Nghiêm Cẩn mừng rỡ, tạm biệt đi ra, rồi vội vã chạy về chủ phong, đến trước cửa đại điện, người giữ cửa chính là hai đệ tử trực ban vừa rồi đến truyền lời, thấy cậu ta đến vội nói: “Sao đệ lâu thế, hại chúng ta bị Khương sư thúc mắng!” 

 

“Vừa rồi luyện công quá gấp, có chút rối khí, hai vị sư huynh thông cảm!” Nghiêm Cẩn giải thích. 

 

“Được rồi đừng nói nhiều nữa, mau vào đi.” Hai người dẫn Nghiêm Cẩn đi vào. 

 

Nghiêm Cẩn nghe giọng họ rất gắt, sắc mặt cũng không tốt, chắc là bị Khương Tử Phong mắng nặng. 

 

Vào bên trong, trên đại sảnh, Khương Tử Phong đang ngồi ở giữa. Mà không ngoài dự đoán, Lâm Vân sớm đã đứng phía dưới, chắp tay cúi đầu. 

 

Lâm Vân thấy Nghiêm Cẩn đi vào, lập tức ra hiệu bằng mắt, rồi lớn tiếng nói: “Chuyện này không liên quan gì đến em họ của đệ, tất cả đều là chủ ý của đệ.” 

 

Khương Tử Phong cười khinh nói: “Bây giờ cho đệ nói chuyện rồi sao? Có liên quan đến đệ ấy hay không, chúng ta tự sẽ tra rõ.” 

 

Hỏi Nghiêm Cẩn: “Nghiêm Cẩn, đệ không cần sợ, huynh hỏi gì đệ trả lời đấy, cứ nói thật là được. Thiên Đô là tông môn của vạn tiên, có sự dò xét của thánh nhân, là đệ làm thì đệ chạy không thoát, không phải đệ làm, chúng ta cũng sẽ không oan uổng đệ.” 

 

Nghiêm Cẩn khom người nói: “Vâng, Khương sư huynh cứ hỏi, đệ biết gì nói nấy.” 

 

“Được.” Khương Tử Phong khẽ gật đầu, “Huynh hỏi đệ, đêm qua có phải đệ và Lâm Vân đã đến Tàng Bảo Các không?” 

 

“Vâng.” Nghiêm Cẩn nói. 

 

Lâm Vân ra sức nháy mắt với Nghiêm Cẩn, nghe Nghiêm Cẩn trả lời xong, tức giận dậm chân, thầm mắng: “Đồ ngốc!” 

 

“Có phải các đệ đã trộm đồ không?” Khương Tử Phong hỏi. 

 

Nghiêm Cẩn lắc đầu nói: “Bẩm Khương sư huynh, chúng đệ không phải trộm, là lấy.” 

 

“Lấy? Ha ha ha ha...” Khương Tử Phong cười lớn, bỗng nhiên mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nói, “Tàng Bảo Các là cấm địa của Thiên Đô, các đệ chỉ là đệ tử treo tên, không có sư huynh đời thứ hai dẫn dắt, căn bản không có tư cách vào. Các đệ không những vào, còn tự ý lấy đi bảo vật bên trong, như vậy còn không tính là trộm, thế nào mới là trộm?” 

 

Nghiêm Cẩn bình tĩnh nói: “Bẩm Khương sư huynh, không phải chúng đệ tự ý đi lấy, chuyện này trước đó chúng đệ đã xin phép Hướng sư tỷ, là Hướng sư tỷ đồng ý, chúng đệ mới đi lấy.” 

 

Lâm Vân nghe xong sững sờ, trong lòng nghĩ lúc nào đã xin phép Hướng sư tỷ? 

 

Nhìn về phía Nghiêm Cẩn, Nghiêm Cẩn cũng vừa nhìn cậu ta, khóe mắt khẽ chớp, Lâm Vân lập tức hiểu ra, Nghiêm Cẩn nhất định đã đi tìm Hướng Vãn Tình rồi, trong lòng chợt sáng tỏ, trên mặt cũng thả lỏng. 

 

Thầm nghĩ: người em họ này bình thường ít nói, nhìn có vẻ thật thà chất phác, nhưng lúc then chốt bình tĩnh cẩn thận, về phương diện này mình không bằng cậu ta. 

 

Sắc mặt Khương Tử Phong lạnh xuống: “Nghiêm Cẩn, đệ đừng dùng Hướng sư muội làm bia đỡ, muội ấy có từng đồng ý với các đệ hay không, huynh hỏi là biết. Nếu là đệ bịa đặt, tội tăng thêm!” 

