Đêm nay Quỷ Thành có thứ khí tức đặc biệt âm u rợn người, trong màn đêm bậc thang dài u ám kia giống như thông đến thế giới khác. Sương mù bao phủ ở cuối bậc đá, nơi đó chính là cổng lớn của Quỷ Thành —— Quỷ Môn Quan. 

 

Dương Cẩm Thành bước chân vào Quỷ Môn Quan, lạnh đến run lên, vô thức co người. Chỉ là cổng vòm dựng bằng hai cây cột, nhưng trong và ngoài cổng như hai thế giới, ngoài cửa vẫn là cuối thu, trong cửa đã là giữa đông. 

 

Ánh đèn mờ chiếu xuống cánh cổng đá xám tạo thành bóng tối, hai bên là tượng đá điêu khắc với gương mặt dữ tợn. 

 

“Đứng lại!” Pho tượng đá đột nhiên mở miệng, “Đêm nay quỷ môn mở, không phận sự miễn vào.” 

 

Dương Cẩm Thành giật mình, nếu không có người bên cạnh đi cùng, e rằng đã hét lên rồi. 

 

Anh ta là người bản địa Phong Đô, con đường này không biết đã đi bao nhiêu lần, nhắm mắt cũng có thể đi qua, bình thường tượng đá hai bên đến nhìn cũng lười nhìn, chỉ cảm thấy đều là mấy thứ ấu trĩ, lừa khách du lịch ngoại địa mà thôi. 

 

Nhưng lúc này nhìn, vậy mà những pho tượng đó như đều sống dậy, đồng loạt quay đầu nhìn bọn họ, đôi mắt trắng dã trong màn đêm giống như lân hỏa thê lương. 

 

Ngũ Ngọc Kỳ nhìn về phía Tân Bạch Phong. 

 

Tân Bạch Phong chỉ có thể bước ra: “Là tôi, Tân Bạch Phong, môn hạ Thôi Phán Quan.” 

 

Trên vách đá bắn ra ánh sánh lạnh lẽo, cũng không biết là vật gì phát sáng, ánh sáng mờ mịt mà âm u, chiếu lên người Tân Bạch Phong. 

 

Dương Cẩm Thành nhìn thấy trên người Tân Bạch Phong giống như có thứ gì như phù chú lóe lên. 

 

“Ông đưa người phàm đến có việc gì?” pho tượng quỷ sai trước đó hỏi. 

 

Tân Bạch Phong nhìn Dương Cẩm Thành: “Anh ta đến gõ trống kêu oan.” 

 

Đôi mắt quỷ trắng bệch của quỷ sai nhìn về phía sau lưng Tân Bạch Phong: “Vậy âm hồn đi theo phía sau ông là chuyện gì?” 

 

“Gã cũng đến kêu oan.” Tân Bạch Phong nói. 

 

Đi theo sau Tân Bạch Phong chính là Hoàng Trạch Hạo vừa mới chết. Tân Bạch Phong không thể ngăn Dương Cẩm Thành giết gã, chỉ có thể dùng pháp lực bảo vệ âm hồn gã tạm thời không tan, đưa hắn đến đây, giao cho Phán Quan xử lý. 

 

Ngũ Ngọc Kỳ không ngăn cản. Mục đích giúp Dương Cẩm Thành báo thù, còn âm hồn Hoàng Trạch Hạo, trừ khi gã tu luyện quỷ đạo, nếu không cũng không duy trì được bao lâu. 

 

“Các ông vào đi.” 

 

Vừa dứt lời, ánh sáng trong mắt cả hàng quỷ sai đồng loạt tắt, biến trở về tượng đá bên đường, dáng vẻ không có chút sinh khí. 

 

Dương Cẩm Thành nhìn đến há hốc mồm, không biết rốt cuộc là chuyện gì. 

 

Anh ta thầm may hôm nay trước đó đã đi uống bát canh đậu phụ, quen được tiên tử đậu phụ bên cạnh này, kiến thức bản lĩnh như thần tiên, nếu không một mình đến đây, e rằng còn chưa kịp gõ trống, người đã bị dọa chết khiếp rồi. 

 

Ba người một quỷ tiếp tục tiến về phía trước. 

 

Xuyên qua Quỷ Môn Quan, phía trước là cầu Nại Hà. Đương nhiên không phải cầu Nại Hà thật, mà là điểm tham quan của khu du lịch, không biết phỏng theo bộ phim truyền hình nào xây dựng, rất có ý vị cổ phác. 

 

Khu du lịch ban đêm không mở cửa, ban ngày đến không có cảm giác gì, ban đêm dưới ánh đèn u ám, nước chảy dưới cầu tối đen, không nhìn thấy đáy. Thân cầu phản chiếu mờ ảo mà mê huyễn, trên cầu lờ mờ phiêu đãng nhiều bóng ảnh lặng lẽ, giống như hồn linh của người đã vãng sinh đang quanh quẩn. 

 

Đừng nói người phàm như Dương Cẩm Thành, ngay cả Ngũ Ngọc Kỳ cũng suýt tưởng thật sự đã đến Hoàng Tuyền. 

eyJpdiI6IlJ1aklzWVZVdWRQK1NiVkk2MGx5Qmc9PSIsInZhbHVlIjoiQnkwV0lwYXdxTzQrWk5TQzl6NGpWR3o0aFwvMUQzOFFzVUlMXC8wTlh3R1VlUW5SYzBudGkyaHI3WUZiYUJ4SXFZIiwibWFjIjoiMjQwZjdlYWZmZTI0MTRlYWQxMGEwNjQ0ODk1NzQ2OGIyOWI4NzY4MmQ5Y2I0ODVlOTFkMDk2NDRhYTY0NmExMSJ9
eyJpdiI6Inp6TkRVYnQrdStVS3FHdmVvM2orV2c9PSIsInZhbHVlIjoiZEdDMEdYVHJTVVJVKzhnNFVEQm5TbXEwS2l1NlNtVWdPYjJvYm1ERjNJVG1FekZqOUVlcFd2WnVNNHk0XC91MzRrMXU0cE9pVWw1WnZ5dk5uaDYxNUJlRjdBNzJXV1dkaGp3QnNMaGNIeFdoc0JcL2c1MUx1VUIyZ2hwQ0FibGk2emdKQ0VqTzJMVXRMNEZtUUYwcjNkc3BUTXNHOEZ1NGRTM2VKWWpISjhnSzJ6aDdZdGEwbmpQczQyQVYxUkgwUk0ydFc5YlczRzdvYkN6TDNDbXhFd3JJTW5oVTZ2U1lmUnI4U01kczdnTnpPSzRIUmJQTXZielg0NUhpQXJzcm9seFBZQ0FsdFwvc0lNUEY3QTVaeXZkRnlNSUpzdGp6MHVGK2pST3lDU1FBelptRHVYMkpFMHlkb0dEOEZyQ3FtMzQ1OUttdGhMRUdtYW9Lc2ZJVldXalpzR25xS0JNa3d1Z0lxWlNnbWQ2ZU0wRGREeGpYSk1jTGhuU3VMZFh0ZXZYQWkydmJtdHpLT2RaVVF3UEJRNSt0MEsxRGtjNmlrVTNpRGk2bXY2NDc3SmZlUW1tVUQrcXJZdUdFanVjM1lzN3lOVEh4ZUt5eU03OVBFMXhFTUxndFNlSVFPMDZvWnBTWjFvVmJzc2FlZ1hDV1Z0YUltamtpZ2plbk1aWEhCMWVON2tBZTZWcEdIc3R5eklJcEZCZHU1aXg2U0QremV6MU5Na1kwNE5RZjRpeGRISDBMMWRhXC9lUkNWeEVhMnZOeEY0Qm96aVlDVDlZVkxUT1daNWZLWVFHR2dXSEVNa2hrRzVHQ2RPUDdEdlE5cjVva1J3eU9QTkVnaWpnNGVqRWo0XC9FcWRBVnZGWTJnUzdBTERsNmRmUT09IiwibWFjIjoiZDlkODhlYTMxNzQ0Y2ZkZmU5NWE1Yzk2YWUwZWRmYWE1NzZiNGU1ZDcxMjM3NGI0MmJlODBlN2JkNDYzNjI2YSJ9

Nghe nói Phong Đô Quỷ Thành có mười vạn âm binh, năm xưa hai anh em La Thế Hào và La Thế Kiệt làm vương ở Quỷ Thành thì vô cùng rực rỡ. Đương nhiên, đó đều là chuyện rất lâu rồi. Sau này trong sự mở rộng của Phật đạo hai giáo, Quỷ Thành dần suy yếu, chậm rãi ẩn vào kết giới, không còn hiển hiện ở nhân gian nữa.

Advertisement
x