
Nếu quẹt được thẻ thì tôi còn đứng đây chắc?
Tập đoàn Thiên Mỹ làm mảng thẩm mỹ y khoa, vốn nổi tiếng nhiều mỹ nữ: nhân viên nữ chiếm tới 95%, ai nấy đều xinh xắn.
Vì thế, không ít kẻ có ý đồ xấu tìm đủ cách lọt vào trong quay lén câu view, hoặc tiếp cận làm quen con mồi mình nhắm.
Vì Sở Phong không có thẻ ra vào, bảo vệ theo phản xạ coi anh như loại người đó, bực bội khoát tay: "Đi đi, nội quy công ty là không có thẻ thì không được vào!"
Hiểu người ta chỉ đang làm đúng phận sự, Sở Phong không cố xông vào, chuẩn bị gọi cho Tần Yên Nhiên nhờ xử lý.
"Làm gì đấy?"
Vừa rút điện thoại, một giọng hỏi vọng từ bên cạnh tới.
Một gã đàn ông bụng phệ, cao to lực lưỡng bước lại gần.
"Trương Đội trưởng, hắn muốn vào mà không có thẻ." Bảo vệ vội báo với người đàn ông ấy.
Trương Đội trưởng lia mắt quét Sở Phong, liền sáp tới, tay đặt thẳng lên vai anh, hạ giọng, cười hề hề: "Người anh em, muốn vào thì cũng dễ thôi, ra kia nói chuyện chút chứ?"
Vốn dĩ, chỉ cần một cú điện thoại là xong chuyện.
Nhưng từ giọng điệu và ánh mắt không đàng hoàng của Trương Đội, Sở Phong ngửi thấy mùi mờ ám.
Tập đoàn Thiên Mỹ là công ty của Tần Yên Nhiên.
Đã có quy định người không thẻ thì không được vào, vậy mà đội trưởng bảo vệ như Trương Đội lại bảo "muốn vào rất đơn giản"?
Nghĩ chút là hiểu: đám này chắc chắn đang giở trò sau lưng.
Chuyện trông nhỏ, nhưng nếu vỡ lở thì có thể ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của Thiên Mỹ.
Như các bí mật nội bộ chẳng hạn, hoàn toàn có thể vì thế mà lộ ra, kéo theo biến động giá cổ phiếu của tập đoàn Thiên Mỹ.
Vì vậy, Sở Phong gật đầu.
Anh quyết định đích thân nhập cuộc, xem bọn dựa quyền làm bậy này đang giở trò thế nào, để hỗ trợ Tần Yên Nhiên quét sạch một mẻ sâu mọt.
Thấy Sở Phong đồng ý, Trương Đội cười hô hố, dắt anh đi về phía góc tòa nhà.
"Huynh đệ, lần đầu tới phải không?"
Sở Phong gật đầu. Trương Đội nói tiếp: "Đã là lần đầu thì tôi nói qua tình hình ở đây cho nghe."
"Cậu không có thẻ, đi đường chính tất nhiên không vào nổi. Nhưng tôi có thể giúp. Dĩ nhiên giúp thì không giúp không - phí bồi dưỡng là phải có chớ, đúng không?"
Sở Phong vẫn gật đầu.
Trương Đội nói tiếp: "Muốn lên tầng nào thì phí bồi dưỡng sẽ khác nhau. Càng lên cao giá càng cao."
Nghe tới khác giá theo tầng, Sở Phong không nhịn được hỏi: "Khác nhau ở điểm gì?"
"Tất nhiên khác!"
Trương Đội hăng hái: "Tầng càng cao thì mỹ nữ càng nhiều, chưa kể ai nấy đều là đại mỹ nhân thành đạt, lương năm vài trăm ngàn đến cả triệu. Cậu nghĩ xem, nếu được ai trong số họ để mắt, nửa đời sau chẳng phải ngồi mát ăn bát vàng sao?"
Sở Phong mỉm cười gật gù cho qua, rồi hỏi: "Cụ thể tính phí sao?"
"Mỗi tầng thêm một nghìn. Ví dụ cậu chỉ lên tầng hai thì trả hai nghìn, lên tầng tám là tám nghìn, cứ vậy mà tính lên."
"Tập đoàn Thiên Mỹ tổng cộng có ba mươi tầng. Cậu xem muốn lên tầng mấy."
Nói xong, Trương Đội nhìn Sở Phong đầy chờ đợi.
Ngẩng lên nhìn, Sở Phong chần chừ: "Cảnh trên tầng ba mươi chắc đẹp lắm nhỉ?"
Thấy đối phương nhắm thẳng tầng ba mươi, mặt Trương Đội khựng một chút, vội cười: "Người anh em, tôi khuyên cậu đừng lên tầng ba mươi. Vì tầng đó là tầng làm việc của bà chủ, ngoài cô ấy và mấy cô thư ký thì chả mấy ai."
"Mấy cô thư ký của bà chủ tuy đẹp đấy, nhưng mắt cao lắm. Tôi không nghĩ cậu có thể lọt vào mắt xanh của họ. Cậu chọn tầng dưới ba mươi đi."
"Hai mươi chín cũng ổn, chỉ cách có một tầng, muốn ngắm cảnh thì hợp lý lắm."
"Không, không, không!"
Sở Phong lắc đầu, dứt khoát: "Tôi vẫn muốn lên tầng ba mươi xem sao!"
Chưa đợi Trương Đội phản bác, anh nói luôn: "Chỉ cần cho tôi lên được tầng ba mươi, tiền không thành vấn đề."
Nghe "tiền không thành vấn đề", Trương Đội nghẹn lời.
Hắn hít sâu, hiểu ngay trước mặt là một con mồi béo bở. Hắn cắn răng: "Tầng ba mươi không phải không được, nhưng phải một trăm nghìn."
"Được!"
"Một trăm nghìn thì một trăm nghìn!"
Sự sảng khoái của Sở Phong khiến Trương Đội - vốn còn lưỡng lự vì sợ nói cao quá - lập tức hối hận.
Hắn hiểu, đối phương hào phóng vậy chứng tỏ mình nói hớ, biết thế đòi hai trăm nghìn.
Nhưng lời đã nói ra như bát nước hắt đi, sợ cò kè lại làm tuột mất con mồi béo bở, Trương Đội lập tức móc điện thoại: "Chuyển tiền đi, xong tiền là tôi dẫn cậu lên ngay."
Trương Đội lập tức sa sầm mặt, nổi cáu.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất