Lạc Thi Vũ bật khóc. 

             Khóc òa như đứa trẻ bị đòn, nức nở không nguôi. 

             Bấy lâu nay, Lạc Thi Vũ vẫn là trụ cột tinh thần của nhà họ Lạc. 

             Cô vừa bật khóc, cả nhà họ Lạc đều hoảng; vì chưa từng thấy cô tủi thân đến thế, họ hiểu ắt phải có chuyện rất nghiêm trọng mới khiến cô như vậy. 

             "Thi Vũ, rốt cuộc có chuyện gì thế? Đừng dọa mẹ mà. Có ấm ức gì thì nói ra, người nhà là chỗ dựa vững chắc nhất của con." 

             La Lam lao tới, đỡ Lạc Thi Vũ đứng dậy, ôm vào lòng vỗ về. 

             Nghĩ tới chuyện vừa nói, Lạc Đốc Thành cũng đứng dậy bước lại trước mặt con gái, mặt mày nghiêm nghị hỏi: "Thi Vũ, có phải thằng phế vật đó uy hiếp con không?" 

             Ông nghĩ, chắc Sở Phong nắm thóp con bé, nên nó mới đột nhiên nói muốn tái hôn. 

             Lạc Thi Vũ chỉ im lặng khóc. 

             Lạc Đốc Hân cũng tiến lên, lo lắng hỏi: "Thi Vũ, đừng chỉ khóc như vậy. Có phải thằng phế vật đó bắt nạt cháu không? Yên tâm, cô út quen một ông trùm xã hội đen, nó mà dám động vào cháu, cô út sẽ bảo ông ấy dằn mặt nó." 

             Lạc Thi Vũ vẫn cứ khóc, mọi người nhìn mà như ngồi trên đống lửa. 

             Hơn mười phút sau, cảm xúc của cô mới dần ổn lại. Cô lau nước mắt, hít sâu một hơi rồi giải thích: "Sở Phong không hề uy hiếp cháu, cũng không bắt nạt cháu." 

             "Cháu vừa nói rồi, từ nay mọi người không được gọi anh ấy là phế vật nữa." 

             "Mọi người hoàn toàn không biết dạo này đã xảy ra những gì, cũng không biết nhà chúng ta rốt cuộc đã bỏ lỡ cơ hội lớn đến mức nào." 

             Khóc một trận xong, tâm trạng cũng thoáng hơn, Lạc Thi Vũ kể từ ngày ký giấy ly hôn cho đến buổi tiệc đấu giá trước đó. 

             Nói xong, cả căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. 

             Người nhà họ Lạc thật sự không ngờ, Sở Phong lại ẩn mình kỹ đến thế. 

             Rõ ràng anh đủ sức phản kích lại bất kỳ ai, vậy mà suốt năm năm qua, anh sống âm thầm như thể chẳng hề tồn tại. 

             Còn bọn họ thì hết lần này đến lần khác đi chọc vào người không nên chọc. 

             Nghĩ tới lời Lạc Thi Vũ kể: Hoàng Diệc của võ đạo thế gia bị anh ra tay một cái là ngất lịm, ai nấy lạnh sống lưng. 

             Họ không dám tưởng tượng, khi xưa ức hiếp Sở Phong, nếu anh không nhịn được mà ra tay, e là chính họ đã mất mạng. 

             Vừa kinh hãi, họ vừa không hiểu vì sao Sở Phong lại làm như vậy? 

             Rõ ràng anh có thực lực mạnh mẽ như thế, chỉ cần thể hiện đôi chút thôi, mọi người cũng đâu dám đối xử với anh như vậy. 

             Giờ thì xem ra mọi chuyện đã muộn. 

             Nỗi hối hận dày đặc bủa vây từng người. 

             Ai nấy cũng hiểu vì sao Lạc Thi Vũ muốn chủ động tái hôn với Sở Phong. 

             Nếu nhà họ Lạc có một người mạnh đến mức ấy chống lưng, còn lo gì không lớn mạnh, vào hàng gia tộc đứng đầu ở Vân Thành? 

             Tái hôn, nhất định phải tái hôn. Nhất định phải kéo Sở Phong về lại với nhà họ Lạc. 

             Thái độ và cách nghĩ của mọi người hoàn toàn thay đổi. 

             "Thi Vũ, con tính làm sao để tái hôn với cậu ấy đây?" 

             "Chuyện đã xảy ra đến mức này, e là anh ấy sẽ không dễ gì đồng ý đâu?" Lạc Đốc Thành thấp thỏm hỏi. 

             Lạc Thi Vũ hít sâu ổn định lại cảm xúc, nói: "Ra đến nông nỗi này, suốt năm năm qua mọi người cũng có trách nhiệm không nhỏ. Ý con là thế này…" 

             Nhà họ Hứa, ba mẹ của Hứa Thành đang thấp thỏm chờ ngoài phòng điều trị riêng của nhà họ Hứa. 

             Một vệ sĩ bước tới, đưa cho Hứa Thế Hữu tập tài liệu vừa thu thập được. 

             Nhà họ Hoàng, Hoàng Hiên nhìn đứa con trai hôn mê bất tỉnh nằm trên giường, sắc mặt u ám, ánh mắt ngùn ngụt sát khí. 

             Sáng sớm hôm sau. 

             Sở Phong vừa thức dậy đã nhận được tin nhắn Lạc Thi Vũ gửi, nói chắc chắn sẽ đến đúng giờ ở cổng cục Dân Chính. 

             Đứng bên cạnh, Tần Yên Nhiên cũng thấy nội dung tin nhắn, liền quan tâm hỏi: "Có cần em đi cùng anh không?" 

             Sở Phong mỉm cười lắc đầu: "Chuyện này anh tự xử lý được. Em có việc thì cứ lo việc của em." 

             Tần Yên Nhiên dịu dàng ừ một tiếng, bỗng nhớ ra chuyện tối qua bảo sẽ xử lý Chung Vân, lập tức bước qua một bên, lấy điện thoại ra liên lạc. 

             Nhà họ Chung, nghỉ ngơi một đêm, Chung Vân cuối cùng cũng hồi sức. Hắn lập tức nhắn cho Lạc Thi Vũ, bảo không cần đến ba ngày, Sở Phong chắc chắn sẽ biến khỏi Vân Thành, vì lời Vệ Mộ Bạc nói với hắn khi đó là sẽ giải quyết Sở Phong trong vòng ba ngày. 

             "Hả?" 

             Tin nhắn vừa gửi đi đã hiện ngay dấu đỏ báo lỗi. Tưởng mình nhìn nhầm, Chung Vân nhìn kỹ lại mới phát hiện đúng là hắn đã bị Lạc Thi Vũ cho vào danh sách chặn. 

             Gì thế? 

             Chung Vân gọi điện ngay, phát hiện số của mình cũng bị Lạc Thi Vũ chặn luôn. 

             Hôm qua vẫn bình thường cơ mà, mới có một đêm không gặp, chẳng nói chẳng rằng đã chặn mình là sao? 

             Vì không có số liên lạc của những người khác trong nhà họ Lạc, Chung Vân đành ra ngoài, tính đến nhà Lạc Thi Vũ hỏi cho ra lẽ vì sao cô lại chặn mình. 

             Nào ngờ giờ phút này, Lạc Thi Vũ đã hận hắn đến tận xương tủy. 

             Con người một khi đã đổi ý là đổi hẳn. 

             Nghĩ kỹ lại, Lạc Thi Vũ hiểu rằng ra nông nỗi hôm nay, người nhà chiếm một phần rất lớn, phần còn lại chính là do Chung Vân. 

             Năm năm trước lẽ ra hai bên đã nên dứt khoát cắt đứt. Thế mà Chung Vân ra nước ngoài vẫn liên tục bảo cô phải kiên trì, đợi học hành xong xuôi sẽ về nước rồi hai người sống với nhau cho tử tế. 

             Lạc Thi Vũ nghĩ, nếu hồi đó không bị Chung Vân quấn lấy, liệu cô có lạnh lùng với Sở Phong đến thế không? 

             Nếu dứt khoát cắt đứt, bản thân tuy chưa quen với chuyện cưới chớp nhoáng, nhưng vẫn sẽ cố gắng làm quen và chấp nhận Sở Phong, và có lẽ đã không đi đến kết cục như bây giờ. 

             Trước cổng cục Dân Chính, không bận gì nên Sở Phong đến sớm một chút, vì anh không quen để người khác phải đợi mình. 

             Dù rằng anh hoàn toàn chẳng coi Lạc Thi Vũ ra gì; có bắt cô đứng đây chờ cả ngày, cô cũng không dám oán thán nửa lời. Nhưng anh không nhỏ nhen đến mức rỗi hơi đi hành hạ người khác kiểu đó. 

             Hối hận mới là cách dày vò người ta ghê gớm nhất. 

             "Đồ phế vật, mày bị thần kinh à? Ly hôn còn lôi tao tới!" 

             Đúng lúc Sở Phong đang ngồi chồm hổm trước cổng nghịch điện thoại, một giọng the thé đầy mỉa mai đột ngột vang lên. 

             Sở Phong ngẩng đầu, thấy con trai của chú hai Lạc Thi Vũ - Lạc Hiểu Đông - đang ôm eo một cô gái ăn mặc cực kỳ khêu gợi. 

             Sở Phong nhìn mà đầy nghi hoặc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 

             "Nhìn cái gì? Chưa thấy gái đẹp bao giờ à?" 

             "Đồ phế vật, cả đời mày chỉ có quyền đứng nhìn thôi!" 

             "Tao thấy cả đời mày chắc chỉ biết dùng tay chứ gì?" 

             Vừa nói, Lạc Hiểu Đông vừa vuốt ve vòng eo của cô bạn gái, đắc ý lắm; vì hắn đã nghe đồn từ lâu rằng tuy chị họ và Sở Phong có cưới nhau, nhưng chị chẳng cho anh đụng vào. 

             Tối qua nhà có họp, hắn vì thuộc hàng con cháu, lại vốn chẳng thèm quan tâm chuyện gia tộc nên không đi. 

             Để tái hôn thành công, được Sở Phong tha thứ, kế hoạch của Lạc Thi Vũ là bắt tất cả những ai từng ức hiếp Sở Phong phải có mặt xin lỗi. 

             Lạc Hiểu Đông còn đang ôm bạn gái ngủ thì bị Lạc Đốc Quân gọi điện giục dậy, bảo lập tức đến cổng cục Dân Chính lo chuyện ly hôn của Lạc Thi Vũ và Sở Phong, không đến thì sau này cắt tiền tiêu vặt. 

             Vừa hay hắn ở gần đó, nên hắn là người đến sớm nhất. 

             Trông thấy Sở Phong, nghĩ vì anh mà hắn không được ngủ nướng, còn bị ông già quát cho một trận, cơn giận của Lạc Hiểu Đông bốc lên phừng phừng. 

             Sở Phong ngơ ngác đứng dậy, hỏi: "Cậu đến đây làm gì?" 

             "Tao tới đây làm gì à?" 

eyJpdiI6IjVSZ0xTM2RRaTh3Qk0rV20zeWI2cHc9PSIsInZhbHVlIjoiVGp3WVFWOHA0UjlOM3d3a0pZZDg3M0tFZWNMV1VNMkVTamxsUFwvUm9yNnBncFhWT3JuUHNWMHlVZXFnR1dLOVM3UXlOY1E0WjNBNlJSYjlZbHNuTHBGT1g4WlVZXC94MFwvNEx6Tlg5alVSbkZia2s4RE5BY09ZRG1jK1hcL2VWQUFtRkU1eDkrejNyWlptMTVSc0txOGdFcXU3enl5XC9KeWpxZDdmTTcyNzNiUkU2MnZmOUpIRnVHSjQxVlJXUXF1UW5KWTcwdkRqSjQyMlluR3o1Z3NYa1hxNVFodGtRZ1orbmc4U0RiOThXS0kyaVpCV0F4NnJkTEIwT0cyN3dXaGxqMmtUMXV1dGRjMlZDZHBzdkVIVSs1eGJEbWJUOVJhOFRMYlViTFZmdk1Pcz0iLCJtYWMiOiJjODJkZGZjZDFjNjNkZmFlNjY4ZTZkODY4YTJlZDJkMTBkNDZjMTMyOWFhYzg5YTM1ZjIwMTIyNzM2NzdiOWIyIn0=
eyJpdiI6Ino4YjlvV2lrcWR1KzFrZ1ViN1pTM0E9PSIsInZhbHVlIjoiTjhiblwvdnlMYTBaQXA5NjBobFowUXBRRHBVVW9WNmR5bTJMQjlRV2NwYzJtUkM3c2p3YWxxNEdBU3NBdW1IQk1GVmtiazdCT04yaFhsbnJ1N1krZGFvZFZmMHhzM0dkT05cL1lYVmFTUDZCN3F6U1RNK3NZUFwvXC83V1BlYkNYeE5IZXJNOHJCcjJsWmY5QTA4VnY4YnU1RFE2aEs2VlwvN2dGNDQ3S01nMTNQeG9pUnlJT3VNOXVMZlZtWWVRQW90eHZ3Q2VmVytHYjYxSGFXRjNBbXgzb1dENHJHa1JCUGVSelI1bDUrc29XT05GZGQwUndkNzVnS0xlVjA2NktPSkloZW5pWGRFZ3NISjBXV1RzcWlQQ1FSOERtQlFnMng3ZlJhcFlHNG9cL09EUm5xSndnRVBZb3k4em1oWFwveXQxeGNBIiwibWFjIjoiNzhmMzk2ZDBkN2MxMjEzMzcxN2I0YjkyYWQwNDY0MWNhODVmOWI3ZGU5YjA0YjA0YmY0MjIyZDkwMmUwNDg1YyJ9

             "Dừng tay!"

Advertisement
x