Sắc mặt Ngũ Ngọc Kỳ trở nên trắng bệch, thân thể run rẩy, trong mắt rơm rớm nước mắt, môi mấp máy, cổ họng nghẹn ngào, không thể nói thêm lời nào. 

 

 

Đều nhớ! Nhớ nhà họ Lý, nhớ anh Lý, nhưng không nhớ cô ta! 

 

Cô ta cảm thấy trời sụp đất nứt, tim cô ta thoáng chốc rơi vào hầm băng, đóng băng ngọn lửa tình yêu suốt chín năm qua vẫn còn kiên trì. 

 

Minh Khiêm Quân nhìn cô ta hồi lâu, thấy cô ta không trả lời câu hỏi của nó, xoay người, đi đến ghế trên điện Âm Ty ngồi xuống, rồi hỏi ở đây đã xảy ra chuyện gì. 

 

La Bùi vẫn chưa thoát khỏi sự hoảng loạn và chấn động vừa rồi, trong lòng luôn suy đoán người phụ nữ này là ai, có quan hệ gì với Quỷ Vương, từ cuộc đối thoại của họ, ông ta đã có thể khẳng định giữa cô ta và đại vương chắc chắn có dây dưa. 

 

Thôi Ngọc tiến lên báo cáo với Minh Khiêm Quân chuyện vừa xảy ra ở đây, thuận tiện tố cáo La Bùi. 

 

Lúc này La Bùi như từ trong mơ tỉnh dậy, vội vàng tiến lên giải thích. Thái độ của ông ta đã không còn kiêu căng như vừa rồi, một mặt vì đại vương đang ở trước mặt, mặt khác, ông ta vừa đắc tội người phụ nữ kia. 

 

Vị Quỷ Vương thất thường trước mắt này sẽ không kiêng dè thân phận nguyên lão của ông ta, nếu chọc anh ta không vui, thật sự sẽ giết người. 

 

“Đại vương, tôi cũng là vì sự phát triển của Phong Đô! Đại vương muốn luyện binh, tôi giúp đại vương chiêu binh; đại vương muốn mở rộng thành, tôi giúp đại vương gom vốn. Quỷ thành nội loạn ngàn năm, tài nguyên sớm đã tiêu hao hết, không lấy từ nhân gian, làm sao có thể mở rộng?” 

 

Minh Khiêm Quân ngay cả mí mắt cũng không nhấc, vừa nghe hai người báo cáo và tranh luận, vừa cầm kinh đường mộc trên bàn, xoay chơi trong lòng bàn tay. 

 

“Người này, thật sự từng có cống hiến lớn như vậy sao?” Minh Khiêm Quân hỏi dĩ nhiên là Hoàng Trạch Hạo. 

 

Trong lòng La Bùi vui mừng, nói: “Bẩm đại vương, đúng vậy, mười mấy năm nay, trong số người ngoài thành, cống hiến của gã là lớn nhất.” 

 

“Mấy chục năm nay?” Minh Khiêm Quân ngẩng đầu, ánh mắt như tia chớp bắn về phía La Bùi. 

 

La Bùi sợ đến hồn suýt tán. Ông ta biết mình nói sai, tân vương đăng cơ chưa được mấy năm, mấy chục năm cống hiến ấy rốt cuộc đã đi đâu? 

 

“Đại vương!” 

 

La Bùi bò phục xuống đất, đang muốn giải thích, Minh Khiêm Quân đã đứng dậy, nói: 

 

“Nếu đã có công, vậy thì giữ đi, gã ở nhân gian có căn cơ, cứ để gã tiếp tục phụ trách thu thập tiền tài và quỷ đinh. Những người khác, thì theo phán quyết của Thôi phán quan mà làm.” 

 

Cuối cùng tảng đá lớn trong lòng La Bùi cũng rơi xuống. 

 

Sắc mặt Thôi Ngọc thay đổi, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, bước nhanh lên trước chắn trước mặt Minh Khiêm Quân. 

 

“Đại vương! Không thể!” 

 

“Cái gì?” Mặt Minh Khiêm Quân không biểu cảm. 

 

“Đại vương, Phong Đô và nhân gian, vốn không có liên quan. Tuy phong Đô gọi là quỷ thành, nhưng không phải Hoàng Tuyền thật, không thể thay mặt thi hành trách nhiệm u minh. Năm xưa lập nên thành này, là để cho những cô hồn dã quỷ chưa tới Hoàng Tuyền có nơi ở, cho nên dưới thiên đạo mới có sức sống. Nếu từ dương gian cướp đoạt tiền tài, cưỡng ép dẫn hồn phách tới đây, e rằng trời đất không tha. Mà như Hoàng Trạch Hạo, đưa người ở nhân gian dương thọ chưa hết, cưỡng ép kéo đến cho đủ số, thu sinh hồn vào quỷ thành, khi truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ dẫn tới sự thảo phạt của thiên hạ Đạo Môn!” 

 

Thôi Ngọc đau lòng nhức óc, nói đến phía sau, đấm ngực dậm chân. 

 

“Ha ha ha ha!” Minh Khiêm Quân đột nhiên cất tiếng cười lớn, “Thiên hạ Đạo Môn? Nếu tôi sợ đám Đạo Môn chó má đó, tôi đã không làm Quỷ Vương!” 

 

Thôi Ngọc sững sờ: “Nhưng... Cho dù không sợ Đạo Môn, vậy thiên phạt thì sao? Cưỡng đoạt sinh hồn, chắc chắn gặp thiên phạt! Dưới thiên kiếp, e rằng Phong Đô chỉ còn cảnh tượng tro kiếp!” 

eyJpdiI6InU5cUxXOFFRMDNodDhXS0Z6Um1zRmc9PSIsInZhbHVlIjoiOUcyRG0rNjhoNjdpK0t4MWVEMUNpVXliMHdzNndkRTIxcll2SU95bVJCbHpvNVwvMmludXp5NlQzdXAyKzFrTTEiLCJtYWMiOiIwYzUzZjZkMWI3YTY4ZmY4ZWJjMmFlNGQzMWJkZGQ3YzQ3M2JiMDhmNDM3YTU1OTdlMTE2ZTU5NjY2YWZiYmM1In0=
eyJpdiI6IjlDbFd2TW1CQXVVTUVGV0pvVTV0YUE9PSIsInZhbHVlIjoiM2gzdUg3REtoQllrb3MzYXVDRDN1eVNhU2h5Q1FDK0dVb21FdWd2bW9oOUc0VVhIRVFlMG5YN3lsdG12bVFaWW42UWEyV3VlWEQ2OWRUT0ZTWmF4NUh3SW1FbGx5cHcxcVdYanE2R1QrajB2Z1crbkI5OVJZNndkYndlRTdYbEowNWtzMWZvQVJydlkzUmxMaDJWVlZBTGx6enhKOWRSUjJHUzJkOTFkdUR3RkZZSDdzV3ptNHRYVlh0aGx2RWxvN2x6bWRObDlxcDRjTjBzYnk3OWZaRW1FcTRZY21jUEtPUlFmS1RZNURLUGpaamlRK2FlWXhqY1QwVXJuMitDSG9mQnhlK1FySURkbkZUTlhZXC9FNDRKU2d5VHVRXC9pOU03d2pETjJsZkExaHVMMU1EYVNhVFBcL1JoYjJaTlVBQlJoZzg4XC9NT0ZjWGthVnJHWWZhVFZNcnBDKzBZQzVheUhBWkhcLzJkN3VhdlRxckJjTFptb3JabWxUeHpxa2Nrbzg3UHcwMmF0aWYxTWJVQVwvQWZFcFJCazhLb0dKc0ZQeVpZTGdxNFAxcVZveTYxUFV5eEx3TFRDTUhUbVhNWjV0N1YyQmpTYngxSXQ5c1pQSE1KV2VjNXhyT0JtWGZmK2xacllydWNnMXBONEpqK255NGh0dHo2ZVlpWHVNXC9FMm8zeXNhd3hXM1ljZFk0Q09wcmFVZUdreU11S08zMmtMUWd6WGc1NHNSbm5yVlBmTnhSYTE0Tzg0ZFc0NHN6ZGF6OGtadUJMMVZoTFVDd1hqMnFPVjhpT294ejNESDlxVlVBUUcrNGs1K0daSGM9IiwibWFjIjoiOGE4N2UzNzc1NTRmN2JmODYxZjE5ZjliMTdlMzhmYWU2NjAwMzlhYWFmYzI5YzdhMTVlMGNkNDgyZTkxMjk2ZSJ9

Advertisement
x