Mười năm trước, dòng sông Kaligan vẫn là một vùng đất hoang vu. Ánh nắng thiêu đốt những tảng đá trơ trọi, gió dữ hoành hành trên lòng sông khô cạn, chỉ có vài hạt cát rải rác và những mảng rêu kiên cường kể lại câu chuyện nơi này.
Mọi người đi ngang qua đây, chỉ vội vã bước qua, coi nó như một vùng chuyển tiếp không ai dừng lại. Thế nhưng, khi bàn tay vận mệnh khẽ động, mảnh đất cằn cỗi này đã xảy ra biến đổi long trời lở đất.
Đó là ngày núi non sụp đổ, giữa trời đất vang vọng tiếng thì thầm viễn cổ. Dãy núi hùng vĩ nằm chắn giữa dòng sông Kaligan và dãy núi tuyết Laya sụp xuống, vùi lấp cả ngôi đền cổ xưa vừa khiến người ta kính sợ vừa khiến người ta e dè.
Kể từ đó, nước tuyết từ núi tuyết Laya chảy qua khe núi đứt gãy, cuồn cuộn không ngừng đổ vào dòng sông Kaligan, mang đến nguồn sống vắng bóng đã lâu cho mảnh đất khô cằn này. Lòng sông tĩnh lặng được đánh thức, dòng nước trong vắt lấp lánh dưới ánh mặt trời, như một dải lụa bạc dịu dàng ôm lấy vùng đất cổ xưa.
Cùng với sự hồi sinh của nguồn nước, kỳ tích cũng bắt đầu xuất hiện. Vùng đất hoang vốn khô cằn dần khoác lên lớp áo xanh. Những bụi cây thấp vươn mình mọc lên, hoa dại điểm tô, ong bướm bay lượn. Tiếng gió khàn khàn từng là âm thanh duy nhất nơi đây, giờ đây hòa cùng tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót, cùng tạo thành khúc ca của sự sống.
Trong mười năm, vùng đất này bừng lên sức sống chưa từng có, trở thành một miền đất mới trù phú.
Mọi người lần lượt đến dòng sông này, trồng trọt trên cánh đồng màu mỡ, khai phá vườn cây ăn trái, dựng nên nông trại. Dòng nước trong lành của dòng sông không chỉ nuôi dưỡng đất đai mà còn xoa dịu tâm hồn mệt mỏi của mọi người. Theo thời gian, nơi đây dần hình thành cộng đồng sôi động, từ thôn xóm đến chợ búa, rồi từ từ phát triển thành thị trấn, sự tụ họp của con người mang lại hơi ấm và tình người cho dòng sông.
Dù hai bên bờ sông đã mọc lên những tòa nhà cao tầng, người ta vẫn không quên khởi điểm của bước ngoặt ấy —— ân huệ của núi tuyết Laya.
Ở thượng nguồn dòng sông, gần chân núi tuyết, người ta dựng nên một ngôi đền thờ nữ thần núi tuyết. Bức tường trắng của ngôi đền dưới ánh nắng phản chiếu cùng núi tuyết, như cây cầu nối giữa trời và đất. Mọi người dâng hương và cầu nguyện trong đền, cảm tạ ân huệ núi tuyết ban cho họ, đồng thời bày tỏ sự kính sợ và lòng biết ơn đối với tự nhiên.
Mỗi mùa đông, mọi người tụ tập trước đền nữ thần núi tuyết tổ chức lễ hội, ca hát, nhảy múa, dâng những món ăn thịnh soạn nhất cho nữ thần núi tuyết. Đó là lời từ biệt quá khứ hoang vu, cũng là kỳ vọng cho tương lai phồn vinh.
Đinh Hương đứng bên dòng sông, trên mặt đất vẫn còn dấu vết của đống lửa đêm qua, đó là chứng tích cho niềm vui con người để lại nơi này.
Cô ấy đã quen với nơi này và con người nơi đây.
Mười năm trôi qua, địa mạch đã ổn định, đã đến lúc rời đi.
"Này, cô Hương!" Một người phụ nữ chạy dọc bờ sông tới, "Cô thật sự phải đi sao? Mọi người đều không nỡ rời xa cô!"
Người phụ nữ không biết thân phận thật của Đinh Hương, cứ tưởng cô ấy cũng là người bình thường chuyển đến đây sinh sống nhờ dòng sông do nữ thần núi tuyết ban tặng.
"Cô biết không? Vẻ đẹp của cô đã chinh phục tất cả đàn ông trong thị trấn, bọn họ từng đánh nhau không biết bao nhiêu lần vì cô, vậy mà giờ biết cô sắp đi, lại chẳng có ai đủ dũng khí đến tiễn." Người phụ nữ cười nói.
Đinh Hương mỉm cười: "Đời người không có buổi tiệc nào không tàn, không tiễn cũng tốt."
"Ôi, cô nói chuyện lúc nào cũng văn vẻ như vậy, tôi thì vĩnh viễn chẳng nói được mấy lời kiểu đó, chắc đây cũng là lý do bọn họ không thích tôi mà lại thích cô!" Người phụ nữ cười sảng khoái, "Cô Hương, cô định về quê hương của mình sao?"
"Quê hương?" Đinh Hương nhìn về phía bên kia sông, hơi thất thần, "Đúng vậy, tôi sẽ trở về quê hương."
"Vậy thì, tôi tặng cô một món quà chia tay nhé." Người phụ nữ xòe tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếc dây chuyền pha lê xinh đẹp, "Đây là thứ tối qua tất cả chúng tôi đã cầu phúc trước nữ thần núi tuyết, nói theo cách của các cô, thì là đã được khai quang đó!"
"Cảm ơn!" Đinh Hương nhận lấy dây chuyền, đeo lên cổ.
Một người đàn ông dắt theo một con bò trắng, chậm rãi bước tới.
Đinh Hương mỉm cười với người phụ nữ, rồi ngồi lên lưng con bò trắng. Người đàn ông dắt bò, chậm rãi đi dọc theo thượng nguồn sông Kaligan.
Không biết từ lúc nào, bên cạnh con bò xuất hiện thêm một người đàn ông, mặc áo trắng, dáng người cao ráo. Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng khiến người phụ nữ si mê.
Người phụ nữ chống cằm suy nghĩ mãi không ra, bởi cô ta từng gặp người dắt bò kia rồi, là người đi theo cô Hương, cô Hương gọi gã là Tiểu Bắc. Nhưng người đàn ông áo trắng này thì cô ta chưa từng thấy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất