"Cô Lạc, chào cô nhé!" 

             Hứa Thành bước đến trước mặt Lạc Thi Vũ, cười niềm nở chào hỏi. 

             Lạc Thi Vũ đang ngẩn người, giật mình sực tỉnh. Thấy là công tử của hiệp hội tài chính Thần Hải, cô thoáng sững, rồi vội đứng dậy, mặt mày rạng rỡ đáp: "Chào cậu chủ Hứa." 

             Hiệp hội tài chính Thần Hải thuộc nhóm 50 hiệp hội tài chính hàng đầu ở Thần Châu, tài lực không thể xem thường. 

             Bấy lâu nay, Lạc Thi Vũ luôn muốn thiết lập quan hệ với hiệp hội tài chính Thần Hải, tiếc là tập đoàn Lạc Thị trong mắt họ chẳng đáng là gì, họ hoàn toàn làm ngơ. 

             Vậy mà lúc này, Hứa Thành - người thừa kế tương lai của hiệp hội tài chính Thần Hải - lại chủ động chào mình? 

             Lạc Thi Vũ mừng đến bối rối, như đang mơ. Cô thầm tự nhủ phải nắm chặt cơ hội này. 

             Cô hiểu rõ, chỉ cần tập đoàn được hiệp hội tài chính Thần Hải chống lưng, không những bù được khoản tổn thất do cuộc đàm phán với công ty của Tần Yên Nhiên đổ bể, mà còn có thể tiến thêm một bậc. 

             "Cô Lạc, sao cô một mình ngồi đây ngẩn ngơ thế?" 

             Tuy là lần đầu trò chuyện, Hứa Thành chẳng hề khách sáo, tiện thể ngồi xuống bên cạnh, còn cố tình ngồi sát rạt. 

             Lạc Thi Vũ gượng cười: "Tôi chẳng quen ai mấy ở đây, không biết nên bắt chuyện với ai, sợ làm phiền người khác, đành ngồi đây thẫn thờ thôi." 

             "Haha, cô Lạc khiêm tốn quá." 

             Khen xong, Hứa Thành nhìn cô đầy vẻ tán thưởng: "Nhìn cô xinh thế này, tôi thấy người muốn bắt chuyện chắc không ít đâu. Có điều cô lạnh như tảng băng, họ không dám tiến lại thôi." 

             Bị trêu, Lạc Thi Vũ cũng không chịu lép: "Đã vậy, sao cậu Hứa còn đến đây?" 

             "Hừ!" 

             Hứa Thành vênh váo ngạo mạn: "Tôi là ai chứ, ở Thần Châu này chưa có ai tôi không dám bắt chuyện." 

             "Nếu cô thật là một tảng băng, thì tôi chính là núi lửa, đủ sức làm cô tan chảy, rồi hòa làm một với tôi." 

             "Hòa làm một?" 

             Nghe sao mà chẳng liên tưởng bậy được. 

             Giọng điệu bỡn cợt của Hứa Thành làm gò má Lạc Thi Vũ ửng hồng. Cô thẹn thùng cười khẽ: "Cậu Hứa, tôi… tôi ngượng lắm, đừng trêu tôi nữa." 

             Hứa Thành bỗng nghiêm mặt, ra vẻ nghiêm túc: "Đâu phải tôi trêu đâu, tôi nói thật đấy. Chỉ cần cô là tảng băng, thì tôi là núi lửa. Mục tiêu của tôi là làm cô và tôi hoàn toàn hòa vào nhau." 

             Lại nữa? 

             Tâm trạng vốn ủ dột vì chuyện xảy ra với Sở Phong, tâm trạng của Lạc Thi Vũ lúc này bỗng trở nên phơi phới, phấn khích. Trong vô thức, cô ta cho rằng Hứa Thành có ý với mình. 

             Nhạc êm ái bỗng vang lên, đèn trong hội trường dần hạ xuống. Thấy vũ hội sắp bắt đầu, Hứa Thành cười toe: "Cô Lạc, vũ hội sắp khai màn rồi, cô chắc vẫn chưa có bạn nhảy chứ?" 

             Bạn nhảy ban đầu của cô ta là Chung Vân, khổ nỗi cậu ta còn đang ở khách sạn tắm, dẫu xong xuôi cũng chẳng còn mặt mũi tới đây. 

             Huống hồ, trước cơ hội bấu víu một thế lực lớn như thế, Lạc Thi Vũ thật sự không muốn bỏ lỡ. 

             Dù cho Chung Vân có tới, cũng đành tạm để cậu ta đứng một bên. 

             Hiểu thừa ý đồ của Hứa Thành, Lạc Thi Vũ lắc đầu đáp: "Không có. Cậu Hứa chẳng bảo tôi là tảng băng sao, ai dám chọn tảng băng này làm bạn nhảy chứ!" 