 

Nghiêm Cẩn không hề hoảng loạn, thái độ không kiêu không nịnh, nói: “Đệ không bịa đặt, xin Khương sư huynh tìm Hướng sư tỷ xác nhận rõ ràng là được.” 

 

Khương Tử Phong khinh bỉ: “Người đâu, đi mời Hướng sư thúc của các ngươi đến.” 

 

Mấy đệ tử đời thứ ba đang chuẩn bị đi, bỗng nghe ngoài điện truyền đến giọng nói dịu dàng: “Không cần nữa, muội đã đến rồi.” 

 

Chỉ thấy Hướng Vãn Tình bước những bước uyển chuyển, đi vào. 

 

Cô ấy khẽ trừng Lâm Vân, biết tất cả chủ ý đều do tên này nghĩ ra, liên lụy đến Nghiêm Cẩn, mà nếu không phải Nghiêm Cẩn lanh trí, trước đến báo tin, e rằng hôm nay hai người họ không tránh khỏi chịu khổ. 

 

“Sư huynh!” Hướng Vãn Tình khẽ cúi người, “Là muội bảo họ đi Tàng Bảo Các, đừng trách nhầm hai đứa trẻ.” 

 

Khương Tử Phong nhíu mày: “Lão thập thất, muội phải suy nghĩ cho kỹ, bây giờ muội thiên vị họ, cũng là hại họ, cũng làm tổn hại quy củ của Thiên Đô.” 

 

Hướng Vãn Tình khẽ cười lắc đầu: “Sư huynh, có phải huynh chuyện bé xé ra to rồi không? Việc này họ quả thật đã báo với muội, muội nghĩ chỉ là viên Lạc Nhật Băng Tâm thôi, là để cứu người cần gấp, bọn trẻ cũng là có lòng tốt, nên để họ tự đi lấy.” 

eyJpdiI6IjlseU1JTlp6bWhSenJyWTJ6TXhoZlE9PSIsInZhbHVlIjoibFk5UHVmcXd2dzY1MndvNUN1SUhBMEhFVkFkeHpyOHBEVFdDNXdCK2ZSQ3ptSUVtaFM2VFwvdk9cL284RWFvSkFxIiwibWFjIjoiOWYyMGMxNjQyMWEwZDQ1ZWY4Yjg0NDZiZTljZGU0YTNlMjdiY2QzMzIxNGExYjA1OWRjNTcyY2ZjZTk3ZWE3ZSJ9
eyJpdiI6IlM3VnkwUnZFMld3Q0NxVE14blFhdGc9PSIsInZhbHVlIjoiRUVYMHYyd3JPR2c2bzZcL2thaWNsQ1ZyMUo3RFwvRVwvSG9uWjhjWTNJYmNuemtxT3h0R05qdFwvTE5MTU9iQ29IK3dcL3ZjM2dVS0ZDQWVTcjJsNE5BMGpBUzByZGtCTVY0ZFpqa3U1S1hmUWcwRVRFU2JGdzBFY2tmRytjdG9GWkhUVGI0SmRKQnZBYzI2UDlJRTkzcnNMVjBGRURHMXVqTzBHRlJYdWJLK2hBb1FXMVpRMmkzZkZyRXpPWVwvNFF5dHBlVFBBZStvcWlWVHBSVUZNMVJ6Q09WRnU1b1EwK0JUelphT0hzTTdwb2ZiejlQZURNZEZ4SkZYWGVUaXp4TnFGdkdRU3E4SXkxZm13T1hOR3J2UWM4WnFcL3FkK0RJSEtleEx2SlUyTkt3QXphc01SR040WnFBUlVUWmRMQTcwQllZQjc5c3JSSEwyNDRGZUtkek92cTZjRjBGVU9MVCtEZGNrQmdLeVFkWjlZelJveFdcL2E1TzgrR3U4ak9VenhoQm8yVmlxdGN4Z1p4TTJcL0pWUGVzc0dXVW1McjZkaFFlcEFMTU5JZ1F2aFJrZz0iLCJtYWMiOiI0NzA2Y2M0ZjhiYzJhZWQxNGI0ZDAzODFhZTNjNDc5M2Y4OTY3ZmRhNzE2NzczMmEwZGIzMGZhYzJlY2Y5M2Y3In0=

Advertisement
x