“Còn anh...” Anh ta nhìn Minh Khiêm Quân, khẽ lắc đầu, “Tuy anh cần cù cải cách, nhìn bề ngoài khiến Phong Đô được quản lý ngay ngắn trật tự, nhưng quần quỷ không nhìn thấy hy vọng. Bởi vì anh chỉ quan tâm đến chữ ‘vương’, mà bỏ qua căn cơ của vương là quỷ. Trên làm dưới theo, vương đã như vậy, quan phía dưới tự nhiên cũng như vậy. Quyền lực của họ đến từ anh, họ chỉ chịu trách nhiệm với anh, chưa từng chịu trách nhiệm với ‘quỷ’. Sự thống trị của anh chỉ vì củng cố quyền vị, chưa từng nghĩ cho những quỷ tầng thấp, mười vạn âm hồn Phong Đô không có chút hạnh phúc nào. Họ chỉ là nô lệ của anh, là công cụ của anh, làm sao có thể phục anh, công nhận anh làm Quỷ Vương?”
Minh Khiêm Quân nghe xong cười điên cuồng không dứt: “Nói nhảm! Nói bừa! Quyền lực chính là quyền lực, làm gì có nguồn gốc nào? Thành không thể một ngày không có vương, không có tôi, Quỷ Thành hiện giờ vẫn còn chia rẽ, mấy thế lực đánh nhau, khi đó mới là quỷ không thể sống! Rõ ràng là tôi cứu bọn họ, nhìn Quỷ Thành bây giờ đi, phồn vinh! Các anh không nhớ công lao của tôi, còn trách móc tôi, thật là vô lý!”
Lý A Tứ biết Minh Khiêm Quân nói cũng không thông, nên không nói nữa.
Lúc này truyền đến giọng không kiên nhẫn của Du Quang: “Được rồi được rồi, đừng nói với anh ta nữa, đã muốn tách ra thì tách nhanh đi. Lý A Tứ, bây giờ cậu đã làm Quỷ Vương, có thể mượn khí của vạn quỷ, lần nữa ngưng tụ thần hồn, cắt rời với Minh Khiêm Quân. Thôi Ngọc, ông dẫn đầu, dẫn dắt ý niệm hợp nhất, ủng hộ tân vương của các ông đi!”
Dù sao Thôi Ngọc cũng là người cũ của Phong Đô, có thực lực, có năng lực, có uy tín, rất nhanh đã sắp xếp xuống dưới, thống lĩnh quần quỷ, ý niệm hợp nhất, như dời núi lấp biển tràn tới.
Dã Trọng và Du Quang mở ra khe nhỏ trên bức tường hư vô, dẫn dắt luồng ý niệm mạnh mẽ này vào người Lý A Tứ.
Lý A Tứ chuyên chú, mượn khí của vạn quỷ, bắt đầu ngưng tụ thần hình.
“Hê hê,” Du Quang cười nói, “Trên người Minh Khiêm Quân có khí Quỷ Vương, trên người Lý A Tứ là khí vạn quỷ, vậy hãy xem thử, là khí của các đời Quỷ Vương lợi hại, hay là khí vạn quỷ tụ vào mạnh hơn!”
Lý A Tứ chỉ cảm thấy có vô số năng lượng đang tràn vào thân thể mình, tuy trên thực tế lúc này anh ta không có thân thể, loại năng lượng này dung hợp với hồn phách anh ta, khiến hồn khí vốn đang tản ra của anh ta được thu về.
Anh ta cảm nhận được hồn ý ngưng tụ, hồn lực ngày càng mạnh. Dựa vào loại hồn lực này, anh ta bắt đầu cắt rời với Minh Khiêm Quân.
Lúc này, hai “Quỷ Vương” đối diện nhau, hai đoàn hồn khói màu đen, vặn vẹo, dường như vô cùng đau đớn.
Giữa bọn họ, sợi hồn đới nhạt vốn không thể cắt đứt kia bị kéo căng, nhưng không thể đứt, chỉ không ngừng có màu mực đậm truyền từ trên hồn đới.
“A...” Minh Khiêm Quân phát ra tiếng kêu thảm đau đớn.
“Xem ra khí của các đời Quỷ Vương rõ ràng không địch được khí của vạn quỷ!” Dã Trọng nói.
Du Quang cười nói: “Đó là đương nhiên, người làm việc thiện, theo đạo lý thì được nhiều người giúp đỡ; kẻ làm việc ác, đi ngược đạo lý sẽ ít người ủng hộ! Lý A Tứ nói đúng, căn cơ của vương ở quỷ, anh ta không tôn trọng ý chí của quỷ, dùng cường quyền ép ý chí quỷ mà làm vương, loại vương như vậy sao có thể lâu dài!”
Dã Trọng nói: “Không ngờ Lý A Tứ này còn rất có ngộ tính, cũng là do đạo của anh Lý truyền dạy tốt.”
Du Quang nói: “Cho nên tôi thích anh Lý mà! Ông nói xem, anh Lý này có giống...”
Du Quang còn chưa nói xong, trong không gian hư vô đột nhiên truyền đến tiếng hồn khiếu thê lương, hóa ra Minh Khiêm Quân không chịu nổi nữa, hồn khí nổ tung tán loạn.
“Nhóc con, đến lượt cô rồi!” Dã Trọng nhắc nhở.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất