Đêm ở núi Vô Thần không nhìn thấy sao.
Thân thể của bác Cung đã lạnh cứng như đá.
Nhiệt độ ngày đêm ở đây chênh lệch cực lớn, vừa vào đêm thì vô cùng lạnh. Ngay cả với tu vi như Lý Dục Thần, cũng có thể cảm nhận được lạnh buốt.
Lần này đến đây, vốn là muốn chấm dứt duyên phận với Thiên Đô, không ngờ kết thúc qua loa như vậy.
Mũi tên sư phụ bắn ở Đông Hải kia, xuyên thủng đảo Cửu Long, diệt Tương Liễu, cũng chém dứt duyên thầy trò giữa ông ta và anh.
Sự chấm dứt như vậy nằm ngoài dự liệu của Lý Dục Thần, cũng không hoàn mỹ.
Có lẽ sư phụ đã sớm dự đoán được những việc Lý Dục Thần sẽ gặp ở Thiên Đô, cùng với kết cục của bác Cung, cho nên mới đưa ra quyết định như vậy, vội vàng chấm dứt ân duyên thầy trò, cũng là lần cuối cùng giúp đồ đệ.
Nhưng rốt cuộc vẫn tiếc nuối.
Chính sự tiếc nuối và không hoàn mỹ này khiến cho tu vi của Lý Dục Thần sau khi chém diệt phân thân cũng trở nên không hoàn mỹ.
Mà phân thân của anh ở Thiên Đô này, vì không thể chấm dứt mà trở nên dư thừa.
Phân thân tạo ra thì dễ, muốn thu hồi thì khó.
Mỗi phân thân đều là chấp niệm, là đoạn duyên phận, hiện nay chấp niệm này đã không thể giải thoát, cũng không có chỗ gửi gắm. Nếu thu hồi về bản thể, tương đương với độ kiếp thất bại, tổn thương tu hành, e rằng trăm năm khó lành; nếu lưu đày ở thế gian, vậy thì sẽ biến thành người khác, vĩnh viễn không thể giải thoát, tu hành của anh cũng không bao giờ có thể viên mãn.
Khi sư phụ bắn mũi tên ở Đông Hải, chẳng lẽ không nghĩ đến điều này sao?
Ngoài ra, điều khiến Lý Dục Thần cảm thấy nghi ngờ là, vì sao Minh Vương nói sư phụ bị nhốt trong Vạn Tiên Trận? Còn nói đó là số mệnh của sư phụ?
Anh không cho rằng Minh Vương đang lừa anh, bởi vì lời dối trá này rất dễ bị vạch trần. Hơn nữa tuy Minh Vương ác, nhưng đến cảnh giới của gã, e rằng không thèm dùng lời nói dối để lừa gạt.
Nhất định là trong Vạn Tiên Trận đã xảy ra chuyện gì đó.
Hiện tại bày ra trước mặt Lý Dục Thần, có ba vấn đề nan giải:
Phân thân này phải xử lý thế nào?
Phân thân của Minh Vương xử lý ra sao?
Tiếp theo phải đối mặt với Thiên Đô như thế nào?
Đương nhiên, còn có việc nữa, sư phụ cảnh cáo anh không được tiến vào bí cảnh Hoang Trạch, nơi đó có thứ mà anh không thể gánh chịu.
Cái không thể gánh chịu này rốt cuộc là chỉ cái gì? Là sức mạnh? Hay là tâm cảnh?
…
Trên núi Vô Thần không có chút linh khí nào, như vùng đất chết.
Lý Dục Thần quỳ xuống, dập đầu ba cái với bác Cung.
Đây là ông ngoại của anh, lần đầu tiên nhận nhau, không ngờ nhanh như vậy đã âm dương cách biệt.
Nhưng nơi này là chỗ an táng rất tốt.
Vốn đã là vùng đất chết, không có linh khí, bất kể tiên ma quỷ quái, đều sẽ không đến quấy rầy.
Nhìn cánh tay trái bị mất đến ngang vai của ông ngoại và lỗ lớn ở ngực, trong mắt Lý Dục Thần lóe lên chút lạnh lẽo còn hơn cả đêm ở núi Vô Thần.
“Mối thù này, cháu sẽ báo.”
Anh nhẹ giọng nói, rồi đứng dậy, chậm rãi đi xuống dưới núi Vô Thần.
…
Bóng núi che phủ bóng người, bóng tối như cuộn chăn từ phía tây chậm rãi cuốn tới.
A Tây chạy ở phía trước, ngửi đông ngửi tây, vô cùng phấn khích, dường như đang đuổi theo ánh chiều tà của ban ngày đang trốn về phía đông.
A Đông theo sát phía sau.
Ân Oanh đi bên cạnh A Đông, thỉnh thoảng nói với anh ta vài câu. Nhưng sự chú ý của A Đông hoàn toàn đặt trên người A Tây, dường như sợ nó rơi xuống rãnh ven đường hoặc bị côn trùng trong bụi cỏ cắn trúng.
Lam Điền nắm tay Lý Dục Thần, vui vẻ bước đi.
Tạ Hồng Yên đi ở cuối cùng, cảm thấy mình có chút dư thừa, vì thế cố ý đi chậm.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất