Bán Thiên Yêu trầm ngâm nói: “Nếu thật sự là Tương Liễu, thì rất nguy hiểm, cho dù có Định Hải Thần Châm trấn áp, chỉ riêng ý niệm của nó cũng có thể làm linh hồn chúng ta vặn vẹo thậm chí xé rách.” 

 

 

Lão quái áo đỏ bất mãn nói: “Ông sợ à? Sợ thì đừng đi, chẳng ai bắt ông phải đi! Không phải chỉ là con rồng sao? Vừa nãy tôi với ông còn xử lý được một con đó thôi, cho dù nó có chín cái đầu, chúng ta đông người như này, chị Mai còn có năm con rồng trong Bảo Hàm nữa! Huống hồ thứ đó còn đang bị Định Hải Thần Châm đè lên, sợ cái khỉ gì! Đi, ông đi đường ông, lão Viên tôi nhất định phải đi xem thử.” 

 

Bán Thiên Yêu khinh bỉ, không thèm để ý đến Hồng Bào. Ông ta biết tính lão, nóng nảy lỗ mãng, làm việc vội vàng, nhưng không phải là không có đầu óc, chỉ là cố tình chọc tức ông ta. 

 

Mọi người đều quay sang nhìn chị Mai. 

 

Trong ánh mắt Trân Châu đầy mong đợi. 

 

Hiển nhiên, giờ chị Mai là người quyết định ở đây, cô ấy nói tiến thì mọi người tiến, cô ấy nói lui thì mọi người cũng rút lui. 

 

Chị Mai nghĩ hồi lâu rồi nói: “Giờ mà quay về thì cũng tay trắng, không tìm được Lục đảo chủ, cũng không giúp được đảo Cửu Long, thôi thì cứ tiến về phía trước xem sao. Biết đâu trong Thủy Tinh Cung này có cách giải cứu, nếu giúp Trân Châu triệu hồi thần lực bị phong ấn của tộc người cá, để họ trở về đất liền, thì cũng coi như là tích được công đức.” 

 

“Haha, phải thế chứ! Dù có bị Tương Liễu đánh chết còn hơn là trở về chết tức tưởi!” Lão quái áo đỏ cười lớn nói. 

 

Dĩ nhiên Trân Châu đồng ý với quyết định của chị Mai. 

 

Chỉ có Bán Thiên Yêu vẫn không nói gì, trong lòng vẫn lo lắng, nhưng cũng không phản đối. 

 

Bốn người tiếp tục tiến lên, băng qua cung điện này, tiến sâu hơn vào Thủy Tinh Cung. 

 

Ban đầu vốn không có phương hướng gì rõ ràng, chỉ có thể lần theo những dòng linh khí tụ lại thành ánh sáng pha lê, còn âm thanh trầm đục vang lên trong thần thức cũng không rõ từ đâu truyền đến. 

 

Nhưng sự xao động của long hồn trong Thất Trọng Bảo Hàm khiến chị Mai lóe lên linh cảm, thả long hồn tím vừa thu nhận ra dẫn đường. 

 

Long tím vốn là con giao long sống trong Thủy Tinh Cung, sau khi chị Mai dùng Nhiếp Hồn Quyết giao tiếp với nó, nó đã hiểu ý họ, lập tức đi trước dẫn đường. 

 

Họ vượt qua từng lớp cung điện đổ nát, phía trước hiện ra vùng ánh sáng mờ tối, tựa như lớp màng khổng lồ bao phủ, trong suốt nhưng không thể nhìn rõ bên trong, chỉ thấy những tia sáng hỗn loạn trôi chảy. 

 

Long hồn tím tỏ ra bất an, liên tục phát ra tiếng rít khe khẽ, dường như khu vực phía trước khiến ngay cả nó cũng cảm thấy sợ hãi. 

 

Chị Mai thu hồi long hồn vào Thất Trọng Bảo Hàm. 

 

Lúc này cô ấy mới phát hiện thêm tác dụng khác của Bảo Hàm, có thể làm long hồn yên ổn. Dù các long hồn khác trong Bảo Hàm cũng bắt đầu trở nên xao động, nhưng so với sự sợ hãi của long hồn tím bên ngoài, thì trong Bảo Hàm vẫn còn gọi là yên tĩnh. 

 

Thật ra lúc này, đừng nói là long hồn, ngay cả thân thể của bốn người bọn họ cũng bắt đầu có cảm giác xao động, như thể có luồng sức mạnh nguyên sơ nào đó trong huyết mạch đang thức tỉnh. 

 

Bán Thiên Yêu nhắc nhở: “Chắc là ở đây rồi, đây chính là trường ý niệm được tạo thành từ lực hồn của Tương Liễu. Tương Liễu là ma thần thượng cổ, bị trấn áp lâu như vậy, ý niệm tràn đầy phẫn uất và thù hận, mọi người nhất định phải cẩn thận, giữ vững tâm thần.” 

 

Lần này lão quái áo đỏ không cãi, chỉ hơi thiếu kiên nhẫn nói: “Biết rồi biết rồi, ông cứ làm như mình giỏi lắm ấy!” 

 

Rồi xông lên trước tiên. 

 

Bán Thiên Yêu thở dài, cũng vội vàng theo sau. 

 

Chị Mai thì bảo vệ Trân Châu trong ánh sáng của Thất Trọng Bảo Hàm, để ngăn cản ảnh hưởng của ma thần khí, giữ vững tinh thần, rồi điều khiển Bảo Hàm xông vào vùng ánh sáng hỗn loạn kia. 

 

Xuyên qua lớp ánh sáng mỏng như màng kia, luồng sức mạnh chấn động lòng người lập tức ập vào cơ thể họ, âm thanh trầm đục trong thần thức cũng trở nên rõ ràng hơn. 

 

Trước mắt họ giờ không còn là Thủy Tinh Cung nữa, mà là vùng rộng lớn, trống trải như cánh đồng hoang vô tận. 

 

Chỉ có ở giữa là cây cột khổng lồ chống trời, có chín sợi xích phát sáng cực lớn, như những nan ô, kéo dài từ đỉnh cột, nghiêng bốn mươi lăm độ tỏa ra, nối thẳng xuống mặt đất. 

eyJpdiI6IkRqVXRCOHJ4Zyt4SFUxUDVIWnh6ZHc9PSIsInZhbHVlIjoiZ1RvQkpsZ0dXbFJaanlTUnR5clEwUkFWb1wvT0JkY3ZhZWtjZmxncEw1T2VHRjUzVGRud1NDaWpzRE43SURHcHgiLCJtYWMiOiJiNjU2MGNlZjFhZTAwMjhjNDM3ZjNiOGY0MjQ5NmJhYWEzOGUzODAyNDgxM2ZkMGQ0MTIwNTdkN2VlOTBmMDk2In0=
eyJpdiI6IjBDXC9aMm9kbW1nbG1NNmd3NmpoZk9BPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImFkYmJlVTVXd1RkZ1dpR1dkYWNLbjZIXC9PVFJqaXc1cjhMWFBjU1wvcmlTQ0NpbjlyYzZTdzVaSzRINFZFTlpLTEFCVGVPbzlHOWpsMzlOWW8zanNXZVVHRmVLWUFncytEc2FqWjRnOEtzSXNaVFFaNERSVHdnS2VreGR3enVvZnU1aHQ2WlJ1UlM4YXg3c3NObjVaSVJsVmx1VGtPcDlBVGlReCtWWDRNRGhOcFpLMk0xRmJ4ZXZKZlRUTzY5MkFaczlsRENtVVNET0UrTWZpUGJYY2g5aUJMSnlPbTlhVGZSVmwrUG9seGhvd3I3M2NDZFZZeUNcLzFhYXJGZHdDMkg0dkVIcmRzWDBpQ2gwditxcUYxaW5QRlI3ZVgyQzJXSnpDMGF3bTkxNmUyUUFNc1R2T2t1amM1MGk5UDZLTTV4WXRZaWtjWDloY0R0bjd3ejBJYk1hSXBxdDJxQjdiUFB2M0FEZDlpbWxrNjZVblVUQkZPVloxVmxocVJUWEllMEljZUE3ZVdhZ2hSXC9lVWRFY0txclVwVjRTNFRhQ1dndlFSK2hQNExyb01PTU00QkxTcFZuZkZ6bitiWlwvS2Rldjk0K1RhcTFFUW95VytRXC9wdmJRbW9reHBZc0l5aTJ0WGtpYWZlbVJUb0J0aUFwMDhiMHBJTnJ3SWlVQmJTTis1bUtZYTZ6bUVyWWt5S0dmZnZrRzhOUW03Y1RIY0hwNUpCc2REMG5KSGZOMGxndnN4RUJXZmplaHFRU2QwZHI2ekpGdkdwWTdrZk5FOGkrbXlFeWdwQzBtbFlUQzNBUFlWN2VINFhXYm1ZeTQ9IiwibWFjIjoiMmE4ZmMxNTYzZTRjYWIwZTFjNDY3ZjZkMDRmY2M4ZDEwODMxNmRjZDdmMGU4Yzg5ZmNkMzA4MDUxNGE1ZGM0NCJ9

Advertisement
x