             Miệng thì tự trào, nhưng tim Lạc Thi Vũ đập rộn ràng. 

             Để khỏi bị Hứa Thành nhìn thấu, cô ta cắn chặt răng, cố tỏ vẻ rất thất vọng. 

             Khoảnh khắc này, cô ta khao khát được làm bạn nhảy của Hứa Thành, không chỉ để dựa vào hiệp hội tài chính Thần Hải, mà còn để cho Sở Phong thấy. 

             Ly hôn, cô ta định cho anh ra đi tay trắng, từ nay biến mất khỏi Vân Thành. 

             Ai ngờ, vừa mới ly hôn xong, Sở Phong đã tỏ ra có quan hệ khác thường với Tần Yên Nhiên. 

             Tên phế vật vốn chẳng thèm để vào mắt, thoắt cái được cả Y Thánh lẫn lão gia họ Triệu chống lưng, đi đấu giá thì hô một trăm triệu, hai trăm triệu, như thể chẳng thiếu đồng nào, cú sốc với Lạc Thi Vũ quá lớn. 

             Giờ Hứa Thành chủ động áp sát, trong đầu cô ta chỉ muốn mượn lực Hứa Thành để vênh váo trước mặt Sở Phong một phen, cho anh hiểu rằng đâu phải chỉ anh có Tần Yên Nhiên giúp đỡ, cô ta cũng có người thừa kế tương lai của hiệp hội tài chính Thần Hải để mắt. 

             Mải mê nghĩ cách phản công, Lạc Thi Vũ hoàn toàn không tự hỏi: mình - một phụ nữ vừa ly hôn, nhan sắc cũng chỉ thuộc hạng vừa phải, nhà họ Lạc ở Vân Thành càng tầm thường, chẳng có gì nổi bật - có gì mà lọt được vào mắt xanh công tử của hiệp hội tài chính Thần Hải? 

             Trước màn "lạt mềm buộc chặt" của Lạc Thi Vũ, Hứa Thành - tay lão luyện chốn tình trường - sao mà không nhìn ra? 

             Nếu không vì kế hoạch, gã đã vả cho Lạc Thi Vũ một bạt tai, bảo cút đi soi gương xem mình là thứ gì, mà cũng dám giở trò với thiếu gia này? 

             Trong lòng bực bội, nhưng Hứa Thành ngoài mặt vẫn cười hề hề: "Cô Lạc, vừa nãy tôi nói rồi mà, tôi là núi lửa. Tối nay tôi sẽ là bạn nhảy của cô!" 

             Sắp hết kiên nhẫn lãng phí thời gian với Lạc Thi Vũ, Hứa Thành liền đưa tay nắm lấy bàn tay cô ta đang đặt trên mặt bàn. 

             Toàn thân Lạc Thi Vũ khẽ run, không phải vì thẹn mà vì quá kích động. 

             cô ta e thẹn nói: "Cậu Hứa, tôi… tôi nhảy không giỏi, mà người ở đây toàn người trong giới thượng lưu Vân Thành, lỡ làm anh mất mặt thì sao?" 

             "Hừ, tên nào dám cười, tôi sẽ khiến hắn chẳng còn đất dung thân ở Vân Hải." 

             "Đi thôi, vào sàn nhảy." 

             Cả hai đều có toan tính riêng, nắm tay nhau bước vào sàn, bắt đầu nhảy chậm. 

             Suốt quá trình, Lạc Thi Vũ dốc sức thể hiện những gì tốt nhất của mình. 

             cô ta muốn làm Hứa Thành nở mày nở mặt, tính bụng chỉ cần anh ấy vui, rót cho tập đoàn Lạc Thị mấy chục tỷ vốn là đủ. 

             Đồng thời, cô ta cũng bắt đầu nghĩ đến chuyện sau buổi tiệc. Giả như Hứa Thành thật sự muốn đưa mình về khách sạn, nên đi hay không đây? 

             Cô ta rất phân vân. 

             Bên rìa sàn nhảy, Tần Yên Nhiên liếc thấy Lạc Thi Vũ và Hứa Thành quấn lấy nhau, vừa ngạc nhiên vừa huých tay Sở Phong hỏi: "Anh Sở, mình nhảy một điệu nhé?" 

             Phụ nữ nhạy cảm lắm, chỉ liếc một cái là Tần Yên Nhiên hiểu ngay Hứa Thành và Lạc Thi Vũ ghép cặp để chọc tức Sở Phong. 

             Người đàn ông của mình, tuyệt đối không thể để mất mặt. 

             Vì thế, cô  cũng muốn nhảy với Sở Phong, coi như phản kích không lời. 

