Hoàng Trạch Hạo gào khóc thảm thiết: “Oan uổng! Tôi muốn kháng án! Tôi muốn gặp Quỷ Vương! Tôi có công với Quỷ Thành! Các ông không thể đối xử với tôi như vậy!” 

 

 

Ngũ Ngọc Kỳ có chút bất ngờ nhìn phán quan Thôi Ngọc. Phán quyết của phán quan này khiến cô ta cảm thấy bất ngờ, cô ta vốn cho rằng nơi này nếu không phải là hố ma, thì cũng là quỷ đạo môn phái lánh đời không phân biệt thiện ác, không ngờ Thôi phán quan này nhìn qua vô cùng chính trực. 

 

Khi cô ta còn đang do dự không biết có nên đưa Dương Cẩm Thành trở về hay là cứ để anh ta ở đây làm quỷ sai thì thôi, bỗng nghe bên ngoài truyền đến giọng nói: 

 

“Lão Thôi, vụ án này vẫn là giao cho tôi thẩm lại đi.” 

 

Những quỷ sai áp giải Hoàng Trạch Hạo ra ngoài quay trở vào, móc xích trên người Hoàng Trạch Hạo cũng được nới lỏng. 

 

Cùng lúc đó còn có người cũng mặc quần áo phán quan bước vào. 

 

Người này chính là La Bùi, cũng là phán quan, tuy tư lịch và uy vọng đều không bằng Thôi Ngọc, nhưng tân Quỷ Vương bổ nhiệm ông ta làm Tả phán quan, cao hơn Thôi Ngọc là Hữu phán quan nửa cấp. 

 

Tuy Thôi Ngọc không coi La Bùi ra gì, nhưng quan lớn hơn một cấp đè chết người, La Bùi đã vào, ông ta cũng chỉ có thể đứng dậy nghênh tiếp. 

 

“La phán quan, chỉ là án nhỏ, không cần nhọc công can thiệp chứ?” 

 

“Ha ha, lão Thôi, ông đừng khó chịu, ông xử án, theo lý tôi sẽ không hỏi đến, nhưng cố tình Hoàng Trạch Hạo này đặc biệt, gã có đại công đức trong người, sao có thể để người có công đức vào Bạt Thiệt Địa Ngục được? Như vậy sẽ tổn hại thanh danh của Âm Ty chúng ta!” 

 

Hoàng Trạch Hạo vừa mới tuyệt vọng nhìn thấy cứu tinh, lớn tiếng cầu cứu: “Cứu tôi! La phán quan! Cứu mạng! ...” 

 

Thôi Ngọc nhíu mày trầm ngâm nói: “La phán quan, người này phạm tội sự thật rõ ràng, chứng cứ xác thực, hơn nữa tôi cũng không cảm nhận được trên người gã có khí vận công đức.” 

 

“Công đức của gã, ông không cảm nhận được.” La Bùi nói, “Ông cũng biết, mấy năm nay Phong Đô thành chúng ta loạn tượng không ngừng, kinh doanh khó khăn, từng có lúc quỷ không sống nổi. Sau khi vua mới đăng cơ, gấp rút cần thay đổi hiện trạng, nhất là tình hình tài chính. Hoàng Trạch Hạo với tư cách là người giàu số một Phong Đô, mỗi năm đều quyên tiền quyên vật cho quỷ thành, giảm nhẹ chi tiêu tài chính của chúng ta, đây chẳng phải là công đức sao?” 

 

“Cả thành Phong Đô lớn như vậy, dựa vào sự quyên góp nho nhỏ như gã, có thể cải thiện tài chính được bao nhiêu?” Thôi Ngọc cười khinh, “Hay là cải thiện túi tiền riêng của người nào đó?” 

 

Sắc mặt La Bùi lập tức trầm xuống, trầm giọng nói: “Thôi Ngọc, ông cũng là người của Âm Ty, bất kể tư lịch, ông còn già hơn tôi, sao còn ngoan cố không chịu tỉnh ngộ như vậy? Ông muốn nói là tôi nhận tiền của Hoàng Trạch Hạo làm của riêng sao?” 

 

“Bổn phán làm việc từ trước đến nay chú trọng chứng cứ, không làm suy đoán vô căn cứ.” Thôi Ngọc nói. 

 

“Hừ hừ, lời ông vừa nói chẳng phải là suy đoán vô căn cứ sao?” La Bùi lạnh lùng nhìn Thôi Ngọc, “Thôi được, tôi cũng không vòng vo với ông nữa, nói thẳng ra đi, Hoàng Trạch Hạo là người của tân quân, tài vật gã quyên, ngoài một phần dùng cho chi tiêu công cộng, phần lớn đều ở trong tay Quỷ Vương đại nhân. Ông muốn nói, Quỷ Vương đại nhân dùng quyền đoạt tiền làm của riêng sao?” 

 

“Chuyện này...” Đương nhiên Thôi Ngọc không thể nói Quỷ Vương dùng quyền đoạt tiền làm của riêng, nhưng ông ta cũng không thể dễ dàng nhận thua như vậy, lập tức phản bác, “Cho dù gã quyên tiền là có công, nhưng giết người là có tội, hơn nữa tội ác tày trời, công tội không thể triệt tiêu lẫn nhau, nhiều nhất chỉ có thể xử nhẹ, từ Bạt Thiệt Địa Ngục đổi sang nhà giam bình thường, vô hạn đổi thành có hạn, chỉ vậy thôi.” 

