"Bảo mang dao tới à?" 

             Mí mắt Vệ Mộ Bạc giật một cái, nghi hoặc vừa loé lên đã nhớ ngay tới lời Sở Phong nói lúc trước. Xem ra hôm nay có tránh được tội chết thì cũng khó thoát đòn đau, e là khó tránh bị xẻo một miếng ngay tại đây? 

             Vừa nghĩ tới cảnh tượng đó, chút sức lực còn sót lại trong người Vệ Mộ Bạc như bị rút sạch. Đứng không vững mà vẫn phải gượng đứng, khổ sở cực độ. 

             "Cậu là ai?" 

             "Cậu đã làm gì con trai tôi?" 

             Đầu dây bên kia, Vệ Đông Thanh còn mù mờ nên sốt ruột hỏi dồn. Tuy chưa rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng gã có thể tưởng tượng con trai mình đang ở trong hiểm cảnh, lòng như lửa đốt, chỉ muốn mọc cánh bay ngay tới hiện trường. 

             Sở Phong không giải thích, báo đại khái vị trí xong liền cúp máy luôn. Đang nắm thế chủ động, anh chẳng có tâm trạng đi giải thích với một kẻ không thèm để vào mắt. Giải thích, xưa nay là việc kẻ yếu phải làm trước kẻ mạnh. 

             "Đa… đại ca, n… nếu tôi khai ra kẻ đứng sau, c… có thể tha cho tôi được không?" 

             Thật sự không muốn bị xẻo thịt, Vệ Mộ Bạc đành nuốt nguyên tắc, lấy thông tin về kẻ đứng sau ra để giữ mạng. 

             "Chẳng phải là Chung Vân sao? Tưởng tôi không biết là hắn à?" Sở Phong điềm nhiên. 

             "Á… a… anh… anh biết rồi ư?" 

             Vệ Mộ Bạc kinh ngạc lẫn thất vọng. Hắn còn tưởng món tin này với Sở Phong rất quan trọng, có thể đem ra đổi mạng, ai ngờ người ta sớm đã biết là ai thuê hắn. Hy vọng lại vỡ tan. 

             Trên khuôn mặt béo phị của Vệ Mộ Bạc, mồ hôi dần dần túa ra, nhỏ tong tong. 

             "Cứ đợi đó. Cơ hội đã cho mà không biết điều, rượu  kính không uống lại thích uống rượu phạt, vậy thì cho mày toại nguyện!" 

             Mắng cho một trận xong, Sở Phong quay người trở về bên cạnh Tần Yên Nhiên. Thấy cô ấy có vẻ buồn, trong mắt còn vương chút oán trách, anh lấy làm lạ hỏi: "Sao vậy?" 

             Tần Yên Nhiên bĩu môi, mặt mày khổ sở: "Ban đầu tưởng anh ra tay, em có thể học được khối thứ chứ!" 

             "Ai dè anh nghiền người ta một chiều thế này thì chán quá, chẳng có gì để xem cả!" 

             "Hà ha ha…" 

             Sở Phong gãi ót, hơi ngượng. Lời oán trách của Tần Yên Nhiên anh cũng đành bó tay; rốt cuộc thực lực đã quá rõ ràng, không đánh gục ngay thì chẳng lẽ đứng yên cho đối phương đánh mãi? 

             "À phải rồi, anh Sở, tiếp theo anh định xử lý thế nào?" 

             Oán thán thì oán thán, cũng chỉ là nói miệng. Điều Tần Yên Nhiên thực sự muốn biết là Sở Phong sẽ xử lý Bang Hắc Long ra sao: cho Bang Hắc Long biến mất từ nay về sau, hay trấn áp, thu phục? 

             "Em muốn xử lý thế nào?" Sở Phong hỏi ngược. 

             Một thân một mình, Bang Hắc Long với anh mà nói, có cũng được, không cũng chẳng sao. Vừa hỏi xong, anh đã nghĩ ngay: nhà họ Tần có căn cơ ở Vân Thành, thế lực của Bang Hắc Long cũng ở Vân Thành; nếu thu phục họ, biến thành thuộc hạ của nhà họ Tần, hẳn sẽ giúp được không ít. 

             Tần Yên Nhiên không biết Sở Phong đã nghĩ tới, cô cân nhắc: "Bang Hắc Long ở Vân Thành cũng thuộc hàng có tên tuổi. Em thấy thu phục còn lợi hơn xóa sổ." 

             "Bang Hắc Long vốn là thế lực ngầm, chuyên làm mấy chuyện không tiện đưa ra ánh sáng; còn chúng ta đều là người đường đường chính chính, nhiều việc không tiện tự ra tay, có thể để họ làm thay." 

             "Ví như lần này Chung Vân thuê họ đến trả thù anh, anh ở ngoài sáng nên đúng là khó động vào hắn. Mà đánh cho hắn một trận thì rẻ cho hắn quá, không phải sao?" 

             "Hoàn toàn có thể để người của Bang Hắc Long từ từ xử hắn: dăm bữa nửa tháng lại quần cho một trận, cho hắn hiểu thế nào là sống không bằng chết." 

             Ý nghĩ trùng khớp, Sở Phong gật đầu: "Làm vậy đi!" 

             Chớp mắt đã hơn mười phút. Một chiếc xe xuất hiện ở đằng xa, rồi liền sau đó mấy chục chiếc nối đuôi. Ào ào. Từ mỗi xe có mấy thành viên Bang Hắc Long bước xuống. Loáng cái, hiện trường đã bị mấy trăm người vây kín, chật như nêm cối. 

             Vào tình huống khác, thấy người kéo đến đông như vậy, với thân phận "thái tử" của Bang, Vệ Mộ Bạc đã mừng nhảy cẫng. Nhưng lúc này, sắc mặt hắn chẳng nhẹ nhõm chút nào. Trước sức mạnh tuyệt đối, số lượng không còn ý nghĩa. 

             Trực giác mách bảo Vệ Mộ Bạc, đừng nói trăm người, hôm nay dù có nghìn người kéo tới cũng không thể hạ được Sở Phong. Mỗi lần nhớ tới thực lực Sở Phong vừa bộc lộ, trong lòng hắn lại dấy lên cảm giác khó tin: Trẻ thế này, sao có thể ghê gớm đến vậy? Vài chục năm nữa thì ra sao? 

             Khi người của Bang Hắc Long vây gần kín bốn phía, từ trong đám đông bước ra một gã đầu trọc, thân hình cũng vạm vỡ. Vừa nhìn, Vệ Đông Thanh đã thấy Diêm Cửu nằm sõng soài dưới đất, lông mày rậm nhíu chặt, mắt thoáng do dự. Vì chưa tiện lại gần xem kỹ, gã khó mà xác định lúc này Diêm Cửu ngất hay là đã chết. Nhưng dù là thế nào thì với Vệ Đông Thanh cũng đều là điềm xấu. 

             Là đại ca của Diêm Cửu, bình thường hai người không ít lần đối chiêu tập luyện, Vệ Đông Thanh hiểu rõ Diêm Cửu không hề yếu. Thế mà giờ Diêm Cửu lại bị đánh gục nằm đó, gián tiếp chứng tỏ đối phương còn mạnh hơn hắn. 

             Đảo mắt nhìn khắp hiện trường, Vệ Đông Thanh càng thêm nghi hoặc, thật sự đoán không ra rốt cuộc là ai ra tay. Gã không phải không thấy Sở Phong, nhưng cũng mắc cái sai mà ai cũng dễ mắc: căn bản không tin cậu thanh niên ấy đủ sức đánh gục Diêm Cửu. 

             Nhìn thấy con trai mình cằm dính đầy máu, vốn tính nóng nảy, Vệ Đông Thanh hừ lạnh một tiếng, bước lên vài bước, nheo mắt nhìn chằm chằm Tần Yên Nhiên, hỏi: "Cô Tần, chuyện này là sao?" 

             "Bang Hắc Long chúng tôi với nhà họ Tần các người xưa nay nước sông không phạm nước giếng, đây là định khai chiến à?" 

             Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không hiểu nổi tình hình, Vệ Đông Thanh đoán kẻ đánh gục Diêm Cửu có thể là Tần Sơn Hải; trong nhà họ Tần cũng chỉ có Tần Sơn Hải mới làm nổi chuyện này. Chỉ là không hiểu sao lại không thấy lão già đó xuất hiện. 

             Tần Yên Nhiên nhảy phóc xuống khỏi nắp capo, lạnh mặt đáp: "Vệ Đông Thanh, câu này tôi không thích nghe đâu. Ý ông là nhà họ Tần chúng tôi cố tình gây sự với Bang Hắc Long các ông à?" 

             Chẳng phải thế sao? Sắc mặt Vệ Đông Thanh hầu như đã nói lên điều đó. Gã thấy, nếu không định khai chiến với Bang Hắc Long thì nhà họ Tần việc gì phải gọi điện bắt mình mang dao tới? Thanh niên đánh nhau xô xát là chuyện thường, tan rồi là xong. Gọi cả bậc trưởng bối đến, rõ ràng là không muốn cho qua. 

             "Hừ!" 

             Tần Yên Nhiên hừ lạnh: "Vệ Đông Thanh, Bang Hắc Long các ông đúng là quen thói hống hách. Các ông được phép bắt nạt người khác, còn người ta thì không được đụng tới các ông, phải không?" 

             Với hạng thế lực dựa thế hiếp người, đến khi gặp đối thủ cứng thì quỳ xuống xin tha, Tần Yên Nhiên cực kỳ khinh bỉ. Nếu không nghĩ có không ít người đang dòm ngó mình và Sở Phong, nhiều việc không tiện tự ra tay, cần có người giải quyết âm thầm, cô đã chẳng buồn nói nhiều. Mình không đánh nổi cũng chẳng sao, miễn người đàn ông của mình đánh thắng là được. 

             "Vô lễ!" 

             Vệ Đông Thanh quát. "Tần Yên Nhiên, cô là cái gì mà dám nói với tôi như thế? Gọi cha cô hoặc ông cô ra đây!" 

eyJpdiI6IlVFNERaYlExaytUXC9HVWRieFFzMnN3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImNDV2JFZE5lMEl6WmxRZFFiXC9nSjZtWEs3OWptN2V3dUlcLytNNEwrXC9lUEUzTjFwYzRsdkdMcklvRWtBV1NuOGQrYWdSWG5WbjBcL1ltOVVINGFKb3JUSGdGQWpKUkJEZlREXC9cL01ydERzVUsxZDZpd2NsSGpTTUJLSUFHZzdmazNxTHZFT2JGekpjWG5GZ3lHNzZsRW1YU3dReVdHOFBCMVE4UVlMbnJKMnBhUXE5aFRqQ2RxQ3ZnN3IwcHgxajJSVFZQZVBcL3NITWpUUTVpN25ZRXlLaVMzZkdjWjY0U1RISzcyOUMwc1owbm5aTmZTaDFYeGRwN0NuYjZMeFZkRWpHZUFcLytlT3o4TEFtcDhDM1ZObURnc0ZEUldMdVdaWjR4NDNaNVE4SElVYnc9IiwibWFjIjoiN2Y1Y2JmYjZhZTZlMTljY2IzMGU3OTdhODhiZDRkNzNiOGZmZmFmZjRlYWUwYTY4YjE0NDFiYWM3ZGQ3YjhhMyJ9
eyJpdiI6IlZ3R045RGx1VE13ZTJtTWZseGZKdVE9PSIsInZhbHVlIjoia1NLbWNlZTBDUFR0QXBvOWp0VXJMWFlBdjdhK2NOZXhBaXo1UlZGZU5ETmNaQlJoMmtMcmJOaytpRlJleVlwZG9mQU02OUt5NGJsbGc4U0hDeUl5bHNUdmJDU3ZoUENKdmJiWDNBZVp5WW93T3lzZG5IZWp4M0FGbEoyeWFHT3p0eFVOODFHRnhTMGY3d1pRSDhFbTIyZnA0RnMrRklMeDU3bkJHT0hjcE9FY0ZGUTlsaERodXY1OE5BOXBtZm9EbW5hVmJHbmNUVkxiR2g5NUtKcm95dVppZjl3eTF3ZDNNXC94cWdWdkk5WFBHRGlaMzNjWVpHWUxaanUxOENoTlN2cHVSWUFyMjRQT2ZuckJGSWFLVVpFa0pxbFwvaWhUSFwveW1JMUVNRHgxZGs9IiwibWFjIjoiMjUzYTE3MjYxODM4MjRiYjY3ZTU2NjQ4Zjk2M2IzOTVlYzFkNTU0ZjIyYzVkMzIzOTMxOWMwNzE0YTZhYWE0YSJ9

             Sở Phong bước lên một bước, vì mỹ nhân mà ra mặt.

Advertisement
x