             Dĩ nhiên anh đã chú ý đến diễn biến trên sàn, vì để chọc tức anh, Hứa Thành cố tình dắt Lạc Thi Vũ lượn về phía chỗ họ ngồi. 

             Đối diện ánh mắt trông đợi của đại mỹ nhân, Sở Phong cười gượng: "Thôi đi, anh không biết nhảy." 

             Hơn hai mươi năm qua, anh học đủ thứ kỹ năng, riêng khoản khiêu vũ là chưa từng đụng tới. 

             Tần Yên Nhiên bĩu môi, bất lực: "Vậy thôi vậy." 

             "Chỉ là nhìn họ như thế, trong lòng em bốc hỏa lắm!" 

             Sở Phong cười nhạt: "Chỉ là hề nhãi nhép, mặc kệ hắn nhảy. Anh muốn xem cuối cùng hắn còn làm trò được đến đâu!" 

             Trong sàn, trông có vẻ chuyên tâm nhảy nhưng Hứa Thành thực ra luôn dán mắt về phía Sở Phong. 

             Thấy anh đưa mắt nhìn sang đây, bàn tay vốn đặt trên vai Lạc Thi Vũ của gã bỗng trượt xuống, bóp mạnh vào mông cô ta. 

             Lạc Thi Vũ toàn thân run lên, liếc Hứa Thành một cái đầy oán trách mà không nói gì. 

             Tay Hứa Thành bắt đầu xoa nắn, đồng thời ném về phía Sở Phong một ánh nhìn đầy thách thức. 

eyJpdiI6IkQ3cUxuT1NpTGc2bjJ4NmZDQ0p5cUE9PSIsInZhbHVlIjoiYTVDZUUyQ2U0OFwvZkRVc2oxRCtsTFVWZldqMmFzRVNSVlhzM2tQQXhCYkhhXC9IbDlKblZwMDdPNVNGRE53NG84NU5aOTYzNE1QVmU1QTRYUE5aUXdwTG5xVm5HZFwvc2F1ZkRuRUxTWjJScVRONHNvME9WQlhNWUZpZjg3bnJiRklTY01EbTdXRURHTGFcL1dObzlvWFM2NTRTZXVLaGJSNEtyNDBHVUE0OFpFaTJUbVY2K2RxK0Q5NmU2MEc2eCtxZWg5WkhGSXdVVWpCbTZsQStlaE5VZ1BxRkloVEsyc2Y4YnFnQTRnVmExdTNaajRJSUxhVmtFUXNNWDdSYzQ1XC9cL1JiZE9YamZXckRDRjZ4VzhcLzM3UzdjVFhpUWZYQUNCdFpJdEF1cks4bTJcL3R3WGFrczhieWh0ek4xUUtGYmd4djNNYlFUdDIyTGZkMExxZnFaN2xtNzRCaHhYK3Z3dlgwNm9kK3VuYWdXOTUrVGphRGVjXC9oSXZVWmdMZVwvUTB3RHN1cEpQNmRodm15MlFObjl3NTRcL28yVWJ1RkhDR0h2NzgyOFNlWitcLzVSOHhkSVZLRjd1KzZsWWtMQUpoSEt3WCIsIm1hYyI6IjhjOWE0ZmI0MGY1MDVkMDk5ZjBkN2Y4YTdlOWVjODllODEzZWE3ZDkwODNkZGVjMGIwNTY3YjY5MGRhOThmODUifQ==
eyJpdiI6ImVZRXZxUTExYW9tQzJTcGcyWWJLNkE9PSIsInZhbHVlIjoiMFRkeHByZXFGSFdCWW9pVjF4MTdkQlZOU29WSlNnUEpxMk9GVUdZUGhzWU5cL29CZkdJMFZjMjdiTWlYK21qNWRyZEhPVVdVU2dUUVBod1g3ZElJdjZJZDdLNTl5N08rUm5KamFpaVJTa281djZSbGVjeDNxWjdEeDRvUHpudVNWRzhsWFdvZlR2Y0JKd2k0dmNjWTZjWTdnU3ZxK2hsbWdXWnNWell2TGhZaXlDVDBYUTh0NGVVNERpNmx2YUtVaUdRQzA3SGVIK2hkcVNhbFNXc09BdHBwUENvYVFFVkJYclwvVnRON3ZjbEwyMDVFdlp4QjZGdjBMaVl6Zng2K1luIiwibWFjIjoiOTM5OTM3YmY4MGI4NzFhM2U3ZGNlNmIzYTViMTdjYTcyNTZmZTMzNjI2YmNhNmZlZDhmNmFlODA1YWE1MDJlNiJ9

             Cũng vừa nhìn thấy cảnh ấy, Tần Yên Nhiên bật dậy.

Advertisement
x