“Nhóc con, sư phụ của cô muốn để cô ở đây trông giữ tôi, cô có đồng ý trông giữ lão ma sinh ra từ hỗn độn cả đời không? Nếu cô đồng ý, không bằng theo tôi đi biển Trầm Quang đi, tôi nhất định sẽ đối đãi tốt với cô, giống như con gái ruột của mình vậy.” 

 

“Không! Tôi không muốn theo ông đi biển Trầm Quang! Tôi nghe lời sư phụ!” Lam Điền kiên định nói. 

 

Minh Vương lắc đầu, thở dài: “Thật là đáng tiếc! Người ta nói quỷ mị mê hoặc người, ta thấy là quỷ không bằng người, các cô còn giỏi mê hoặc người hơn chúng tôi, nhóc con vô tri, cô sẽ hối hận. Đương nhiên, tu hành hiện tại của cô cũng không nhốt được tôi. Lý Dục Thần, cậu vẫn giết tôi đi, đừng hi vọng hão huyền nữa.” 

 

“Tôi nói muốn để con bé ngồi ở đây thay tôi khi nào?” Lý Dục Thần cười nói, “Tôi và ông đấu pháp lâu như vậy, cũng không phải để cho con bé xem, mà là để cho trận pháp ổn định hơn, để phân thân của tôi có thể ngồi ở đây trấn áp ông.” 

 

“Phân thân của cậu?” Rõ ràng Minh Vương có chút chấn động, “Cậu lấy đâu ra phân thân?” 

 

“Tôi ở Thiên Đô có thêm phân thân, khó giải quyết, không có chỗ đi, vừa hay ở đây bầu bạn với ông, cho đến hết thời gian.” 

 

Lam Điền nhìn thấy sư phụ từ xa đi đến. 

 

Cô bé chớp mắt, có chút không dám tin. 

 

Rõ ràng sư phụ đang ngồi ở đây, nhưng người đi đến kia cũng rõ ràng chính là sư phụ! 

 

Tuy cô bé đã nghe sư phụ nói về phân thân rất nhiều lần, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy phân thân, vẫn cảm thấy chấn động. 

 

Cô bé nhìn thấy vị sư phụ kia đi đến, ngồi xuống bên cạnh vị sư phụ này, sau đó vị sư phụ này đứng dậy, nói: “Lam Điền, chúng ta đi thôi.” 

 

Gió nhẹ thổi đến mặt Lam Điền, khiến cô bé có cảm giác đã lâu không có. 

 

Không gian hư vô thay đổi, cô bé nhìn thấy mây trên trời đang chậm rãi trôi dạt. Phía xa có vài dải ráng đỏ, như tấm vải do tiên nữ dệt ra trải rộng, kéo dài mãi đến phương đông, nơi đó có mặt trời đang từ sống núi phun trào lên. 

 

Lam Điền hít vài ngụm không khí trong lành, như từ trong mộng tỉnh giấc, không nhìn nữa, nhìn thấy sư phụ đang cười hì hì nhìn cô bé. 

 

Trên mặt đất cắm bốn lá cờ nhỏ, ở chính giữa những lá cờ, có khí mờ mịt đang xoay tròn, chẳng nhìn rõ thứ gì. 

 

Tim cô bé đập hơi nhanh, cô bé biết Minh Vương đang ở trong đoàn khí đó, bên trong còn có sư phụ. 

 

Cô bé đứng lên, bỗng nhiên cảm thấy có chút không thoải mái, cúi đầu nhìn chân mình, liếc mắt nhìn qua thấy bộ ngực đầy đặn sắp bung ra khỏi áo cũ. Ánh mắt rơi xuống dưới, chiếc quần chật hẹp ôm sát đôi chân, bắp chân lộ ra đoạn dài. Mà đôi giày dưới chân cũng quá chật, chật đến mức khiến người ta khó chịu. 

 

Cô bé khẽ dùng lực, xì, năm ngón chân bên trái, năm ngón chân bên phải, thò ra từ mũi giày. 

 

“A!” Lam Điền kêu lên, ngẩng đầu nhìn sư phụ, ánh mắt có chút thẹn thùng, trên mặt có chút nóng ran, khẽ gọi, “Sư phụ...” 

 

Lý Dục Thần khẽ gật đầu: “Con đã lớn rồi.” 

 

Anh bước đến, nhẹ nhàng vung tay, kéo bốn lá cờ từ xa dựng lên, xoay mấy vòng giữa không trung, hóa thành bộ quần áo xinh đẹp ghép từ bốn màu. 

 

“Đến đây, mặc vào đi.” 

 

“Á?” 

 

Lam Điền có chút ngơ ngác mặc quần áo lên người. 

 

Cô bé cúi đầu nhìn, xoay mấy vòng, cảm thấy cũng khá đẹp. 

 

Cô bé vui vẻ nhảy nhót, quần áo rất nhẹ, nhẹ như gió, cô bé cảm thấy mình giống như con bướm. 

 

“Lam Điền, sau này phân thân của sư phụ và phân thân của Minh Vương giao cho con.” Lý Dục Thần nói. 

 

Lam Điền bỗng nhiên cảm thấy quần áo trên người nặng lên. 

 

Đúng vậy, bên trong này có sư phụ và Minh Vương mà! 

 

“Sư phụ, con không hiểu, sư phụ đã nhốt Minh Vương, Minh Vương không thể tiếp tục tàn hại sinh linh, tu hành cũng không thể viên mãn, nhưng phân thân của sư phụ cũng bị nhốt, như vậy, chẳng phải tu hành của sư phụ cũng vĩnh viễn không thể viên mãn sao?” 

 

Lý Dục Thần mỉm cười, nhìn mây nơi chân trời, nói: “Thế gian này vốn dĩ không có cái gì gọi là viên mãn, viên mãn bản thân nó cũng là không viên mãn, cho nên không cần viên mãn nữa vậy.” 

 

Lam Điền vừa hiểu vừa không hiểu, cô bé vuốt ve bộ quần áo trên người còn mềm mại hơn cả lụa, hiểu rằng đây chính là sứ mệnh của mình, trên gương mặt trẻ trung của cô bé lộ ra vẻ nghiêm túc, trịnh trọng nói: “Sư phụ, sư phụ yên tâm, con sẽ mặc bộ quần áo này mãi mãi.” 

eyJpdiI6Ik10RVpsYTJzU0FQUkFHY2ZMeW1aelE9PSIsInZhbHVlIjoiNytsSmJkcnkwSFwvUTV4Z05xcDZ2YTNEYm5kVGRYVXJQc0czMHVVaTVDXC9zTmthNU9TOU1lWk9WY0phMzV2WFRxIiwibWFjIjoiMjA5ODJhMTljOGE0NDI2OGEwZWVlYTU3Mzc1OGQwOWMzMDVkYWMxNzA0ZDI0OTE3NGJjNGE4MDA1MGVjNGVhYSJ9
eyJpdiI6ImdLSitxSWdZYWc4VUhyXC84OERicllBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjNxVSsxTjUwYmEwTWtET0U1Nm9IZW5uaUM4QmRVSzhQUXp0MFRkMHl2Y2lNZEh5bWdvTU0ySXJcL2JRNkhFQjgyc2ZuMllGdThGS29TU0MxSCtNNjdNXC9ibG1Ba0kyZ1wvb2VhYjk4Y0JadlJUSEtma3o1UE5sTWphdVVhODdVeUh2T3VtUHlZTGtIVnd5STdQSUxHRzVaVFlEYjdIRGlnY0VqNVJEYmp6VDZ1NmcwaXJpQUNMa1FVa3VBK25VaVUzQ1FpTGk1bjFwZGNEc1M0bWRqNEV3M1MwUUpOQ211NStBQkpDdGJUVnloOGE5Q3lQZXV0WWJ3angxWjN5Z3BrZmciLCJtYWMiOiJiNWVmYmZkNGI4NTE4MDA5MDQ0ZTUyMTdhOTk3MjM1M2NmYjhiYWFmZTdlYjhmYmVlNTNhNWYyNDNlNTI0ZWY2In0=

“Trở về?” Trong lòng Lam Điền thoáng qua vẻ lo lắng, “Sư phụ sư phụ đi đâu?”

Advertisement
x