 

“Thôi phán quan, ông nói thì nhẹ nhàng. Ông là phán quan, môi trên chạm môi dưới, lời phán quyết ra. Bắt người, xử người rất dễ, nhưng tiền thì không thể từ không mà sinh ra! Xử Hoàng Trạch Hạo, khoản tài chính thiếu hụt thì làm sao? Ông bỏ ra sao? Nếu ông có thể bỏ ra, tôi giơ hai tay ủng hộ phán quyết của ông.” 

 

Tân Bạch Phong khẽ thở dài, không ai hiểu thầy mình hơn ông ta, nếu Thôi Ngọc mà có tiền, thì đã không phải là Thôi Ngọc rồi. 

 

Ông ta cũng hiểu La Bùi y như vậy, nếu Thôi Ngọc thật sự nghĩ ra biện pháp kiếm được tiền, La Bùi càng không thể ủng hộ ông ta, chỉ vì ghen ghét mà hận ông ta, chưa biết chừng còn sẽ âm thầm giở trò gì đó sau lưng! 

 

“La phán quan, tiền ra tiền, án ra án, nếu xử án mà phải cân nhắc tiền bạc, vậy còn cần luật pháp làm gì? Sau này xử án cứ nhìn xem ai nhiều tiền thì xử cho xong!” Thôi Ngọc mỉa mai nói. 

eyJpdiI6ImJHNnFPOHBHZjZiWnFZVzU4aU1OTFE9PSIsInZhbHVlIjoiU0EzcnVnTXh3MVdLcDJJYktRSGt0cExhWkVLT1dOTnErelM0ZUdcL1oxSDR3cWZ1TGdlcVIrNTM5eWFmSm5DbWciLCJtYWMiOiJhYTg3MGY5NjZhYTkxNTFmYzBkYmJjNmRjMTBhZTI2MTUxMjE4ZDIwMWE1YTgwNGUzNjMyYjE1ZjBjOTQwNjI5In0=
eyJpdiI6IlFYZTBGdU53a1dINUk4RXBPeDVRMXc9PSIsInZhbHVlIjoiQTZxSzluNEJsdTRkOVI0QWs1SmEyakMyOGxoejNPenp5WnV1UHI0WndFcHFXYm5hUkg1RHRmbTdXVCtsVUVmMHI1Rjl4cFFuT1k0dVdaK2F2dUdKYWFPUXRkVkVkQ3QxbEpXSm1DTnUrUnJNRG1YZmV1cDdobTc3cDlCMGlxckl3NzVvSXYxYW9jenJQeHRydkNuWFhIcWRmKzhveW1hd1lJVm00aGlMbFB3Q1phNnhNamlqS0lvSkRVQkpGcktxQkl0XC9nSTNzbTNTSXV3UzVualY3VGNUeUVqZFNJZ2lqK0FlbUhJVXZ6cFIyV1dkdTRjbmhXVjhnRms5SzQ0UU1QVVJHNVlnT0hIMkttbnFKY01XRW40TldUV29BOHlvMkhlTStEVm1BZWxlOXFFdWNuck4yT0g1YjBCbDBZaER1d3N4d1hFSGNldXlIWXJIXC9GRDB1RUFIT0R5VkdyOGFuM0wrb1hKYmFQKzZnQVZzU0FPK0MzRlBcL0VTQVpwZkRNUnk0cmRjUGtVYlZta2RxM2FBYklTWHdBUlBpWW1hUE1yQ3hKTyt2RmNXXC9EV0RkN2JScnlIclFyeW1HRzhEXC9rU1NTRXptVXJnT3hBUXZTRkVGQXB3NVRqRWxuZVFJR3JqWUVwU1pHWEdFZmdvWXpvdmd0RFRWMlR5QnJDM0JXRmZpQkNmc1BNNkFUa2xHY2lOV3NmUmhaZlRRYzJoT29rWE9aUGpEU3h6NWRkMlV6XC84enVIWnYxMCs2cmU0d2l0ZlwveXJBRENrdHRZUEJCMEZpZ3p5ejNlMkhHT1NJUlRvdHZNSmRRdlIyMDVCR2l2RzlkSmg5Z1VhV2d4WFwvc0FPWGRPZTFTbGhpR0pZY05MZHZNOTA0UmhkQWlXSjFHbFZSZFRtZ1VraUhPcnJ4UFJxbktUYXFYOEU1SlJ6N28rVjNKUmk4djRWUEoyYklseGNSNm9hMTVkSGM2SnVPWTc2NXFJdFFcL0tDUnhkV2lleUZRTTZrekhNTGZRUGtBQms2djE3cm1FcDRMc0JGV1dcL3hlampnamIyODZsNWxqVVRmV0F5S1dJZ3VIZEk9IiwibWFjIjoiN2I0YzMwM2QyYWMxZjA4ZThjZmExNjlkNDJhMWYyNzJhMTMyZjdiOGMwNjcyZWI4M2JkMTA0M2UyOGJiNDQ2ZiJ9

Advertisement
x