Lam Điền nhìn thấy trong nụ cười của Lý Dục Thần có vẻ xảo quyệt. Cô bé rất hiếm khi cảm nhận được loại khí tức này từ trên người sư phụ, hẳn là chưa từng có bao giờ.
Sư phụ của cô bé từ trước đến nay luôn điềm tĩnh, thâm sâu khó lường, mọi việc đều nắm chắc trong lòng bàn tay. Có lúc giống như mây trên trời, nhẹ nhàng, nhàn nhạt, nhưng khó mà nắm bắt; có lúc giống như tảng đá trên núi, trầm ổn, kiên nghị, luôn khiến người ta yên tâm; cũng có lúc giống như nước trong khe, lưu động, trong trẻo, tràn đầy trí tuệ.
Nhưng lần này, cô bé nhìn thấy sự xảo quyệt trong nụ cười của sư phụ. Lam Điền vừa cảm thấy ngoài ý muốn, vừa cảm thấy thân thiết khó hiểu. Đây là cảm giác rất kỳ lạ.
Cô bé nhìn về phía Minh Vương, cái hư ảnh không có mặt kia, người mực nặng nề kia, cô bé rất muốn biết lúc này Minh Vương đang nghĩ gì. Gã sẽ vạch trần trò lừa bịp của sư phụ, hay rơi vào cái bẫy của sư phụ? Hay là do bản thân cô bé nghĩ nhiều, sư phụ vẫn là sư phụ như trước kia, căn bản không có mưu đồ xảo quyệt gì?
Minh Vương đứng yên ở đó, bóng đen nặng nề như mực dường như đang chuyển động, trong đêm đen kịt toát ra ánh mực thâm trầm.
Lam Điền muốn nhìn rõ ngũ quan của Minh Vương, xem biểu cảm của gã, nhưng vẫn là vô ích, cô bé chẳng nhìn thấy gì cả, giống như cô bé không nhìn rõ được bầu trời trong đêm tối.
“Không phải bây giờ? Vậy cậu muốn khi nào?”
“Thời gian đến rồi, tất nhiên tôi sẽ đi biển Trầm Quang tìm ông.”
“Đi biển Trầm Quang? Cậu muốn đối đầu trực tiếp với tôi?” Minh Vương cười ha hả, “Lý Dục Thần, cậu đánh giá quá cao bản thân rồi! Tôi thừa nhận cậu là kỳ tài tuyệt thế vạn cổ hiếm có, cho nên tôi mới chọn cậu đến chém phân thân của tôi, nhưng cậu muốn đi biển Trầm Quang cùng bổn tôn? Ha ha ha ha... Cho cậu một ngàn năm, có lẽ cậu thật sự có thể, nhưng hiện tại cậu, còn kém xa lắm!”
“Một ngàn năm sao...” Lý Dục Thần ngẩng đầu nhìn trời sao, giống như đang tính ngày tháng, trên mặt vẫn lộ ra nụ cười khó dò, “Tốt nhất ông nên cầu nguyện đừng lâu như vậy, nếu không ông sẽ bị nhốt ở đây một ngàn năm, như vậy có lẽ sẽ rất đau khổ nhỉ?”
Lam Điền đột nhiên phát hiện thế giới xung quanh đã thay đổi, những vì sao trên trời biến mất, những bóng núi trong bóng tối cũng không còn, tất cả đều trở nên khó mà nắm bắt, giống như đang đặt mình vào trong biển sâu thăm thẳm.
Sự thay đổi đột ngột này ngay cả Minh Vương cũng giật mình, thân thể màu mực trầm ngưng vặn vẹo, trong cơ thể phát ra âm thanh khó nghe, giống như con lừa đột nhiên mở miệng nói chuyện vậy.
“Nhốt tôi? Cậu cho rằng chỉ bằng hai lá cờ nhỏ này là muốn nhốt tôi sao?”
Lúc này Lam Điền mới phát hiện hai lá cờ Ngũ Hành cắm trên mặt đất đã biến mất.
Chúng hóa thành trời và đất bao la, bao vây nơi này.
Lam Điền có chút chấn động. Cô bé cho rằng mình đã nắm được cách dùng cờ Ngũ Hành, sư phụ cũng khen cô bé như vậy. Nhưng bây giờ sư phụ tự tay thi triển, mạnh hơn cô bé quá nhiều. Cô bé có thể dùng cờ tạo ra hư không, nhốt con người nhỏ bé. Nhưng sư phụ dùng cờ tạo ra trời đất.
Thân thể của Minh Vương vặn vẹo, trong màu mực trầm ngưng cuồn cuộn nguồn năng lượng vô cùng cường đại, Lam Điền có thể cảm nhận được những năng lượng này, chúng liên kết với thời không xa xôi, thậm chí cô bé còn nhìn thấy đủ loại ác quỷ tà ma, giương nanh múa vuốt, bò ra từ từng tầng địa ngục.
Lam Điền lo lắng, bởi vì năng lượng này quá mạnh, mạnh đến mức cô bé cảm thấy trời đất do sư phụ dùng cờ Ngũ Hành tạo ra cũng không nhốt nổi.
“Không chỉ hai mặt, còn có hai mặt nữa!” Lý Dục Thần nói.
Lam Điền đột nhiên nhớ ra trên người mình còn có hai lá cờ, vừa định lấy ra đưa cho sư phụ, vừa động ý niệm, cờ đã bay ra.
Sương mù và ánh sáng xanh, đỏ, trắng, đen đan xen vào nhau, bốn lá cờ lần nữa kiến tạo nên trời đất mới, biến nơi này thành thời không hoàn toàn mới.
Ác ma lui về địa ngục, những năng lượng cường đại kia rõ ràng đã bị sự ngăn cách và áp chế của không gian, Lam Điền thở phào, sự căng thẳng đột ngột vừa rồi biến mất, toàn thân giãn ra, lúc này mới phát hiện mình đã toát mồ hôi đầm đìa, làm ướt sũng cả quần áo.
Lý Dục Thần ngồi tại chỗ, không nhúc nhích.
Minh Vương đứng ở đấy, cũng không nhúc nhích.
Hai người nhìn qua giống như cọc gỗ và tảng đá, nhưng Lam Điền biết, lúc này bọn họ đang so kè sức lực, là trận liều chết.
Thế nhưng, bọn họ không muốn để đối phương chết.
Minh Vương không muốn Lý Dục Thần chết, bởi vì Lý Dục Thần chết rồi, sẽ không còn ai có thể giúp gã chém phân thân nữa. Gã càng muốn chết trong tay Lý Dục Thần, cho nên gã có thể lộ ra nhược điểm, lộ ra đủ loại sơ hở, để Lý Dục Thần có cơ hội giết gã.
Nhưng Lý Dục Thần chỉ muốn nhốt gã, để gã bị kẹt trong không gian này, như vậy Minh Vương sẽ có phân thân không thể bị diệt, cũng không thể quay về, tu vi của Minh Vương không thể viên mãn.
Bất kể phải đợi bao nhiêu năm, cho dù thật sự một ngàn năm, chỉ cần tu vi của Minh Vương không thể viên mãn, Lý Dục Thần sẽ có cơ hội giết gã.
Dạng giao đấu như vậy quả thực rất hiếm thấy, không ai được phép thua, nhưng cũng không ai được phép giết, bề ngoài trông vô cùng ôn hòa, thực chất thì vô cùng kịch liệt.
Lam Điền nhìn hai người giống như những cọc gỗ, cảm nhận năng lượng đang chảy trên người họ, cảm nhận sự dao động trong không gian.
Cô bé đã sớm học được cách dùng cờ Ngũ Hành, hiện giờ càng có thêm lĩnh ngộ sâu sắc hơn với điều đó. Ngoài ra, cô bé cũng học được rất nhiều từ trận đấu pháp giữa Lý Dục Thần và Minh Vương.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất